Chương 3
Con trai tôi báo tin sáng sớm: “Mẹ, tối qua con nộp hồ sơ mấy chỗ, mai con phải đi phỏng vấn sớm.”
Tôi nhìn hai vợ chồng, thấy vẻ nghiêm túc của họ, con rung lên: “Bố mẹ, có chuyện gì? Tốt hay xấu?”
Chúng tôi quyết định không vòng vo nữa. Tôi thở sâu, nói thẳng: “Con à, bố mẹ có chuyện muốn nói. Thực ra gia đình chúng ta không nghèo như con nghĩ – con là phú nhị đại.”
Câu nói như bom khiến con trợn tròn mắt: “Mẹ nói thật à? Nhà mình giàu sao?”
Lão Lâm vội vã giải thích: chúng tôi là người thừa kế, chỉ ủy quyền quản lý cho người khác, mấy năm qua cố tình sống giản dị để thử con. Con hoang mang, rồi một ý nghĩ lóe lên khi chúng tôi đưa con về thăm nhà cũ: “Vậy là bố mẹ thử con ư?”
Con vẫn chưa tin hoàn toàn, nhưng khi đặt chân vào không gian quen thuộc, mọi thứ bắt đầu sụp đổ – bộ ghế, bức tranh, cách bố mẹ đi đứng đều thân thuộc nhưng toát lên phong thái giàu có. Con ngồi bệt xuống sofa, lẩm bẩm: “Không ngờ mình là phú nhị đại…”
Tôi cười thầm – thử thách đã bắt đầu.
Buổi phỏng vấn của con bị hoãn một tuần theo lời bố tôi can thiệp (dĩ nhiên có sự sắp xếp từ phía chúng tôi). Trong lúc con bối rối, tôi lao vào công việc “tút” lại phong thái cho nó: quần áo, đầu tóc, dáng đi – tất cả phải toát lên khí chất người có tiền. Con phản ứng như trẻ con bị ép mặc đồ lòe loẹt, liền xin một chiếc ô tô và PS5, tôi duyệt cả hai – vì mục đích cao cả hơn là để nó tự tin dùng danh phận mới đánh bật kẻ phản bội.
Trong lúc đó, tôi âm thầm điều tra người yêu cũ của con – Lý Nhu – và mạng lưới quanh cô ta. Hóa ra cô ta và gia đình đã “làm ăn” rất chuyên nghiệp với kẻ có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng thực chất là tay lừa đảo chuyên nghiệp. Họ hợp tác: nhà họ Lý cần rể giàu, gã kia chuyên săn phu nhân để moi tiền. Đúng là trời thương, họ tìm thấy nhau.
Con phỏng vấn thuận lợi, được nhận, còn tôi thì tiếp tục vở kịch: xuất hiện vừa đủ để người ta chú ý nhưng không lộ bài. Tôi sắp xếp cho công ty cũ của con rơi vào “bẫy” do bên liên quan dàn sẵn – mục tiêu là kéo họ vào đúng sân chơi mà con đã được giao phụ trách. Con hăng hái: quyết tâm “đập mặt” bọn họ, làm sao cho Lý Nhu phải trả giá.
Rồi biến cố thực sự ập tới: con bị công ty sa thải ngay giữa đường – bảo vệ đẩy con ra, người ta chụp ảnh, tung tin con “quấy rối” trong nhà vệ sinh nữ. Chuyện này là kết quả của kế hoạch bẩn: Lý Nhu đã dàn dựng, phá điện thoại, xé áo giả làm nạn nhân, quản lý dễ bị mua chuộc sẵn sàng đổ lỗi. Con ôm mặt, tuyệt vọng. Tôi nhìn nó mà tức muốn nổ – nhưng tức thì phải chuyển thành hành động.
Tối đó con bảo: “Mẹ, con sợ không thể lấy lại tiền mua nhà.” Tôi siết tay con: “Đừng lo, con không đơn độc.” Tôi và Lão Lâm quyết định dùng cả trí lẫn lực: vừa để con có cơ hội pháp lý, vừa tạo áp lực công khai để lật tẩy bộ mặt giả tạo của nhà họ Lý.
Kế hoạch của chúng tôi không phải chỉ nhằm lấy lại tiền. Đó là một bài học: dạy con biết đối phó, biết đứng thẳng khi bị người khác tổn thương, biết dùng trí thông minh hơn là lao đầu vào cãi nhau. Chúng tôi muốn con hiểu rằng giàu có không phải là tấm khiên vô tội – nhưng nó có thể là công cụ để làm công lý.
Sáng hôm sau con thức dậy khác hẳn – đầu tóc bù xù, mắt đỏ nhưng ánh nhìn đã có lửa chiến. Nó thu âm lời thú tội của Lý Nhu, thống kê bằng chứng, lập kế hoạch để đưa câu chuyện ra ánh sáng. “Mẹ à, con sẽ đăng tất cả khi cô ta cưới,” nó nói. Tôi tự hào mà cũng lo – vì việc ấy sẽ khiến bọn họ chao đảo, nhưng đúng là phương án công khai nhanh gọn và hiệu quả.
Cả gia đình bận rộn những ngày sau đó: tôi giữ vai trò chỉ huy mềm, Lão Lâm đảm nhiệm phần hậu cần, con trai tập trung thu thập chứng cứ và chuẩn bị tâm lý đấu tranh. Chúng tôi quyết không dùng bạo lực, chỉ dùng trí tuệ, pháp lý và công khai để làm rúng động bộ máy giả dối.
Kết luận của tôi về chuyện này rất đơn giản: nuôi dạy con không chỉ bằng tiền; đôi khi cần cho con một cú vấp để học cách đứng dậy. Chúng tôi đã che giấu thân phận để thử con, nhưng khi thử rồi thì không để nó cô đơn chịu quả. Đã đến lúc con phải tự ra trận – và chúng tôi sẽ ở bên, vừa là hậu phương, vừa là lực lượng tinh thần để con biến nỗi nhục thành bài học cho đời.