Chương 1
Ta, Tô Ngu, đích thứ nữ Tô phủ, lần nữa mở mắt đã thấy cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng.
Trong sân hỗn loạn, tiếng quân sĩ tra soát, tiếng người kêu khóc xen lẫn nhau. Vàng bạc châu báu, đồ quý giá trong phủ bị lục ra chất đống. Ta đứng giữa dòng người cuống quý, lòng bình tĩnh khác thường.
Bởi vì tất cả những thứ này, ta đã trải qua một lần rồi.
Ánh mắt ta nhìn về phía trường tỷ Tô Tương – đích nữ của Tô phủ, đương kim “Đệ nhất tài nữ” Kinh thành. Nàng đang ôm khư khư chiếc cổ cầm đã sứt mẻ, vẻ mặt khinh miệt nhìn đám người nhà đang tranh nhau giấu giếm tài vật.
“Các ngươi há chẳng sợ làm mất thể diện môn phiệt cao quý Tô gia sao? Tranh giành hỗn loạn, lễ nghĩa liêm sỉ bỏ hết, liệu còn mặt mũi nào gặp tổ tiên dưới suối vàng!”
Giọng nàng trong trẻo mà lạnh lùng, như băng tuyết rơi giữa tháng ba. Ta khẽ mỉm cười, nhớ lại kiếp trước chính mình cũng từng bị câu nói này làm cho hổ thẹn cúi đầu.
Nhưng nay đã khác.
Ta quay người, bước nhanh về phía phòng riêng. Trên đường đi, nhị tỷ Tô Uyển đang ôm một hòm châu báu, mặt mày tái nhợt. Tam muội Tô Uyển thì giấu mấy bức danh họa trong tay áo, mắt đảo lia lịa.
“Nhị tỷ, tam muội.” Ta dừng chân, nhẹ giọng nhắc nhở: “Những thứ này giấu cũng vô ích, binh sĩ ngoài kia đều có danh sách kê khai đầy đủ.”
Hai người họ ngẩn người, Tô Uyển bật khóc: “Vậy… vậy phải làm sao?”
Ta không đáp, tiếp tục bước về phòng mình. Trong tâm hiểu rõ, kiếp này ta không cần cứu chính mình, mà cần cứu cả Tô gia.
Kiếp trước, sau khi bị trục xuất làm nô tỳ, ta đã liều mạng ôm chân Thành vương – người từng kết nghĩa huynh đệ với phụ thân – van xin cứu giúp. Trường tỷ mắng ta vô liêm sỉ, nhưng cuối cùng vì ta mà cùng vào phủ Thành vương làm nô tỳ.
Rồi ta từng bước leo lên, trở thành thị thiếp của Thành vương. Khi ta sắp sinh nở, trường tỷ nhân danh chăm sóc ta, đã múa điệu “Kinh Hồng Vũ” trước mặt Thành vương, đoạt lấy trái tim vương gia, trở thành Trắc phi.
Ta tức giận đi chất vấn, nàng lại nói ta ích kỷ, ghen tị với chính tỷ ruột, không ra thể thống. Nàng phạt ta quỳ suốt đêm, nói là vì ta tốt, đừng phụ lòng nàng.
Sau đó ta động thai, khó sinh, huyết băng mà chết, một thân hai mạng.
Hận ý dâng trào trong lòng, nhưng ta hít sâu một hơi, ép xuống.
Bây giờ không phải lúc nhớ lại chuyện cũ.
Ta vào phòng, không nhìn vàng bạc châu báu, mà thẳng đến trước giá sách, lấy ra một hộp gỗ nhỏ bọc vải cũ. Trong đó không phải bảo vật, mà là mấy bức thư từ cùng một cái ấn nhỏ – những bằng chứng về mối liên hệ ngầm giữa phụ thân và một số đại thần trung lập.
Kiếp trước, ta đã bỏ qua những thứ này, chỉ lo giấu của cải. Nhưng giờ ta hiểu, những vật tưởng như vô giá trị này mới thực sự có thể cứu mạng Tô gia.
“Tiểu thư! Tiểu thư!” Tỳ nữ Tiểu Liên chạy vào, mặt mày tái nhợt: “Bọn họ… bọn họ sắp vào tới đây rồi!”
“Đừng hoảng.” Ta bình tĩnh đáp, giấu hộp gỗ vào trong tay áo: “Đi theo ta.”
Ta dẫn Tiểu Liên ra sân chính, nơi trường tỷ vẫn đứng đó, dáng vẻ cao ngạo như thiên nga giữa đàn vịt. Nàng liếc nhìn ta, khóe miệng khẽ nhếch: “Muội muội cũng đến xem náo nhiệt sao?”
“Tỷ tỷ nói đúng.” Ta nhẹ giọng đáp: “Chỉ là muội muội không hiểu, tỷ tỷ đã biết trước Tô gia có hôm nay, sao không tìm cách cứu giúp, mà chỉ lo giữ cây đàn?”
Tô Tương sững người, mặt lộ vẻ giận dữ: “Ngươi… ngươi nói gì?”
“Tỷ tỷ từng từ hôn Tam hoàng tử, Đại tướng quân, cả Thẩm gia giàu có nhất Kinh thành.” Ta từ tốn nói tiếp: “Mỗi lần đều dùng đại nghĩa để từ chối, khiến người ta không những không giận, lại còn tặng thêm bảo vật. Danh tiếng ‘Tiên nữ giáng trần’ của tỷ tỷ cũng nhờ đó mà truyền khắp thiên hạ.”
“Thế nhưng…” Ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Nếu tỷ tỷ thật thực sự quan tâm đại cục, sao không dùng những mối quan hệ ấy để giúp phụ thân thoát khỏi vòng xoáy phe phái? Sao để Tô gia rơi vào cảnh diệt môn hôm nay?”
Tô Tương mặt trắng bệch, tay ôm đàn run rẩy: “Ngươi… ngươi dám…”
Đúng lúc đó, một đội quân sĩ áp giải một người đi vào – đó là đại ca ta, Tô Hoành, con trai duy nhất của Tô gia. Áo xốc xếch, mặt mày thâm tím, hẳn đã bị tra khảo.
“Đại ca!” Ta và trường tỷ cùng kêu lên.
Tô Hoành ngẩng đầu, nhìn chúng ta, khóe mắt ửng đỏ: “Nhị muội… phụ thân… phụ thân đã…”
Lời chưa dứt, một viên tướng mặc giáp phục bước vào, chính là phó tướng của Kim Ngô vệ. Hắn quét mắt nhìn cảnh tượng trong sân, lạnh giọng tuyên bố:
“Phụng mệnh bệ hạ, Tô gia thông đồng với nghịch đảng, tước hết quan chức, tịch biên gia sản. Toàn gia nam đinh sung quân, nữ quyến bán làm nô tỳ!”
Trong sân vang lên tiếng khóc thảm thiết.
Ta cắn chặt môi, tay nắm chặt hộp gỗ trong tay áo.
Kiếp trước, ta đã chọn con đường ôm chân Thành vương cầu xin.
Nhưng kiếp này…
Ta nhìn về phía viên phó tướng, bước lên trước, cúi đầu hành lễ: “Tướng quân, thân phận tôi tuy thấp kém, nhưng có chuyện quan trọng muốn tâu với Thành vương điện hạ. Mong tướng quân thông báo giúp.”
Viên phó tướng nhíu mày: “Ngươi là ai?”
“Tiện nữ Tô Ngu, đích thứ nữ Tô gia.” Ta bình tĩnh đáp: “Tôi có bằng chứng quan trọng liên quan đến vụ án này, chỉ có thể trực tiếp trình lên Thành vương.”
Tô Tương phía sau ta bật cười khẽ, giọng đầy châm chọc: “Muội muội thật buồn cười, tưởng rằng Thành vương điện hạ sẽ thấy ngươi sao?”
Ta không quay đầu, vẫn nhìn thẳng viên phó tướng: “Tướng quân, Thành vương điện hạ từng kết nghĩa huynh đệ với phụ thân tôi. Nếu tướng quân không thông báo, sau này điện hạ biết được, e rằng…”
Viên phó tướng do dự một chút, rồi gật đầu: “Được, ta sẽ báo cáo. Nhưng nếu điện hạ không thấy, ngươi phải chịu tội khi quân!”
“Đa tạ tướng quân.” Ta cúi đầu.
Tô Tương bước đến bên ta, giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy: “Muội muội, ngươi thực sự cho rằng mình có thể thay đổi vận mệnh sao? Định mệnh đã an bài, ngươi chỉ là con giun trong lòng bàn tay của người khác thôi.”
Ta quay đầu nhìn nàng, nhìn sâu vào đôi mắt từng khiến ta ghen tị đến phát điên kiếp trước, khẽ mỉm cười:
“Tỷ tỷ nói đúng, định mệnh đã an bài. Nhưng không biết tỷ tỷ có nghĩ, nếu hôm nay chúng ta bị bán làm nô tỳ, thì cây đàn tỷ tỷ yêu quý sẽ về tay ai? Còn ai sẽ nghe tỷ tỷ đàn ca, ca ngợi tỷ tỷ là tiên nữ giáng trần?”
Tô Tương sững sờ, tay siết chặt cây đàn.
Ta quay đi, theo viên phó tướng rời khỏi sân.
Gió thu thổi qua, mang theo hơi lạnh.
Ta biết, trận chiến mới chỉ vừa bắt đầu.
Và lần này, ta sẽ không để mình chết trong oán hận nữa.
Dù là trường tỷ, Thành vương, hay cả mệnh trời…
Ta đều sẽ từng bước từng bước, đạp bằng dưới chân.