Giới Thiệu
Đêm Giao thừa, tôi trở về ngôi nhà họ Lâm – đứa con gái thất lạc sau bao năm. Không khí Tết chưa kịp ấm thì cha tôi, Lâm Văn Hùng, đã mang đến một màn kịch lạnh người.
Trước mâm cơm tất niên, ông rót thuốc trừ sâu vào từng món ăn, giọng điềm nhiên:
“Hoặc chấp nhận con gái nuôi này và giữ lấy vinh hoa… hoặc tất cả cùng chết.”
Không gian đông cứng. Tôi chỉ khẽ cười, rút điện thoại, đẩy màn hình trước mặt ông.
Thông báo nhậm chức từ Cục Thuế lóe sáng.
“Thưa cha,” tôi nói, giọng nhẹ nhưng sắc lạnh, “từ giờ, toàn bộ tài sản Lâm gia nằm trong tay tôi.”
Ánh mắt ông ta hoảng loạn, còn tôi nhếch môi:
“Vở kịch đến đây là hết. Nếu tôi không vui, thì cả nhà này – không ai được yên.”