Chương 7 - END
Phiên ngoại – Góc nhìn Diệp Mục
Tôi là tổng tài của một tập đoàn lớn, nhưng không giống như người ta tưởng. Tôi không hề lạnh lùng, trái lại còn cực thích làm nũng và… hóng drama. Chỉ là để giữ hình tượng “tổng tài khó gần”, tôi phải luyện gương mặt lạnh trước gương mỗi sáng.
Hôm ấy, Hoắc gia bỏ cả đống tiền mời tôi tới dự tiệc, thực chất là muốn khoe khoang. Tôi đến vì… thích hóng dưa thôi. Ngồi ở góc, tôi thấy một cô gái bước tới.
Trời ơi, sao lại xinh đến thế! Cô ấy hơi sợ tôi chắc do gương mặt tôi quá “nguy hiểm”. Nhìn ánh mắt cô ấy, tôi hiểu ngay: đây chính là “tiểu đáng thương” của bữa tiệc này.
Tôi chỉ thấy thương, chẳng hiểu sao lại đồng ý đính hôn luôn. Buổi tiệc kết thúc, tôi cố tình tình cờ gặp cô ấy ngoài bãi xe, rồi tiện tay rước cô về nhà. Ai ngờ cô ngoan thật, chẳng hề cảnh giác gì.
Tối đó, tôi cố tình kéo dài giờ làm, tỏa ra hormone nam tính, chờ cô phản ứng…Cô nhìn tôi đến ngơ người, còn chảy cả nước miếng! Trời ạ, đáng yêu chết mất! Sau đêm đó, tôi tra lý lịch của cô, càng đọc càng thấy thương. Và rồi, cô ấy trở thành ánh sáng của đời tôi.
Từ đó, tôi – Diệp tổng tài lạnh lùng trong mắt người đời trở thành người đàn ông chỉ biết cười ngu mỗi khi nghe cô ấy gọi: “Anh Mục!”