Chương 6 - END
Là Thái Âm tinh quân thiên giới, gần đây ta hơi phiền muộn. Con thỏ ngọc nuôi ngàn năm bỗng dưng để mắt đến tân nhiệm chiến thần. Nghe nói vị chiến thần này từng cứu nàng khỏi nanh vuốt yêu ma. Nhưng ngoài Quảng Hàn cung ta bày trận pháp, lũ tiểu yêu làm sao xâm nhập?
Đáng cười hơn, hắn đã là chiến thần lại bị yêu ma đánh trọng thương. Để báo ân, thỏ ngốc nhà ta đòi hạ phàm dẫn độ. Há chẳng biết tên chiến thân say rượu từng có lần trên Bàn Đào hội dám khinh nhờn ta?
Để ngăn thỏ ngốc làm chuyện dại, ta phong tỏa Quảng Hàn cung, nói dối rằng Lão Quân đã ban thần dược. Ai ngờ tin chiến thần hạ phàm vẫn lọt đến tai nàng.
Nhân đêm trăng tròn ta ra ngoài bố thí, tiểu gia hỏa này đã trốn đến Tư Mệnh điện ký khế ước.
Thỏ nhà tự nuôi, đành phải xót. Ta liều mình nhảy xuống tru tiên đài – nơi cuồng phong sấm sét, đau đến rụng rời. Đợi thỏ ngốc trở về, ta nhất định sẽ vặt lông nàng!
Thế nhưng hạ phàm không có mệnh bộ dẫn dắt, chín kiếp luân hồi ta đều lỡ hẹn. Kiếp nào nàng cũng chết thảm. Nếu kiếp thứ mười này thất bại, thỏ ngốc sẽ vĩnh viễn không thể phi thăng.
Lần này ta vi phạm thiên quy, dùng ánh trăng tạo ra Thần Dược cốc trên đường Tống Cảnh Xuyên đi qua. Ta tưởng đã thành công, nào ngờ trong hôn lễ lại chứng kiến cảnh thỏ ngốc bị vạn kiếm xuyên tâm.
“Tống Cảnh Xuyên, ngươi đáng chết!”
Ta dùng chiến thần cung của Hậu Nghệ, triệu hoán 81 đạo lôi kiếp đánh thẳng vào kẻ đang phi thăng. Trong chớp mắt, thân thể hắn vỡ nát, thần hồn tiêu tán. Nghe tiếng kêu thảm thiết của hắn, ta mới hả chút giận. Con thỏ ngốc nhà ta… vừa rồi nhất định cũng đau lắm.
Tin vui: Thỏ ngốc không chết, trở thành tân chiến thần.
Tin buồn: Nàng nhìn ta với ánh mắt sợ hãi, như từng chứng kiến cảnh ta xé xác tên vô lại.
Hừ, làm sao giữ được hình tượng nữ thần yếu đuối nữa đây? Về sau ta mới biết, tất cả đều nằm trong kế hoạch của thỏ ngốc. Chết tiệt, khiến ta tốn bao nước mắt!
Nhưng thỏ nhà đã thành chiến thần, từ nay ta có thể an nhàn làm tiên tử thanh lãnh nơi Quảng Hàn cung.
Không chịu nổi sự tịch mịch, ta lại lén hạ phàm. Lần này bị bắt tại trận, bị biếm xuống nhân gian. Kiếp này ta gặp một thiếu niên giỏi bắn cung. Lần đầu gặp gỡ, chàng đang ôm một con thỏ béo mập. Không hiểu sao, đôi mắt con thỏ ấy trông thật tinh quái…
Ta và thiếu niên nhất kiến chung tình, dưới ánh trăng thề non hẹn biển. Nhưng số phận trớ trêu, chiến tranh lại nổ ra. Trước khi ra trận, chàng nắm chặt tay ta: “Hãy đợi ta thắng trận trở về.”
May mắn thay, kiếp này ta đã đợi được. Mùa xuân qua thu tới, vị tướng quân cưỡi hắc mã dừng trước cửa nhà tranh. Dù mệt mỏi nhưng vẫn phong thái phi phàm.
“A Nga, ta về đón nàng!”
Con thỏ bên cạnh nhảy cẫng lên, vỗ ngực như muốn nói:
“Cưới đi! Không chịu cưới thì cùng ta bái đường! Ta cũng rất giỏi đấy!”
(Hoàn)