Chương 75
Chương 75
Mắt Từ Trạch Nguyên trợn rất lớn, anh ta tháo khẩu trang xuống, không hề che giấu khuôn mặt của mình. Vẻ ngoài mang chút dữ tợn, mặt đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên.
Đối với Thư Niệm, như thể có một sự căm ghét tột độ.
Lấy lời nói làm lưỡi dao sắc bén, để gây tổn thương cho cô.
Những từ ngữ thốt ra, mỗi từ mỗi chữ đều cực đoan. Giống như đã hết cách, đi vào ngõ cụt, muốn Thư Niệm cũng cảm thấy xấu hổ, muốn trút hết cảm xúc của mình lên người cô.
Hy vọng trên vẻ mặt bình tĩnh như vậy của cô, có thể xuất hiện chút khác thường nào đó.
Để tìm thấy sự hả hê.
Hình ảnh ôn hòa, tươi sáng mà anh ta đã xây dựng trước mặt mọi người vào lúc này đã bị lật đổ.
Nhưng Thư Niệm không hiểu cảm xúc này của anh ta từ đâu mà ra.
Từ đầu đến giờ, Thư Niệm chưa bao giờ cảm thấy mình đã làm điều gì tội lỗi với Từ Trạch Nguyên. Ít nhất lúc này, cô đứng trước mặt anh ta, nghe những lời buộc tội thẳng thừng, cũng không cảm thấy xấu hổ.
Chỉ cảm thấy khó tin đến mức không nói nên lời vì anh ta có thể thốt ra những lời như vậy.
Việc ở bên nhau là do anh ta đề nghị.
Việc chia tay cũng là do anh ta đề nghị.
Sau khi gặp lại, anh ta lại đề nghị quay lại.
Thư Niệm cũng không đưa ra câu trả lời mập mờ, cô đã từ chối một cách nghiêm túc. Sau đó cô sống cuộc sống của mình, không chủ động dây dưa với Từ Trạch Nguyên, chỉ ở bên người mình yêu.
Nhưng lại trở thành lý do để anh ta công kích cô.
Thư Niệm chưa từng bị người khác nói những lời khó nghe như vậy trước mặt. Cô cúi đầu, khóe môi kéo thẳng, dùng tay kia bẻ ngón tay anh ta, cố gắng hết sức để thoát ra.
Lực tay anh ta không hề giảm, bóp chặt đến mức Thư Niệm cảm thấy xương cốt như muốn gãy rời.
Nhưng cô vẫn không hề lên tiếng.
Thư Niệm càng bình tĩnh, Từ Trạch Nguyên càng cảm thấy tức giận.
Anh ta nhìn chằm chằm vào mặt cô, những lời nói ra không biết có qua não hay không, hoàn toàn thiếu đạo đức: “Sớm biết em là người như vậy, tôi còn phí sức làm gì? Đã sớm lên giường với em rồi, mẹ kiếp, còn rẻ cho cái thằng giết người đó.”
Nghe lời này, hành động của Thư Niệm dừng lại.
Thấy vẻ mặt cô cuối cùng đã thay đổi, trong lòng Từ Trạch Nguyên dâng lên một trận khoái cảm, tâm trạng lại tự dưng có chút nghẹn lại: “Sao không nói gì?”
“Từ Trạch Nguyên.” Thư Niệm ngẩng đầu lên, khẽ hỏi, “Anh có biết mình đang nói gì không.”
“Tôi biết tôi mới nói.” Từ Trạch Nguyên nói từng chữ một, “Làm tôi như một thằng ngu, ở bên ngoài quay chương trình còn tâm tâm niệm niệm nhớ đến em, chết tiệt.”
Lời vừa dứt.
Thư Niệm đột nhiên giơ tay kia lên, dùng hết sức tát vào mặt anh ta một cái. Khóe mắt cô đỏ hoe, ngũ quan căng cứng, vẻ ngoài trông vẫn không hề có tính công kích, nhưng toàn thân lại đầy gai nhọn. Nỗi sợ hãi của cô tan biến vào lúc này, giọng điệu lạnh lẽo đến tê dại.
“Anh đã xúc phạm tôi.”
Vì hành động bất ngờ này của cô, đầu Từ Trạch Nguyên nghiêng sang một bên, lực tay cũng vô thức nới lỏng. Anh ta sững sờ mất vài giây, sau đó dùng lưỡi đẩy má, tức đến mức bật cười: “Tôi cho em cái mặt à?”
Thư Niệm nhân cơ hội thoát khỏi anh ta, như thể không nghe thấy lời anh ta nói, đi đến bên cạnh nhặt điện thoại di động của mình lên.
Cái tát này khiến lý trí của Từ Trạch Nguyên quay trở lại một chút.
Như thể tủi thân đến tột độ, giọng Từ Trạch Nguyên cao lên: “Thư Niệm, rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì? Chỉ vì lúc đó tôi đề nghị chia tay với em sao?”
Thư Niệm kiểm tra điện thoại, một góc màn hình đã bị vỡ, còn xuất hiện vài vết nứt. Cô hít hít mũi, vừa bật sáng điện thoại vừa đi về phía phòng thu âm.
Từ Trạch Nguyên bước theo, giọng điệu vô cùng nóng nảy: “Em tưởng lúc đó chỉ có em khó chịu sao? Tôi cũng rất khó chịu được không?”
“…”
“Em không giao tiếp với tôi, có chuyện gì cũng không nói cho tôi biết, tất cả tin tức của em tôi đều phải nghe từ miệng người khác.” Từ Trạch Nguyên nói, “Hơn nữa chuyện này vốn dĩ đã không hay ho gì. Tôi nghe những lời đó, tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ.”
Lực tay Thư Niệm cầm điện thoại siết chặt, cô phản bác anh ta: “Tôi không thấy xấu hổ.”
“Em không thấy xấu hổ, vậy sao em không đến trường?”
“…”
“Việc tôi đề nghị chia tay là do bốc đồng nhất thời, sau đó tôi vẫn luôn gọi điện cho em, em cũng không nghe. Em làm như vậy có phải là quá bất công với tôi không.”
Thư Niệm không muốn nói nhiều với anh ta, bước chân nhanh hơn một chút.
Từ Trạch Nguyên không đi theo cô nữa, dừng bước tại chỗ. Anh ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, đột nhiên thốt ra một câu: “Bạn trai hiện tại của em, thầy Hạc, có biết chuyện gì đã xảy ra với em không?”
Nghe lời này, Thư Niệm quay lại bình tĩnh nói: “Anh ấy không giống anh.”
“Không giống tôi?” Từ Trạch Nguyên cười, “Vậy là cô biết rồi?”
“…”
“Không giống, là vì tình huống bây giờ và trước kia không giống nhau nữa.” Đôi mắt Từ Trạch Nguyên đen kịt, tối tăm, nói với vẻ bất cần, “Nếu tình huống giống nhau thì sao.”
Thư Niệm thu lại ánh mắt, lặp lại: “Anh ấy không giống anh.”
“Tôi nghe Nguyễn Hi Đồng nói rồi.” Giọng Từ Trạch Nguyên nhẹ bẫng, “Tinh thần cô có vấn đề đúng không?”
“…”
“Bây giờ bạn trai cô có thể chấp nhận, nhưng anh ta có thể chấp nhận cả đời không?”
Thư Niệm mặt không cảm xúc nhìn anh ta: “Anh muốn nói gì.”
Từ Trạch Nguyên nghiêm túc nói: “Chia tay với anh ta, quay lại bên tôi.”
Nửa khuôn mặt anh ta đã đỏ lên vì cú tát vừa rồi của cô, trông khá thảm hại. Có lẽ vì nhanh chóng nổi tiếng trong thời gian ngắn, giọng điệu Từ Trạch Nguyên nói chuyện cứ như thể anh ta ở đẳng cấp cao hơn.
Thư Niệm bỗng dưng có cảm giác buồn nôn, đang định nhanh chóng quay lại phòng thu âm thì.
Khóe mắt đột nhiên chú ý thấy có người đứng cách đó không xa.
Thư Niệm theo bản năng quay đầu lại.
Là Miêu Mạn.
Không biết đã đứng đó bao lâu, lúc này trên mặt cô ấy không có biểu cảm gì, chỉ chăm chú nhìn hai người họ, vẻ mặt như sắp có giông bão.
Theo ánh mắt của Thư Niệm, Từ Trạch Nguyên cũng nhận thấy Miêu Mạn. Ánh mắt anh ta khựng lại, như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên nói: “Mạn Mạn, anh gọi điện cho em suốt, sao không nghe máy?”
Không khí ngưng trệ vài giây.
“Đang thu âm mà, em đã nói với anh rồi mà? Sao cứ gọi hoài.” Miêu Mạn lập tức nở một nụ cười ngọt ngào, đi đến trước mặt Từ Trạch Nguyên, “Anh nhớ em đến thế à.”
Từ Trạch Nguyên giơ tay lên, như muốn xoa đầu cô ấy: “Ừm, nhớ em.”
Chưa kịp chạm vào Miêu Mạn, Miêu Mạn đột nhiên nắm lấy tay anh ta, tay kia đồng thời giơ lên, tát mạnh vào mặt anh ta một cái: “Nhớ mẹ anh ấy!”
“…” Từ Trạch Nguyên kinh ngạc nhìn cô ấy.
“Tao giả ngây thơ thì mày nghĩ tao thật sự ngây thơ sao?” Như chưa đã cơn giận, Miêu Mạn lại tát thêm một cái vào má bên kia của anh ta, “Tao thật sự mù mắt, lại còn thẳng nam**, tao chịu thua. Bắt nạt con gái nhà người ta mà mày có mặt mũi à?”
Từ Trạch Nguyên hiểu lời cô ấy nói, vẻ mặt trở nên rất khó coi.
“Cô nói đủ chưa.”
“Nói đủ rồi.” Miêu Mạn cười lạnh, lại giơ tay lên, “Chưa đánh đủ.”
Từ Trạch Nguyên nhanh tay nắm lấy tay cô ấy: “Cô bị điên à?”
Miêu Mạn trượt tay, nắm lấy cánh tay anh ta, sau đó quay lưng lại quật anh ta qua vai.
Bịch một tiếng.
Từ Trạch Nguyên ngã xuống đất.
Thư Niệm bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Miêu Mạn đắc ý đá vào anh ta một cái, sau đó thở ra một hơi, cười hì hì: “Đồ ngốc, không biết tao là vận động viên chuyển sang làm diễn viên à?”
“…”
Nói xong, Miêu Mạn kéo cổ tay Thư Niệm: “Đi thôi, cô Hoàng đang tìm em đó.”
Thư Niệm đi theo cô ấy, cảm thấy bối rối trước sự phát triển này, cẩn thận nói: “Cảm ơn chị.”
Miêu Mạn nói: “Không cần.”
Thư Niệm ban đầu nghĩ Miêu Mạn sẽ hiểu lầm, rồi có thể sẽ khó dễ với cô. Cô do dự một chút, khẽ nói: “Chị không buồn sao?”
“Buồn?” Miêu Mạn suy nghĩ một chút, “Hình như có một chút.”
“Chị đừng quá…”
“Khó khăn lắm mới có người theo đuổi mình, kết quả lại là tra nam.” Miêu Mạn thở dài, “Tôi có thể chất gì thế này. Tôi còn khổ tâm giả vờ thành bạch liên hoa*, lãng phí sức lực của tôi.”
“…” Thư Niệm đột nhiên nhớ đến lời Kha Dĩ Tình nói.
—– “Hai người họ hình như hợp nhau. Nhưng tôi cảm thấy là Miêu Mạn đơn phương thôi, haiz, cũng là một người đáng thương.”
Miêu Mạn buông cổ tay Thư Niệm ra, cúi đầu lấy điện thoại ra, không biết đang làm gì: “Em đừng bận tâm lời tên tra nam đó nói, thẳng nam** giai đoạn cuối rồi. Tôi ghét nhất loại đàn ông này, chạm vào giới hạn của tôi rồi, nghĩ đến là muốn ói.”
Nghĩ đến những lời Từ Trạch Nguyên vừa nói, tâm trạng Thư Niệm vẫn rất tồi tệ: “Vâng, cảm ơn chị.”
Ngón tay Miêu Mạn gõ trên màn hình: “Thật ra tôi biết em.”
Thư Niệm ngước mắt: “À?”
Miêu Mạn nói: “Con gái tôi có nhắc đến em.”
“…” Thư Niệm nuốt nước bọt, nhìn khuôn mặt trẻ trung của Miêu Mạn, trước đây cũng không tìm hiểu tin tức về cô ấy, chậm chạp nói: “Chị có con gái rồi ạ?”
“Ừ? Nó chưa nói với em về tôi à?”
“Vâng…”
“Kha Dĩ Tình.”
Thư Niệm ngây người: “Tuổi của hai người hình như xấp xỉ nhau.”
Miêu Mạn nói: “Ừ? Đúng vậy. Nó cứ nhất quyết gọi tôi là ba* mà, tôi cũng không còn cách nào.”
“…”
Miêu Mạn nhìn chằm chằm vào mặt cô, cười: “Nghe nó nói, bạn trai em là A Hạc?”
Thư Niệm khẽ gật đầu.
Cô ấy nghiêng đầu, chớp mắt với Thư Niệm: “Có thể xin chữ ký cho tôi được không?”
“…Có thể ạ.”
Đi đến cửa phòng thu âm.
Vì mối quan hệ giữa Miêu Mạn và Kha Dĩ Tình nghe có vẻ không tồi, Thư Niệm suy nghĩ một chút, không nhịn được hỏi: “Trước đây em nghe Kha Dĩ Tình nói, hai người cùng tham gia một show truyền hình thực tế, chị đơn phương thích Từ Trạch Nguyên…”
“Nó lại khoác lác như vậy à?” Miêu Mạn ngắt lời cô, nói thẳng thừng, “Đúng là chuyện gì cũng có thể nói. Chắc là nó tự mình không theo đuổi được tên cảnh sát kia, muốn kéo tôi cùng mất mặt đây.”
“…”
“Haizz, con bé ngốc.” Miêu Mạn kiêu căng thổi móng tay, “Mặt xấu như vậy còn dám đi theo đuổi người ta, không phải là tự tìm khổ sao?”
“…”
Tiến độ của Miêu Mạn vẫn chưa xong. Nhưng cô ấy dường như cũng không vội nữa, cảm thấy mình diễn quá tệ, sẽ tốn nhiều thời gian, chủ động đề nghị để Thư Niệm thu âm xong rồi cô ấy mới bắt đầu.
Chiếc điện thoại của Thư Niệm bị rơi như vậy, màn hình hơi bị loạn cảm ứng. Cô cố gắng gửi tin nhắn Wechat cho Tạ Như Hạc, sau đó vào phòng thu âm, hoàn thành các phân cảnh còn lại.
Vì các phân cảnh còn lại không nhiều, nên Thư Niệm nhanh chóng hoàn thành tất cả tiến độ. Cô bước ra khỏi phòng thu âm, uống một ngụm nước, rồi lại cầm điện thoại lên nhìn. Sau đó thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi.
Thư Niệm nhắn cho Tạ Như Hạc một tiếng: [Em có thể đi rồi, xuống lầu tìm anh.]
Tạ Như Hạc lập tức trả lời: [Anh lên ngay.]
Thư Niệm đáp: [Vậy em đợi anh ở chỗ thang máy.]
Thư Niệm đeo ba lô lên, chào tạm biệt mọi người, rồi rời khỏi phòng thu âm. Vì chuyện xảy ra trước đó, ngực cô như có gì đó nghẹn lại, luôn cảm thấy sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Cô theo bản năng nhìn quanh, không còn thấy bóng dáng Từ Trạch Nguyên nữa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Thư Niệm đi đến trước thang máy.
Chú ý thấy một trong các thang máy đã bắt đầu đi lên từ tầng một.
Thư Niệm nhìn chằm chằm vào con số, nhẩm theo tần suất của nó: “Bốn, năm, sáu…”
Tiếng “ting” vang lên.
Cô khẽ nói: “Bạn trai đến rồi.”
Cửa thang máy mở ra hai bên.
Đúng như cô nghĩ, Tạ Như Hạc bước ra từ bên trong. Nhìn thấy Thư Niệm, anh ngước mắt lên, đang định nắm tay cô. Giây tiếp theo, ánh mắt anh khựng lại, nhận thấy cổ tay phải của cô có một vòng bị bầm tím.
Ánh mắt Tạ Như Hạc tối sầm: “Chuyện gì vậy.”
Thư Niệm liếm môi, nghèn nghẹn nói: “Vừa nãy em gặp Từ Trạch Nguyên.”
Tạ Như Hạc nắm lấy cổ tay cô, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa xoa, không lên tiếng, nhưng hơi thở rõ ràng lạnh đi. Sau một lúc lâu, anh nhìn về phía Thư Niệm, giống như một người lớn đang bênh vực đứa trẻ bị bắt nạt, khẽ hỏi: “Cậu ta làm à?”