Chương 1
“Mẹ, con và Lý Nhu chia tay rồi.”
Giọng con trai vang lên uể oải từ đầu dây bên kia. Tôi khựng lại, hơi ngạc nhiên: “Ơ? Sao thế? Chẳng phải con vừa bàn chuyện sính lễ với bên thông gia rồi à? Sáu trăm sáu mươi sáu nghìn tệ, bố mẹ còn…”
Giọng con tôi nghẹn lại vì tức: “Cô ta cắm sừng con, đi với người giàu hơn. Nếu anh Huy không gửi cho con bức ảnh hai người họ ôm nhau trên phố, có lẽ con vẫn bị lừa như thằng ngốc.”
Tôi chết lặng.
“Nhưng… bố mẹ con đã gửi tiền sính lễ rồi, họ còn vui vẻ nhận lấy…”
“Cái gì? Sao họ dám? Bố mẹ ở nhà chờ con, con về ngay đây!”
Trong phòng khách, nó kể lại mọi chuyện
“Gần đây, cô ta hay bận, không trả lời điện thoại. Con nghĩ là do công việc, ai ngờ lại là hẹn hò với người khác. Hôm nay anh Huy gửi ảnh, con mới biết mình bị phản bội.”
Nó đặt điện thoại lên bàn. Trong ảnh, cô gái ấy đang ôm hôn một người đàn ông bên cạnh chiếc xe sang. Tôi cau mày: “Gia đình cô ta có biết không?”
“Biết chứ. Người đó là hàng xóm của cô ruột Lý Nhu. Chính bà cô ấy là người làm mối cho hai người.”
Tôi và chồng nhìn nhau, mặt lạnh tanh.
“Thế mà sáng nay họ vẫn nhận tiền từ bố mẹ con, không nói nửa lời. Rõ ràng là lừa đảo!”
Con trai nhìn chúng tôi: “Nhưng… hai người lấy đâu ra hơn sáu trăm nghìn nhanh vậy?”
Tôi và chồng im lặng. Bởi thật ra – chúng tôi đâu phải người nghèo như nó nghĩ. Từ ngày cưới, chúng tôi đã có đủ thứ trong tay. Cả hai đều không mấy mặn mà với công ty gia đình, nên thuê người điều hành. Chúng tôi sống giản dị, chỉ muốn con lớn lên bình thường. Ngay khi nó chào đời, chúng tôi chuyển ra một khu dân cư bình dân, giấu thân phận thật. Nó vẫn tưởng mình là con nhà trung lưu. Chúng tôi muốn nó chọn vợ bằng trái tim, không phải bằng tiền. Nhưng không ngờ lại gặp phải một kẻ chỉ yêu ví tiền.
“Chuyện tiền nong con đừng bận tâm,” chồng tôi nói, “bố mẹ đã xoay sở được.”
Con trai nhìn chúng tôi, giọng run run: “Bố mẹ… không đi bán thận đấy chứ?”
Tôi trừng mắt: “Tỉnh lại đi con! Sau này cưới vợ rồi có định bán thận của bố mẹ luôn không?”
Chồng tôi bực, ném miếng cam lên bàn: “Cái đầu con chứa gì thế? Ai dạy con nói vậy?”
Con trai vẫn chưa tin: “Thế hai người lấy tiền ở đâu?”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Bán nhà.”
Nó trợn mắt: “Bán nhà với bán thận khác gì nhau! Con phải lấy lại tiền!”
Vừa nói, nó vừa cầm điện thoại gọi cho Lý Nhu. Sau mười cuộc gọi, cô ta mới bắt máy. Giọng ngọt ngào khi xưa giờ đầy khó chịu: “Anh gọi cái gì lắm thế? Không thấy em đang họp à?”
“Nhà anh đã đưa tiền sính lễ cho gia đình em đúng không?”
“Ừ, sao?”
“Anh muốn hủy hôn. Trả lại tiền cho anh.”
Lý Nhu cười nhạt: “Lâm Nam, anh nằm mơ à? Hủy thì hủy, tiền thì đừng hòng lấy lại.”
Nói xong, cô ta cúp máy. Con trai tôi run bần bật. Tôi chỉ kịp nói:
“Thôi con ạ, tiền có thể kiếm lại, người thì không”
“Không! Con phải đi tìm họ, họ phải nói rõ ràng với con!”
Ba chúng tôi kéo nhau đến khu nhà họ Lý. Một chiếc xe sang bóng loáng đậu ngay dưới sân. Tôi tra nhanh trên mạng đúng giá 660.000 tệ. Trùng hợp lạ kỳ. Tôi nghiến răng. “Rõ ràng họ dùng tiền sính lễ của mình để mua xe.”
Con trai tôi gõ cửa. Bà Lý vừa thấy chúng tôi, liền đóng sầm cửa lại. Dù chúng tôi gọi thế nào, họ vẫn im như đá. Hàng xóm tò mò ló đầu ra: “Làm gì mà ầm vậy? Sắp là người một nhà rồi, đừng ồn nữa.”
Con trai tôi gằn giọng: “Bác không biết cô ta cắm sừng con đâu. Người như thế mà cưới cái nỗi gì!”
Bác gái chép miệng: “Thì cũng nên để người ta giữ chút thể diện chứ…”
Tôi khoanh tay, mỉm cười đầy ẩn ý: “Ồ, chồng bác nhìn cũng thật thà, lỡ đâu bác cũng giống vậy thì sao?”
Cửa đóng sập lại. Tôi nghe loáng thoáng bên trong có tiếng cãi nhau. Tốt thôi ai bảo xen vào chuyện nhà người khác.
Tôi quay sang con trai: “Tiếp tục gõ đi con. Có gì mẹ lo.”
Nó gõ cửa thêm mấy lần mà vẫn không ai mở. Tôi liền gọi điện đặt một chiếc loa rao hàng, thuê anh xe ba gác gần đó. Mười phút sau, khắp khu dân cư vang lên tiếng phát thanh: “Xin thông báo! Gia đình họ Lý, phòng 5003, nhà số 4 khu B36 lừa tiền cưới! Nhận sính lễ hơn sáu trăm sáu mươi nghìn tệ rồi chối bay biến. Mong bà con cảnh giác, tránh xa những kẻ giả nhân giả nghĩa này!”
Tiếng loa vang vọng cả khu. Tôi đứng khoanh tay, mỉm cười thỏa mãn. Ai bảo động đến con tôi – và tiền của tôi?