Chương 6
6
Sau lần thứ năm trăm hai mươi tôi để đầu óc chạy theo những suy nghĩ linh tinh, tôi mở Weibo và đăng một dòng cầu cứu.
“Cậu ơi, có đó không hả, chị em tốt?”
Hai giây sau, “Cá mùa hè” – người bạn thân trên mạng của tôi – xuất hiện đúng giờ.
“Làm sao thế?”
Tôi liếc quanh, chắc chắn không ai ở gần, rồi xóa đi viết lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng mới chậm rãi kể cho cô ấy nghe tâm trạng dạo gần đây.
“Chị em à, hình như tớ… thích một người rồi.”
Ngay sau đó, tôi vừa hồi hộp, vừa bối rối, vừa xấu hổ kể cho cô ấy nghe câu chuyện “thầm thương trộm nhớ” của mình.
“Tự tin lên, bỏ chữ hình như đi.”
Tôi đánh máy lại:
“Nếu là cậu, cậu sẽ làm gì?”
Bên kia bỗng im lặng. Tôi đoán chắc cô ấy đang bận việc gì đó.
Một lúc sau, tin nhắn mới hiện ra:
“Hoặc là… cậu có thể nói chuyện với anh ấy xem sao.”
Kèm theo một biểu tượng emoji xoa đầu an ủi.
“Ý cậu là tớ nên tỏ tình hả?”
Lần này, cô ấy lại im bặt.
Tôi nghĩ, với một người bạn hiểu tôi đến thế, hẳn là giờ cô ấy đang ra sức suy nghĩ giúp tôi tìm kế hoạch “cưa đổ crush”.
Tôi chống cằm, ngẩn ngơ nhìn khung chat đang mở trên màn hình máy tính.
“Tô Hạ.”
Giọng Giang Vị vang lên sau lưng khiến tôi giật mình, tay run lên, lỡ bấm phóng to cửa sổ chat thay vì thu nhỏ.
Trong tầm mắt tôi bây giờ, tràn ngập những chữ như “thích”, “tỏ tình”…
Tôi cuống quýt đứng dậy, che màn hình lại.
Anh lại khẽ cong môi, tựa như đang cười.
“Giang tổng, em không cố ý nói chuyện riêng trong giờ làm đâu, em chỉ đang… suy nghĩ ý tưởng cho chiến dịch quảng cáo mới thôi.”
“Ồ? Vậy à?”
Tôi cứ nghĩ anh sẽ nổi giận – dù sao, từng có một đồng nghiệp chỉ vì gọi điện cho bạn trai trong giờ làm mà bị điều sang bộ phận bận rộn nhất công ty.
Nhưng anh chỉ cúi đầu, nhấp một ngụm cà phê, rồi quay người rời đi.
Tôi thở phào, vừa ngồi xuống, khung chat lại sáng lên:
“Biết đâu, anh ấy cũng thích cậu thì sao.”
Thật sao?
Tôi không biết nữa.
Thành thật mà nói, chuyện tôi thích Giang Vị chưa từng kể với ai -ngoại trừ “Cá mùa hè”.
Tôi quen cô ấy cũng là một sự tình cờ.
Hồi năm ba đại học, có một ngày trời mưa, tôi trượt chân ngã ngay bậc thang tòa nhà thực nghiệm.
Một màn chết xã hội đúng nghĩa.
Kỳ lạ là, không hiểu sao cả Tieba lẫn Weibo cùng lúc bắt đầu đề xuất cho tôi hàng loạt bài viết về… “tai nạn xã hội xấu hổ nhất”.
Tôi tò mò bấm vào một chủ đề, nghĩ rằng chắc sẽ tìm được chút đồng cảm -ai ngờ, những câu chuyện của người ta chẳng là gì so với tôi.
Dưới bài đăng của tôi, đầy ắp những bình luận cười ha hả.
Đang định thoát ra để tự trấn an, bỗng có một bình luận mới hiện lên:
“Cái này chưa là gì đâu. Năm ngoái tôi bị người ta hắt nước ép dưa hấu lên người, lúc đi ra khỏi nhà ăn thì ai cũng nhìn chằm chằm, có người còn đưa áo khoác cho tôi, tưởng tôi đang… đến tháng.”
Ngay sau đó, đám dân mạng chuyển qua cười ầm về câu chuyện của cô ấy.
Rồi một tin nhắn riêng bất ngờ xuất hiện:
“Cậu còn buồn không?”
Tôi trả lời:
“Không sao rồi. Dù sao trên đời này còn nhiều người ‘chết xã hội’ thảm hơn tôi mà.”
Nghĩ đi nghĩ lại, thấy cũng đồng cảnh ngộ, tôi liền gửi lời mời kết bạn.
“Đã gặp nhau chi cần quen biết, từ nay chúng ta là hai chị em cùng khổ nhé!”
Bên kia im lặng khá lâu, rồi chỉ nhắn lại vỏn vẹn:
“Ngủ ngon.”
Có lẽ vì bản năng con người luôn tìm kiếm sự đồng cảm, từ đó chúng tôi vẫn giữ liên lạc suốt.
Dù chưa từng gặp mặt, nhưng thật lòng mà nói, chính cô ấy là người đã đồng hành cùng tôi vượt qua những khoảng thời gian u ám và khó khăn nhất.
“Tụi mình quen nhau cũng gần ba năm rồi nhỉ.”
Cô ấy nhắn.
“Hay là mai gặp nhau đi?”
Tôi gõ bàn phím, từng nhịp hân hoan:
“Được đó, chị em! Gặp nhau để cậu giúp tớ lên kế hoạch tỏ tình với crush luôn nhé!”