Chương 7 - END
7
“Đợi chị à?”
“Ừ.”
“Đợi chị làm gì?”
Thẩm Trác không trả lời, chỉ ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào mắt Dương Mộ:
“Hôm nay chị nói trên bàn ăn là chẳng có ai theo đuổi chị.”
Dương Mộ cúi mắt:
“Đúng, chị có nói vậy.”
Ánh mắt Thẩm Trác nóng rực, mang theo chút giận dỗi:
“Rõ ràng chị cảm nhận được mà!”
“Cảm nhận được gì cơ?” Dương Mộ khẽ mím môi, hít sâu một hơi — cuối cùng thì chuyện này cũng tới rồi.
“Em thích chị. Đừng nói là chị không biết.”
Suốt 28 năm cuộc đời, Dương Mộ đã gặp không ít người theo đuổi mình, kiểu gì cũng từng thấy qua, nên cô hiểu rõ những ánh mắt, những lời nói quanh co ấy. Huống hồ, thằng nhóc này — cái gì cũng viết hết lên mặt, cô sao lại không nhận ra chứ?
“…Chúng ta không hợp.” Cô nói.
“Vì sao? Ở chỗ nào không hợp? Em thấy quá hợp, hợp nhất luôn ấy!”
“Ở đâu cũng không hợp cả. Em còn trẻ…”
“Chị muốn nói là chúng ta cách nhau 8 tuổi đúng không?” Giọng Thẩm Trác không còn gấp, mà nhuộm chút bất lực và ấm ức.
“Em biết mình nhỏ hơn chị tám tuổi, em cũng ước gì mình có thể sinh sớm hơn để gặp chị. Em biết giữa chúng ta có khoảng cách, nhưng em sẽ cố gắng bắt kịp, chị không cần dừng lại chờ em đâu.”
Tim Dương Mộ siết lại, nhớ đến bộ vest đen trên người cậu lúc bước vào.
“Hôm nay em…?”
“Hôm nay em đi gặp một công ty để bàn hợp tác. Dù công ty đó nhỏ, nhưng họ rất hứng thú với dự án nghiên cứu của bọn em, muốn hợp tác lâu dài. Em biết bây giờ em chưa thể làm được gì to tát, nhưng em có thể cố gắng. Em đang tiến về cái gọi là ‘thế giới của người lớn’ mà chị nói đấy, em sẽ theo kịp chị. Hơn nữa…”
“Hơn nữa sao?”
“Hơn nữa, lần trước chị đã chủ động hôn em rồi, coi như đóng dấu. Em là của chị rồi.”
“Cái này… không thể tính như thế được chứ? Chẳng lẽ hôn một cái là phải chịu trách nhiệm à?”
Dương Mộ bật cười, nhìn cậu nhóc đang luống cuống mà tỏ tình, tim bỗng mềm đi.
“Sao lại không được? Chị muốn lật lọng hả? Đó là nụ hôn đầu của em đó!”
Mắt Thẩm Trác đỏ hoe, tay nắm vai cô hơi siết lại. Cậu thật sự lo — lo vì khoảng cách tám tuổi, lo vì cô sẽ không đợi, lo vì cô sẽ rời xa cậu.
Dương Mộ vẫn luôn biết ánh mắt của Thẩm Trác rất đẹp, nhưng chưa bao giờ thấy nó đỏ như lúc này.
Trong mắt cậu, làn hơi nước như một tấm màng mỏng phủ lên trái tim nóng rực ấy. Chỉ cần cô nói lời tuyệt tình, tấm màng đó sẽ vỡ ra thành từng giọt nước long lanh rơi xuống, chắc hẳn cũng sẽ rất đẹp.
Chóp mũi cậu đỏ ửng, môi mím chặt lại, trông như một con sói con bị bỏ rơi — rõ ràng tủi thân đến vậy, mà ánh mắt lại chẳng hề yếu đi.
Cô bước lên một bước, đưa tay ôm lấy cậu.
“Chị tin em lần này,” cô khẽ nói, “chị có thể nắm tay em, còn em… cứ từ từ mà lớn nhé.”
Khóe môi Dương Mộ bị cắn rách, kẻ gây họa lại đang nằm bên cạnh cười thỏa mãn, lộ ra hai chiếc răng nanh trắng bóng. Cô dựa trong lòng cậu, thở dốc, mặt đỏ rực.
Điện thoại reo, cô đưa tay run run lấy ra — là Liễu Yên gọi.
“Alo, Mộ Mộ? Xe chị vẫn còn ở dưới, chị chưa về à?”
Dương Mộ giật mình, ngẩng đầu nhìn lên ban công tầng 18, thấy một cái đầu đen ló ra, tim cô đập thình thịch.
Thẩm Trác lại ôm cô chặt hơn, ghé sát tai thì thầm:
“Chị em không nhìn thấy đâu, có cái cây che rồi.”
Vừa dứt lời, Liễu Yên bên kia tiếp tục:
“Sao tôi không thấy chị đâu cả? Chị ở chỗ nào thế? Tiểu Mao xuống đổ rác mãi chưa về, chị có thấy nó không?”
Dương Mộ nhỏ giọng như muỗi kêu:
“Ở trong lòng chị đây nè~”
“Hả, chị nói gì cơ? Tôi nói thật nhé, giờ mấy đứa trẻ yêu nhau ghê lắm, tôi vừa nhìn thấy một đôi mới hôn nhau xong còn đang ôm nhau dưới nhà đấy. Mà sao tôi thấy cái cô gái đó mặc váy xanh giống hệt váy của chị Mộ Mộ thế nhỉ…”
Dương Mộ liếc sang Thẩm Trác, thấy cậu đang cười gian, cô bèn gãi mũi, nói khẽ:
“Thế… chị xem thử anh chàng đó trông thế nào?”
“Anh chàng đó à? Tôi thấy… sao giống…”
Chưa nói hết, Liễu Yên đã cúp máy cái rụp.
Hai phút sau, điện thoại của Thẩm Trác reo.
“Alo, chị à.”
“Thẩm Trác, thằng nhóc chết tiệt! Mày dám giở trò với Mộ Mộ hả?! Mày chán sống rồi à?! Cái đồ #@&%…”
Chưa mắng xong đã dập máy.
Ngay sau đó, điện thoại của Dương Mộ lại reo.
“Alo, Mộ Mộ hả? Cái thằng Tiểu Mao nhà tôi chẳng ra gì đâu, nghịch ngợm chết đi được, thế mà chị lại dính vào nó thật à?”
“Ừm.” Dương Mộ đáp khẽ, vừa dứt lời đã bị Thẩm Trác hôn liền mấy cái lên má.
“Trời ạ, đúng là nghiệp chướng! Không ngờ chị lại ngã vào tay em trai tôi. Nhưng chị yên tâm, nếu nó mà dám đối xử tệ với chị, tôi đánh gãy chân nó luôn!”
“Tôi coi chị là chị em, còn chị lại muốn làm em dâu tôi? Sao chị không nói sớm! Biết chị thích kiểu như nó, tôi đã gói sẵn nó mang đến tận giường chị rồi! À, hóa ra lần trước chị nói thích kiểu người thế kia là nói đến nó à? Trời ơi, ai đời thỏ lại ăn cỏ bên ổ thế hả?”
Dương Mộ nghe giọng nói vui vẻ ở đầu dây bên kia, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ bên cạnh mình, khẽ cười đáp:
“Chắc tại… cỏ non ngon quá.”
“Ái chà, không ngờ chị lại thích kiểu ‘nuôi từ bé lớn lên’ nha~”
Dương Mộ biết, tối nay về chắc chắn sẽ không yên thân, thể nào cũng bị Liễu Yên “tra khảo” về chuyện hơn một tháng qua. Dù sao cũng là chị lén “bắt cóc” em trai người ta mà.
Cô quay sang nhìn, thấy Thẩm Trác đang cười, vai rộng, khí thế tràn đầy sức sống của tuổi trẻ — sáng rực, nóng bỏng, giống hệt tên cậu: rực cháy, chân thành, khiến người ta muốn ôm vào lòng.
“Ừm… cũng không tệ lắm.” Dương Mộ ngẩng đầu, hôn khẽ lên khóe môi cậu,
“Kiểu nuôi lớn dần này.”
— Toàn văn hoàn —