Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 91

  1. Trang chủ
  2. Tiệm Net Quỷ Dị
  3. Chương 91
Trước
Sau

Hắn tuy chỉ là chức nghiệp giả nhất bậc, nhưng đại hán hoàn toàn không dám khinh thường. Dù sao đây cũng là kẻ nắm giữ kỹ năng đánh lén chỉ cần bất ngờ tập kích từ phía sau, chính hắn cũng không đỡ nổi. Nghe nói tên này còn từng ra tay với cả chức nghiệp giả nhị cấp, trên tay nhiễm không ít huyết tinh.

“Đây là tư liệu liên quan, mọi người xem đi.”
Người được gọi là lão trung niên chức nghiệp giả đưa ra tập tin. Nhìn vào vũ khí và tấm chắn hắn mang theo, rõ ràng đây là một dân binh tinh nhuệ, chức nghiệp giả nhị cấp công thủ toàn diện. Gương mặt ông ta có vài vết thương cũ, ở trấn nhỏ cũng xem như có chút danh tiếng tuy chẳng phải danh tiếng tốt đẹp gì. Dẫu đã rời khỏi hệ thống của Lĩnh chủ, song từng là đội trưởng dân binh, ông ta vẫn còn vài mối quan hệ giữ được.

Có bối cảnh như vậy, những nhiệm vụ hắc ám chỉ cần đưa thù lao đúng chỗ là ông ta nhận ngay, mà ai dính vào đều phiền toái không ít.

“Còn đây là phần tình báo mới nhất! Ba gã chức nghiệp giả nhất bậc đã chết rồi. Cái tên đồ tể xui xẻo kia, tự tưởng mình giỏi phân giải ma thú mà bị tửu quán giữ lại, mấy chức nghiệp giả khác cũng chẳng dám động đến hắn.”

Đại hán lập tức sáng mắt, nhếch môi cười:
“Thảo nào! Đồ tể chết, tửu quán nổi giận cũng phải. Khen thưởng lần này xem như hợp lý.”

Một trăm đồng vàng! Dù là nhiệm vụ hắc ám, phần thưởng cao như vậy cũng rất hiếm, trừ phi liên quan đến việc xử lý một chức nghiệp giả nhị cấp.

“Nhiệm vụ đã nhận. Ngoài ra, còn có một chút lợi ích thêm tuy không trực tiếp thuộc về chúng ta, nhưng thông qua quan hệ cũ, ta đã kiếm được ít tình báo. Khó khăn có tăng, nhưng phần thưởng cũng rất ngon.”
Lão đầu liếm môi, cười âm hiểm.

Hai người còn lại lập tức mở to mắt. Mỗi lần lão đầu tìm đến bạn cũ xin tin tức đều mất một phần tiền lời, nhưng đổi lại là những thông tin cực kỳ quan trọng không ít lần còn cứu mạng cả nhóm.

“Hỏa Diễm Kiếm? Ma pháp vũ khí? Không phải loại phụ ma có giới hạn số lần ư?”
Hai người đọc tình báo mà hô hấp dồn dập. Vũ khí này giá trị vượt xa phần thưởng nhiệm vụ. Trong cả trấn nhỏ, chỉ vài nhân vật lớn mới có được.

“Không sai! Lúc tửu quán giao nhiệm vụ không nhắc gì đến Hỏa Diễm Kiếm. Giờ độ khó tăng, theo quy tắc thì khi hoàn thành nhiệm vụ, thanh kiếm này…”
Lão sẹo đầu cười khanh khách.

Hai người càng kích động, dù không dùng được cũng có thể bán được một khoản kếch xù.

“Đừng mơ! Bằng hữu cung cấp tin tức muốn lấy ma pháp kiếm. Nhưng y sẽ bồi thường cho mỗi người chúng ta một trăm đồng vàng.”

“Ai, ta biết thế nào cũng vậy mà…” Đại hán chán nản.

“Thế cũng đủ rồi! Mỗi người một trăm đồng vàng!” Gã gầy ốm liếm môi, ánh mắt lóe lên vẻ thị huyết.
Phần thưởng cao như vậy, liều mạng cũng đáng.

Khoảnh khắc hoảng hốt!

Tích: Chúc mừng ngươi lĩnh ngộ ‘Cơ sở Minh Tưởng’. Tinh thần thuộc tính tăng lên: +1. Tiêu hao một chút hảo cảm độ.

Vương Khải Liêm bừng tỉnh như vừa trải qua giấc mộng dài. Không biết bao lâu trôi qua, chỉ cảm giác như một chớp mắt nhưng cũng như hàng năm.

Hắn mở giao diện thuộc tính, quả nhiên đã học được Cơ sở Minh Tưởng, tinh thần lại tăng thêm một điểm vừa vặn đạt yêu cầu lão pháp sư đặt ra, nhưng cũng tiêu hao ít hảo cảm độ.

“Tốt! Giờ có thể gặp lão thi pháp giả được rồi… Lão đừng để ta thất vọng đấy, vì chút hảo cảm độ này ta tốn không ít công sức đâu!”

Khải Liêm đứng dậy vận động tay chân rồi đi ra ngoài.
Không có Tiểu Mỹ nữ đưa cơm, chỉ có cô nàng tự xưng mỹ nữ gửi nồi thịt hầm nhìn thôi đã hết cả hứng.

“Hỏi thời gian… Ừm, mai đi vậy. Tiện xem Tiểu Mỹ nữ đang làm gì, không biết có nhớ ca ca…”

“Săn thú đúng là một môn học vấn!”
A Bảo, Binh Vương vui vẻ trở về cùng nhóm thợ săn. Có mấy lão thợ săn chỉ dạy, thu hoạch mấy ngày nay rất khá. Thêm nữa, A Bảo siêng năng chịu khó, đối tiểu dã thú cũng không ngại ra tay, khiến hiệu suất cả nhóm tăng gấp mấy lần và tỉ lệ bị thương giảm hẳn. Nhờ vậy mà danh tiếng A Bảo trong thôn càng ngày càng tốt.

“Mai ta đến trấn trưởng. Ngươi ở lại bảo vệ thôn nhé.”
Vương Khải Liêm nói.

“Không vấn đề!” A Bảo cam kết ngay. Hắn biết mỗi lần vị “quản lý mạng” thần bí này mở miệng nhờ, đều có chỗ tốt. Nhìn hắc lân khuyển bên cạnh mà thèm ngay cả ma thú cũng thuần phục được!

Hôm sau, ăn uống xong, Khải Liêm cưỡi hắc long bay về hướng thị trấn, chẳng thèm quan tâm đến nét mặt khó chịu của hắc lân khuyển.

Biểu cảm đó quan trọng sao?
Không có gì mà một khối thịt ma thú không giải quyết được. Không được thì… hai khối.

Nhưng giữa đường, hắn bị người chặn lại rõ ràng không mang thiện ý.

Khải Liêm lập tức cảnh giác.
Không nhìn ra thuộc tính chắc chắn là chức nghiệp giả; lại còn hai người: một cầm thuẫn kiếm như dân binh tinh nhuệ, trên mặt đầy vết thương; người còn lại thì cao đến hai mét, cơ bắp cuồn cuộn, lực lượng sợ còn hơn cả hắn.

“Ta quả nhiên nhìn không lầm. Hai ngươi không phải dân thường rồi.”
Khải Liêm giả bộ bình tĩnh, bày ra dáng cao thủ lạnh lùng.

“Cuối cùng cũng ra! Ban đầu còn định đợi thằng nhóc kia rời thôn rồi chúng ta xông vào giết cả nhóm. Nhưng gặp ngươi ở đây còn tiện hơn, khỏi tốn thời gian.”
Đại hán liếm môi đầy thị huyết.

“Nhị cấp chức nghiệp giả. Tinh nhuệ dân binh.”
Lão sẹo nói lạnh lùng.

“Còn ta nhị cấp kiến tập chiến sĩ.”
Đại hán vung đại rìu.
“Và bọn ta là người sẽ giết ngươi.”

“Vãi… chơi lớn thật!”
Vương Khải Liêm biến sắc. Hai nhị cấp? Một tinh nhuệ, một thường!
Quan trọng hơn chúng còn ngu đến mức khai luôn cấp bậc cho hắn biết.

“Lấy Hỏa Diễm Kiếm của ngươi ra đi! Không ngờ ngươi còn thuần phục được hắc lân khuyển.”
Lão sẹo nghiêm túc. Trận này khó hơn hắn tưởng, nhưng tỉ lệ thắng vẫn khá cao.

“Dời, chi tiết của ta các ngươi cũng biết hết rồi? Muốn đánh cái rắm gì nữa!”
Vương Khải Liêm chửi thầm, rồi hét:

“Chạy!!”

Hắc long lập tức xoay người bay vọt đi.
Hai kẻ đuổi theo ngơ ngác lần đầu chứng kiến chức nghiệp giả… bỏ chạy không giữ mặt mũi như vậy.

“Đây mà là chức nghiệp giả? Tôn nghiêm đâu? Ngươi rõ ràng còn có phần thắng!”
Gã gầy ôm đầu, tức đến run tay.

“Im! Rượt theo!”
Lão sẹo gầm lên rồi lao đi.

Hai người đuổi theo đến thở hồng hộc, nhất là đại hán cây đại phủ nặng như tạ, gánh không nổi mà gầm lên:

“Hô… hô… Đuổi… không… kịp!”

 

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 91

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bìa (3)
Dấu Vết Của Mặt Trời
79fc4b84d8f04750f6b097a766a6944a0d4f0034_600_800_109744
Hana Và Những Giấc Mơ Dâm Dục
15c5a2ed74432c5c
Sau Khi Chết, Anh Trai Tôi Mọc Ra Xúc Tu
Đôi Giày Thêu Hoa
Đôi Giày Thêu Hoa
tall
Ma Hỏa
snapedit_1764213017737
Tận Thế Đến Rồi, Bạn Đã Bị Xóa Khỏi Bộ Nhớ Của Tôi
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz