Chương 3
Bảo Nhi và Châu Nhi cầm danh sách đồ cưới, sai người thu dọn hành lý. Nhà ta tuy không thể nói là phú quý bậc nhất kinh thành, nhưng cũng thuộc hàng trâm anh thế gia, của cải trong nhà không hề ít. Bởi vậy, đồ cưới của ta có đến hai trăm rương, trong đó có cả những vật phẩm quý hiếm do các vị quý nhân trong cung ban tặng, cùng vô số châu báu mua thêm từ bên ngoài. Tất cả đều được thu xếp cẩn thận mang về.
Sau khi hòm xiểng được xếp đầy viện, gia đinh liền khiêng từng rương lên xe ngựa. Lưu Tích Nhược vừa nghe tin liền tức giận chạy đến, gương mặt tái đi vì phẫn nộ. Nàng ta chỉ tay vào đống hòm lớn, quát: “Ngươi dựa vào đâu mà đem toàn bộ đồ trong phủ đi như thế?”
Ta chưa kịp lên tiếng, Châu Nhi đã bước ra, cung kính đáp: “Những thứ được mang đi đều là đồ cưới của tiểu thư nhà ta, không có lấy nửa món thuộc về Tề phủ.”
Lưu Tích Nhược trừng mắt nhìn nàng, rồi quay sang trừng ta, giọng đầy kiêu ngạo: “Gọi quản gia đến! Lục soát cho rõ, đừng để người ngoài đem của cải trong phủ đi mất.”
Quản gia chỉ đành cúi đầu lĩnh mệnh, dẫn người đến kiểm tra từng rương. Còn ta thì chẳng buồn để tâm, chỉ phân phó Bảo Nhi tiếp tục sắp xếp hành lý, đưa tất cả lên xe. Không vương vấn điều gì, ta mang theo của hồi môn cùng nha hoàn, gia đinh rời khỏi Tề phủ, trở về Lý gia. Khuê phòng của ta trong Lý phủ vẫn được giữ gìn tươm tất, mọi thứ y nguyên như trước. Quản gia đi theo đám gia đinh vừa dọn dẹp vừa nói: “Lão gia đã căn dặn, phải trang hoàng lại phòng cho đại tiểu thư thật tốt, nhất định phải tinh xảo gấp trăm lần Tề phủ.”
Ta khẽ cười, nói: “Dọn dẹp quả thật mệt mỏi, nhưng xem kỹ thì vẫn là nhà mình dễ chịu hơn nhiều.”
Một tiếng cười sang sảng vang lên phía sau: “Nói hay lắm!”
Ta quay đầu, liền thấy huynh trưởng đang bước vào, trên tay cầm một xấp tranh vẽ. Huynh ấy mỉm cười hớn hở: “Tiểu muội, xem xem trong đây có ai hợp ý chăng. Toàn là những công tử tài danh khắp kinh thành, hơn Tề Minh Tiêu gấp trăm lần.” Ta mỉm cười, tùy ý lật xem vài tờ. Quả nhiên, người nào người nấy đều phong thần tuấn tú, đúng là nhân trung long phượng. Huynh trưởng có vẻ đắc ý: “Thế nào, đều không tệ chứ?”
Ta gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Huynh đúng là có con mắt tinh tường. Những người này đều rất tốt… chỉ tiếc trước đây muội lại quá ngu muội.”
Huynh cười xòa: “Cứ yên tâm, mọi chuyện rồi sẽ qua. Đợi khi lòng muội thanh thản, ta sẽ chọn cho muội một người xứng đôi.”
Ta khẽ lắc đầu, ánh mắt bình thản: “Trước hết, muội muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của Tề Minh Tiêu.”
Huynh hơi chau mày: “Muội vẫn chưa buông được sao?”
“Không phải chưa buông,” ta đáp chậm rãi, “mà là hắn tự gieo nhân, ta chỉ muốn thấy quả báo. Vì sao kẻ làm tổn thương người khác lại có thể sống thảnh thơi, còn người bị hại thì phải chịu đựng? Ta muốn nhìn hắn gánh lấy những gì muội từng chịu, thế thôi.”
Huynh gật đầu, giọng nghiêm nghị: “Tốt. Muội cứ chờ xem, Lý gia chúng ta sẽ không để hắn được yên.”
Ngày hôm sau, mẫu thân gọi ta cùng đi Đại Phúc Tự ngoài thành cầu phúc. Người nói muốn cầu thần Phật phù hộ phụ thân bình an, dù trong lòng biết rõ phụ thân chỉ giả bệnh để tránh chuyện triều chính. Ta cùng người vào điện thờ, quy củ quỳ bái, chờ mẫu thân nghỉ ngơi trong tịnh thất thì ta cùng Bảo Nhi, Châu Nhi dạo quanh chùa.
Không ngờ, lại vô tình chạm mặt Tề Minh Tiêu và Lưu Tích Nhược. Lưu Tích Nhược khẽ liếc ta, nở nụ cười giả tạo: “Tỷ tỷ đi cầu phúc sao? Cũng nên cầu đi, mong thần Phật ban cho tỷ mối nhân duyên mới.”
Nói xong, nàng ta còn che miệng cười khẽ, giọng lộ rõ trào phúng. Ta thản nhiên đáp: “Ta chỉ có một muội muội ruột, là phu nhân Tri phủ Hàng Châu. Ngươi cứ thích xưng muội muội của ta là vì chê xuất thân nhà mình, hay là muốn làm muội muội của ta đến phát cuồng rồi?”
Sắc mặt Lưu Tích Nhược cứng lại, nhưng vẫn cố cười: “Lý thị, ngươi đúng là có vận đầu thai tốt, sinh ra đã hưởng vinh hoa phú quý. Chỉ tiếc, ngoài gia thế ra, ngươi còn lại gì?”
Ta khẽ nhướn mày, cười nhẹ: “Dù chỉ còn gia thế, cũng vẫn hơn ngươi. Còn ngươi, có tức giận cũng chẳng thể đổi được thân phận.”
Lưu Tích Nhược giận đến run người. Ta lại càng bình thản, nụ cười càng sáng. Lúc này, Tề Minh Tiêu mới lên tiếng, giọng điệu kẻ bề trên: “Lý Hữu Ninh, thái phó gặp nạn, hẳn ngươi cũng đã biết. Vì đắc tội Lâm Nhất tướng quân nên mới bị trách phạt. Ta khuyên ngươi bảo phụ thân sớm nhận sai, ta còn có thể ra mặt cầu tình.”
Ta cười nhạt: “Ngươi nói vậy, là muốn tỏ ra trọng nghĩa hay chỉ để khoe công đức?”
Hắn chau mày, vẫn giọng dạy bảo: “Chuyện triều chính không phải thứ nữ nhân nên xen vào. Tiền đồ của thái phó liên quan đến cả Lý gia, ngươi chớ tùy hứng.”
Ta nghe mà chỉ thấy buồn cười. Hắn vẫn là dáng vẻ cao cao tại thượng, như thể ta nên cảm tạ hắn vì ban cho chút thương hại. “Tề tướng quân,” ta nói chậm rãi, “ngươi nên lo giữ mình cho tốt, kẻo có ngày lật thuyền trong mương.”
Hắn giận dữ: “Lý Hữu Ninh, không ngờ miệng lưỡi ngươi lại cay độc như đám đàn bà chợ búa!”
Ta cười khẩy: “Đàn bà chợ búa thì sao? Họ sống thẳng thắn, mưu sinh bằng đôi tay của mình. So ra, nhân cách của họ còn sạch sẽ hơn đôi cẩu nam nữ các ngươi nhiều.”
Bảo Nhi và Châu Nhi đứng sau lưng ta đều cười thầm. Các nàng vốn đã tức giận thay ta từ lâu, nay thấy ta một mình đối chọi không thua kém, đều hả dạ vô cùng. Lưu Tích Nhược nép vào lòng Tề Minh Tiêu, rưng rưng nói: “Tướng quân, chúng ta đi thôi… ta không muốn hài tử trong bụng bị kinh động.”
Hắn ôm lấy nàng, liếc ta lạnh lẽo: “Lý Hữu Ninh, ngươi cứ chờ mà xem.”
Ta nhìn theo bóng họ, khẽ nói: “Đừng vội, nghiệp báo sớm thôi.”
Sau khi trở lại thiện phòng, mẫu thân đã biết chuyện. Người rót chén trà, điềm đạm nói: “Con là nữ tử, tranh cãi với nam nhân nơi công cộng, dù đúng cũng hóa sai. Hạ mình cãi vã với kẻ đó, con được lợi lộc gì?”
Ta hiểu ý người, chỉ nhẹ giọng đáp: “Mẫu thân dạy phải, con biết sai rồi.
Dĩ nhiên, chỉ là “biết” chứ chẳng “sửa”. Một tiểu sa di đến mời chúng ta dùng cơm. Mẫu thân bảo thức ăn chay ở Đại Phúc Tự danh tiếng khắp kinh, nhất định phải nếm thử. Khi vừa bước ra khỏi thiện phòng, đột nhiên nghe tiếng khóc ai oán trước cổng chùa. Bảo Nhi chạy đi nghe ngóng rồi trở về kể lại là một nữ tử nhà nghèo, bị phu quân đánh đập nhiều năm, nay quyết liệt đòi hòa ly. Nghe nói nàng từng dọa sẽ mang theo con tự vẫn nếu bị ép quay về. Cuối cùng, nàng cũng ly được, nhưng khi trở về nhà mẹ đẻ lại bị cha mẹ mắng chửi, anh chị dâu lạnh nhạt. So với nàng, ta quả thật may mắn hơn cha mẹ yêu thương, huynh trưởng bảo hộ.
Nữ tử ấy quỳ giữa sân, giọng run run nhưng kiên định: “Cha, mẹ, ca ca, tẩu tử, cho dù bị Trương gia từ mặt, con vẫn phải hòa ly. Xin thứ lỗi vì con khiến gia đình mang tiếng.”
Phụ thân nàng lạnh giọng đáp: “Từ nay, ngươi cùng Trương gia coi như đoạn tuyệt, đừng nhắc lại.”
Mẫu thân nàng không nỡ, nhỏ giọng khuyên: “Con về nói với phu quân đi, nghĩ cho hài tử. Hòa ly rồi, con định sống thế nào?”
Nữ tử lau nước mắt, ánh mắt lại sáng rực kiên định: “Nếu quay về, con chỉ có đường chết. Con đã quyết rồi, xin người hãy thuận theo.”
Mẫu thân nàng thở dài, bị con trai và con dâu kéo đi. Chỉ còn lại một mình nàng giữa sân chùa, bóng dáng gầy gò, nước mắt rơi nhưng thần sắc lại cứng cỏi như sắt thép. Ta đứng nhìn, trong lòng khẽ động nữ tử yếu mềm như vậy mà còn có dũng khí tự giải thoát, cớ sao ta lại phải sợ hãi bất cứ ai nữa?