Chương 5
5
Vì thế, không phải tôi ghét Giang Vị, cũng chẳng phải tôi cố tình muốn tránh mặt anh.
Thật ra, là tôi sợ anh sẽ ghét tôi, sợ anh thấy tôi phiền phức, sợ anh chán ghét tôi mà thôi.
Nhưng lạ ở chỗ, dù tôi từng mất mặt trước anh không biết bao nhiêu lần, Giang Vị vẫn luôn dịu dàng với tôi.
Dịu dàng đến mức không giống cách một cấp trên đối xử với cấp dưới chút nào.
Anh còn hay trêu chọc tôi, nói đùa với tôi nữa.
Thế nhưng, ai trong công ty cũng biết …Giang Vị, tuy không kiểu cách, nhưng luôn lạnh lùng, xa cách, ít khi cười nói với ai.
Ngoại trừ tôi.
Chính sự “đặc biệt” ấy khiến tôi nảy sinh ảo giác rằng …có khi nào anh cũng thích tôi không?
Khi mới được bổ nhiệm làm trợ lý của anh, tôi gần như phải làm việc quần quật suốt ngày đêm.
Khởi đầu luôn là giai đoạn khó khăn nhất.
Việc gì cũng phải bắt đầu từ con số không, vừa bị mắng, vừa phải gánh những lỗi chẳng liên quan đến mình.
Có lần, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng vì một tài liệu mà tôi thậm chí chưa từng chạm đến.
Ông ta giận đến mức gân xanh nổi lên trán, rồi trong cơn tức, vung tay hất cả ấm trà trên bàn xuống đất.
Khi ấy, tôi vừa uất ức vừa tủi thân …tôi biết, ông ta sẽ chẳng tin lời giải thích của tôi đâu.
Giữa lúc không khí căng như dây đàn, Giang Vị đột nhiên xuất hiện.
Anh nói, giọng trầm và kiên định:
“Tô Hạ là người của tôi. Không có chứng cứ mà tùy tiện buộc tội cô ấy, anh đã hỏi qua ý tôi chưa?”
Anh luôn rất kính trọng tổng giám đốc, nhưng đó là lần đầu tiên tôi thấy anh nổi giận.
Bao nhiêu kỷ niệm về những điều tốt anh dành cho tôi cũng ùa về —
Những lần anh thức làm thêm đến nửa đêm, còn tiễn tôi về nhà dưới mưa.
Rõ ràng đôi mắt anh đã đỏ ngầu vì mệt, vậy mà vẫn kiên nhẫn giúp tôi chỉnh sửa từng phần trong dự án …những việc mà với anh chỉ là chuyện cơ bản.
Anh sẽ mang bữa sáng tự làm cho tôi khi tôi quên ăn,
sẽ nhắc tôi ăn nhiều trái cây hơn, đừng uống quá nhiều đồ lạnh.
Khoảnh khắc ấy, hình ảnh anh đứng chắn trước mặt tôi …sáng rực rỡ, như một vị thần.
Sau khi rời khỏi phòng tổng giám đốc, tôi hỏi:
“Anh biết là em không hề động đến tập tài liệu đó sao?”
Anh lắc đầu.
“Vậy sao anh lại…”
Giang Vị khẽ cười:
“Anh biết em là người thế nào. Nếu không tin được, em đã chẳng trở thành trợ lý của anh.”
Tôi không kìm được, bật hỏi:
“Vậy… tại sao anh lại chọn em làm trợ lý vậy, Giang tổng?”
Không gian bỗng im lặng đến lạ.
Trái tim tôi như lá trà ngấm nước nóng, cứ trôi nổi trong lồng ngực, rối loạn không yên.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nhạt như gió:
“Năng lực và ưu điểm của em chẳng phải đều nằm trong bản lý lịch rồi sao?”
“Tức là… không phải vì ông nội em và ông nội anh quen biết nhau ạ?”
Anh khẽ gọi tên tôi:
“Tô Hạ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh không bao giờ làm những việc mình không muốn. Dù là ông nội anh có ép, cũng vô ích.”
Lời ấy khiến tôi hiểu ra …hóa ra, việc anh từng giúp tôi ôn thi, không hề liên quan đến tình thân giữa hai bên gia đình.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu gặp anh trong quán cà phê, khi ấy anh đeo kính gọng vàng, nét mặt nghiêm túc, chỉ bài cho tôi, đánh dấu những phần trọng tâm cần học.
Tôi hồi hộp đến mức tay chân luống cuống, vừa định chào hỏi để tạo thiện cảm thì vì quá căng thẳng, một ngụm trà sữa liền… phun thẳng vào gương mặt đẹp như tạc của anh.
Tôi cuống quýt chộp lấy khăn giấy định lau cho anh, lại vấp phải bàn, ngã thẳng vào lòng anh.
Buổi học hôm đó… hiệu quả thì khỏi bàn… tôi chẳng nhớ nổi lấy một chữ.
Tôi đã nghĩ, chắc cả đời này hai chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại.
Nhưng không ngờ, mẹ tôi vì muốn tôi tìm được việc làm ổn định, đã nhờ vả khắp nơi.
Thế là, tôi lại có cơ hội gặp anh lần thứ hai, rồi thứ ba…
Khi ấy, tôi vẫn cho rằng anh giúp tôi chỉ vì nể mặt người lớn.
Nếu không, sao lần cuối cùng dạy kèm, anh lại nói:
“Tốt nhất em nên quên khuôn mặt này đi.”
Rõ ràng, ai cũng biết định luật Murphy … những điều ta càng muốn quên, lại càng khắc sâu trong đầu.
Trong phòng thi hôm ấy, những gì tôi ôn đều bay sạch, chỉ còn khuôn mặt đẹp đến mất tập trung của Giang Vị cứ quanh quẩn trong đầu.
Sau buổi phỏng vấn, tôi thầm nghĩ, chắc là tôi và anh khắc nhau thật rồi.
Hoặc là tôi khắc anh, hoặc là anh khắc tôi.
Nhưng bây giờ…
Anh lại nói, ngày ấy là anh tự nguyện muốn giúp tôi ôn thi.
Vậy rốt cuộc, vì sao chứ?