Chương 5
5
Buổi trưa hôm sau, trong lúc nghỉ ăn trưa, Thẩm Trác hí hửng chạy đến bệnh viện.
Cậu đã quen đường, đi thẳng qua sảnh lớn, rẽ vào hành lang thì thấy — Dương Mộ bị người ta đẩy mạnh một cái!
Tuy cô cao ráo, nhưng không chống nổi sức đẩy của người đàn ông trung niên kia, liền mất thăng bằng ngã ngửa về sau.
Cô nhắm mắt, chuẩn bị tinh thần tiếp đất với nền gạch lạnh buốt — bỗng phía sau truyền đến một luồng ấm áp.
Chưa kịp phản ứng, cô đã được một người mang vẻ mặt đầy giận dữ kéo vào trong lòng.
“Các người làm gì thế?!”
Giọng nói lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén đến mức khiến Dương Mộ cũng sững lại vài giây.
Người đàn ông kia nhìn kỹ, phát hiện chỉ là một cậu trai trẻ tuổi, liền lấy lại khí thế:
“Làm gì à? Cậu hỏi bác sĩ Mã của các người ấy!”
Ông ta chỉ tay sang phía Mã Tây Vân, lớn tiếng quát:
“Con tôi mới nhập viện hai ngày thôi, lúc đầu nói là ổn định, sao giờ đã thành bệnh nguy kịch?!
Các người làm bác sĩ kiểu gì vậy, có chữa bệnh cho ra hồn không?!”
Thẩm Trác liếc qua Mã Tây Vân, sắc mặt càng thêm lạnh.
Hóa ra lại là người từng cãi nhau với Dương Mộ hôm trước.
Cậu thu lại ánh nhìn, quay sang người đàn ông kia, giọng nhạt nhẽo mà lạnh buốt:
“Ông muốn đẩy thì đẩy cô ta, sao lại động vào bác sĩ Dương?”
Người đàn ông vẫn còn tức, phất tay nói:
“Đều là người của một bệnh viện cả, có ai tốt đẹp gì đâu! Cô ta tự dưng lại tới xen vào, tôi đẩy cô ta một cái thì sao?!”
Lời còn chưa dứt, cổ áo ông ta đã bị Thẩm Trác túm chặt, giọng cậu trầm xuống:
“Thử nói xấu bạn gái tôi thêm một câu nữa xem.”
Dương Mộ giật giật tay áo cậu, ra hiệu đừng nói bừa, để cô xử lý.
Ai ngờ lại nhận về cái nhìn sắc lẻm — giống hệt con sói con đang nhe nanh bảo vệ lãnh địa.
Thẩm Trác thả tay, rồi quay sang Mã Tây Vân, ánh mắt như lưỡi dao:
“Cô không nói gì sao?”
Mã Tây Vân sực tỉnh, vội vàng lên tiếng:
“Ông Lưu, thật xin lỗi vì tình trạng của Tiểu Bảo chuyển nặng. Nhưng do bệnh của cháu đã qua giai đoạn tiềm ẩn, bộc phát đột ngột, chúng tôi đang tích cực điều trị, tuyệt đối không hề có thái độ tắc trách nào…”
Bà ta nói một tràng, người đàn ông kia dù vẫn tức nhưng cũng không tiếp tục gây chuyện, chỉ kéo vợ ngồi im một chỗ.
Dương Mộ khẽ kéo tay áo Thẩm Trác, ý bảo thôi, cúi xuống nhặt lại đống tài liệu rơi vãi đầy đất.
Thẩm Trác cũng ngồi xuống giúp cô. Vừa nhìn thoáng qua, cậu liền nhận ra đây là bản tổng kết công việc mà cô đã chuẩn bị kỹ đêm hôm mình ở lại.
Giờ bị xáo tung cả rồi, cậu nhíu mày, giọng trầm xuống, mang theo vẻ lạnh lùng khác hẳn thường ngày:
“Theo Điều 64, Luật Trách nhiệm Dân sự, quyền hợp pháp của cơ sở y tế và nhân viên y tế được pháp luật bảo vệ.
Hành vi gây rối trật tự bệnh viện, cản trở công tác hoặc đời sống của nhân viên y tế — đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Cậu dừng một chút, giọng càng lạnh hơn:
“Đừng để lần sau. Không phải lần nào cũng bỏ qua được đâu.”
Trở lại văn phòng, gương mặt Thẩm Trác vẫn đầy u ám.
Dương Mộ cất xấp tài liệu vào ngăn kéo, nhìn cậu ngồi phịch xuống ghế, má phồng lên, trông vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Cô khẽ chọc vai cậu:
“Giận à?”
“Không.”
“Thật không?”
“…Được rồi, có! Em giận! Rất giận!”
Dương Mộ mím môi cười:
“Giận gì chứ, chị bị đẩy một cái thôi, còn được em ‘hứng’ giùm nữa cơ mà.
Chị còn chưa nổi giận, em đã bốc hỏa rồi à?”
Thẩm Trác bặm môi:
“Người ta dám bắt nạt chị.”
Cậu bỗng đứng phắt dậy:
“Hay chị đổi việc đi?
Làm bác sĩ nguy hiểm lắm, mấy vụ gây rối y tế đáng sợ lắm, em thật sự không yên tâm.”
Dương Mộ khựng lại.
Từ khi bước vào tuổi xem mắt, cô đã nghe đủ kiểu chê bai nghề của mình — nào là bận rộn, không có thời gian cho gia đình, chẳng hợp để làm vợ.
Nhưng đây là lần đầu tiên, có người — ngoài người thân — lo cô nguy hiểm.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, lại khiến tim cô mềm đi.
Khóe môi khẽ cong, cô trêu lại:
“Em học viễn thám cơ mà? Còn biết cả luật nữa à?”
“Cái vừa rồi hả? Em bịa đấy.”
…
Thẩm Trác đúng là đứa trẻ — giận hờn cũng phải dỗ.
Nhưng cái kiểu giận pha lẫn quan tâm ấy, Dương Mộ lại thấy… ấm lòng.
Nghề bác sĩ, tất nhiên là cô không thể bỏ.
Thế nên cô đành cam đoan đủ điều: sau này không xen vào việc người khác, gặp chuyện thì tránh xa, kèm theo một bữa lẩu “chuộc tội” — mới chịu tiễn được vị “đại gia” còn phải về học chiều nay.
Mãi đến khi cậu đi rồi, cô mới sực nhớ — chuyện cậu ta gọi cô là “bạn gái” giữa đám đông…
Cô vẫn chưa tính sổ!