Chương 10
Bầu không khí trong trại như đặc quánh lại. Trại chủ đứng giữa đám thuộc hạ, nụ cười nham hiểm kéo dài trên khuôn mặt sạm nắng, ánh nhìn lướt qua hai người phụ nữ đang bị trói cạnh cột gỗ.
Một người là Bảo Phiêu, nữ vệ sĩ lừng danh, người còn lại, đại tiểu thư mà cô được thuê để bảo vệ. Cả hai đều kiệt sức, quần áo dính đầy bụi bẩn và máu khô, nhưng ánh mắt vẫn sáng như thép.
“Các ngươi mà tiến thêm một bước,” Bảo Phiêu lạnh giọng, bàn tay siết chặt mũi tên hướng xuống cổ chủ nhân, “ta sẽ không ngần ngại.”
Đám sơn tặc chững lại. Một vài tên liếc nhau, chần chừ. Trại chủ cười khan, cố lấy giọng ôn tồn:
“Nữ hiệp, hà tất phải tuyệt tình như thế? Chúng ta không muốn giết người, chỉ cần các ngươi giao nộp vật mang theo, rồi ngoan ngoãn ở lại một thời gian, đảm bảo không ai tổn hại đến tính mạng.”
“Cút!” Bảo Phiêu quát, ánh mắt như lưỡi dao. Trại chủ vẫn tiến thêm nửa bước, giọng trầm thấp:
“Ta khuyên ngươi nên suy nghĩ kỹ. Người của ta đông, ngươi bảo vệ được mấy phút?”
Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió luồn qua vách gỗ. Đại tiểu thư run rẩy, khẽ nhìn sang Bảo Phiêu, đôi mắt ẩn chứa niềm tin tuyệt đối.
Bảo Phiêu không đáp. Cô hơi nghiêng đầu, lắng nghe một tiếng còi gió rất khẽ vang lên từ xa. Ánh sáng lóe lên trong mắt cô.
“Đủ gần rồi,” cô thì thầm. Trại chủ cau mày, chưa kịp phản ứng, thì một tiếng “véo” vang lên. Mũi tên từ tay Bảo Phiêu xé gió, cắm thẳng vào tấm bảng gỗ sau lưng hắn chệch đi chỉ vài tấc.
Cả trại giật mình, một số tên rút vũ khí. Ngay khoảnh khắc đó, từ sườn núi vang lên tiếng hò hét, mũi tên rợp trời. Toàn bộ sơn trại chìm trong hỗn loạn.
“Có mai phục!”
“Là quân triều đình!” Một tên hét thất thanh.
Bảo Phiêu nhân lúc rối loạn, kéo đại tiểu thư lăn sang một bên, cắt dây trói bằng mảnh kim loại giấu trong tay áo. Hai người lao ra khỏi căn nhà tranh, luồn giữa làn khói và ánh lửa.
Trại chủ gào lên giận dữ, vung đao đuổi theo, nhưng khi bước ra ngoài, hắn bị một bóng người áo đen chặn lại. Lưỡi kiếm lạnh buốt kề ngang cổ hắn.
“Ngươi chạy được sao?” Giọng nói khàn đục, chứa đựng sự quen thuộc khiến hắn sững sờ.
“Là ngươi…” Hắn chưa nói dứt, đã bị đánh ngã gục.
Bảo Phiêu ngoái đầu nhìn, đôi mắt lóe lên chút cảm xúc. Người áo đen ấy chỉ khẽ gật đầu: “Đi đi! Nhanh!”
Không do dự, cô kéo đại tiểu thư chạy về phía rừng. Sau lưng là ánh lửa đỏ rực, tiếng gào thét của sơn tặc, và một đêm không ngủ trên núi rừng mịt mờ sương lạnh.