Chương 6
“Mấy năm không gặp, Hoắc Vận, em càng ngày càng xinh đấy. Em cũng biết mà, hồi nhỏ em xấu như thế, đàn ông nào chịu nổi chứ? Đàn ông là động vật sống bằng thị giác, em không biết à?Nhưng em hãy tin anh, anh yêu con người bên trong của em.”
Tên hôn phu cũ còn định quấn lấy tôi, nhưng lúc này Diệp Mục chỉ khẽ phất tay, mấy vệ sĩ lập tức lôi hắn ra ngoài: “Cô bé đáng thương của anh, đúng là càng ngày càng đáng thương.” … Ờ thì, cũng đâu phải đáng thương lắm?
Sau đó, anh cực kỳ nghiêm túc dạy tôi cách quản lý công ty, còn đầu tư hẳn cho tôi một công ty nhỏ để luyện tập. Có lẽ do tôi có thiên phú, hoặc là do anh dạy quá giỏi, chỉ sau ba tháng, công ty của tôi tuy chưa thể gọi là lớn mạnh, nhưng cũng đã có chút tiếng tăm. Ký xong một hợp đồng lớn, tôi vui vẻ quay về trang viên, định chia sẻ tin vui với anh. Nhưng khi thấy khuôn mặt trắng trẻo của Diệp Mục đỏ ửng, ánh mắt mơ hồ, tôi hơi hoảng.
“Cô bé đáng thương…” Giọng anh khàn khàn, nghe thôi cũng thấy nguy hiểm.
“Anh… say à?”
“Cho anh ôm một cái.”
Tôi ôm anh, hơi thở ấm nóng phả lên má khiến tôi thấy tim mình đập loạn. Cơ thể anh thật nóng, nóng đến đáng sợ. Tôi nhanh chóng lên mạng tra, rồi đoán ra một khả năng chẳng mấy trong sáng. Tôi vội vàng kéo anh vào phòng tắm, mở nước lạnh. Anh dường như thấy dễ chịu hơn, cau mày giãn ra, nhưng vẫn khẽ gọi tôi: “Lại gần chút nữa…”
Tôi lập tức đóng cửa, để mặc anh tự xử đi. Ban đầu còn nghe tiếng lầm bầm, sau lại im bặt. Tôi sợ hãi, xông vào thì thấy anh đang cười: “Hì hì, em mắc bẫy rồi!”
Anh kéo mạnh tôi vào bồn tắm. May mà tôi chưa cởi quần áo, chứ không thì to chuyện thật rồi: “Cho anh ôm một cái thôi, chỉ một lúc… đừng tránh anh nữa mà, A Vận, xin em đấy.”
Cái giọng khàn khàn, ánh mắt tội nghiệp kia, ai chịu nổi chứ?! Mà quần áo ướt dính sát người, cảm giác… trời ạ, tám múi cơ bụng, đường nét rõ mồn một. Tôi không kiềm được, đưa tay sờ thử anh khẽ rên.
Cuối cùng, anh thiếp đi. Tôi thở dài, cố gắng kéo anh ra khỏi bồn tắm, đặt lên giường. Mệt đến mức suýt xỉu nửa mạng. Aaaaa, sao anh lại đáng yêu thế này chứ!
Sáng hôm sau, anh nhìn tôi, ánh mắt có chút lạnh. “Cô bé đáng thương, anh đi xử lý vài chuyện. Có con kiến nhỏ cần phải dọn dẹp”.
Tôi gật đầu:“Vậy… em quay lại công ty nhé?”
“Ở nhà chờ anh, lát nữa anh có chuyện muốn nói.”
Tôi ngoan ngoãn đợi cả buổi sáng. Khi anh trở về, gương mặt nghiêm túc.
“Em ngủ với anh rồi, em phải chịu trách nhiệm.”
“Anh nói cái gì cơ?! Quần áo anh vẫn còn nguyên mà!”
“Anh không tin. Đây chỉ là cái cớ em tự biện minh thôi.”
Tôi cạn lời. Thế rồi anh bắt đầu… khóc?!
“Em sao có thể vô tình như thế chứ, lần đầu tiên của anh bị em lấy đi, giờ còn bị em vứt bỏ, anh là Diệp thiếu cơ mà, ra đường biết giấu mặt vào đâu aaaa…”
“Được rồi được rồi! Em không nói, anh không nói, ai biết đâu?”
“Em hư lắm! Không thấy thương anh chút nào, chỉ biết bắt nạt anh thôi…”
“Anh mà còn nói nữa, người hầu ngoài kia nghe hết bây giờ.”
Anh liếc tôi, giọng khàn khàn: “Hoắc Vận, em thật sự không có chút tình cảm nào với anh sao?”
Có chứ. Nhưng… tôi nào dám? Thân phận anh quá cao, tôi chỉ là một người bình thường. Nếu tôi trèo lên anh, lời đồn không chỉ hại tôi mà còn hại cả anh.
“Không có.” Tôi dối lòng nói. Đôi mắt anh đỏ hoe, trong phút chốc, anh đứng bật dậy, đè tôi xuống ghế sofa, hai tay giam chặt lấy tôi.
“Hoắc Vận!”
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn vài phân. Một giọt nước mắt lăn nơi khóe mắt anh, rơi đúng lên má tôi. Không hiểu sao, tôi lại cúi xuống… hôn lên đó. Anh chủ động thế rồi, tôi còn nhịn gì nữa?
“Chỉ vậy thôi à? Em định đối phó với anh kiểu đó hả?” Anh ép tôi, môi chạm môi. Tôi không kháng cự. Ôi, nam sắc đúng là thứ giết người không dao!
Tôi thở dài: “Lừa anh đấy, thật ra em yêu anh. Nhưng nếu ở bên nhau, anh sẽ bị đồn thổi, anh chấp nhận không?”
“Ai dám nói xấu chúng ta, anh xử hết.”
“Thôi đừng. Nếu anh mà vào tù thì em thành góa phụ sống luôn đó. Biết đâu anh lại phải ở cùng mấy ‘chị’ trong đó thì sao?”
Anh cười: “Nghe lời bà xã.”
“Ngoan lắm.” Có người yêu ngoan như thế, đúng là chẳng gì sánh bằng.
Sau đó, chúng tôi kết hôn. Hôn lễ tiêu tốn trăm triệu, hoành tráng chưa từng có. Anh mở tiệc mời toàn bộ giới thượng lưu, dọn sạch hết mọi chướng ngại cho tôi. Các công ty lớn bắt đầu tìm tôi hợp tác, sự nghiệp của tôi dần vươn lên hàng top. Tôi trêu anh: “Sao rồi, thầy Diệp?”
“Ừ, không hổ là học trò duy nhất của anh.”
Còn nhà họ Hoắc? Tổng tài qua đời, phu nhân định lên thay, lại bị chính con gái giết chết. Mà cô con gái ấy cũng chẳng có kết cục tốt tội giết người, ngồi tù cả đời. Thế là họ tìm đến tôi cô con nuôi bị bỏ rơi năm xưa. Ừ thì, tôi đâu thiếu tiền, nhưng tiền ai lại chê bao giờ. Cứ cầm thôi, để dành nuôi ông xã Diệp Mục.
Về phần vị hôn phu cũ? Hắn xui xẻo không để đâu cho hết. Sau khi bị Hoắc Liên đá, hắn đi tìm “bạn gái” mới, thật ra là… kim chủ. Rồi bị phát hiện kim chủ chơi tập thể trong khách sạn, hắn nổi điên. Nhưng người ta có tiền, hắn làm gì được? Kim chủ cười nhạt: “Chia tay cũng được, nhưng trả hết tiền tao đã cho mày. Không thì ở lại làm chó.” Và hắn thật sự trở thành… chó.
Bị gia đình từ mặt, hắn cam chịu, để mặc người ta sai khiến, đánh đập. Tôi thấy tội nghiệp, bỏ tiền ra chuộc hắn về. Ai ngờ hắn còn trách ngược tôi. Thôi, tôi không phải thánh mẫu. Đưa hắn 5.000 tệ rồi đi.
Nghe đâu hai ngày sau tiêu sạch, phải đi ăn xin, rồi cướp của người khác, cuối cùng vào tù. Đúng là quả báo nhãn tiền.
Còn tôi? Vẫn an nhiên sống cả đời bên Diệp Mục người đàn ông vừa ngọt ngào vừa phiền phức nhất thế gian.