Chương 5
Buổi tối hôm đó, anh đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng tôi. Anh gõ nhẹ vài cái, rồi đẩy cửa bước vào, giọng nói trầm thấp vang lên: “Cô bé đáng thương, có muốn học cách quản lý công ty không?”
Quản lý công ty nghe thì có vẻ như điều mà tiểu thư nhà giàu nào cũng phải biết. Nhưng tôi trước giờ chỉ biết học mấy môn nghệ thuật theo ép buộc, chưa bao giờ chạm vào mấy chuyện làm ăn.
“Tôi học.”tôi đáp qua loa. Nghĩ lại thì, sau này mà tự mình làm chủ một công ty thật, cũng đâu tệ. Anh không nói thêm gì, chỉ mang theo cả xấp tài liệu, thản nhiên đặt lên bàn tôi. Sau đó anh bắt đầu xử lý công việc, còn tôi thì ngồi nhìn.
“Diệp thiếu?”
Anh ngẩng đầu, mỉm cười: “Cứ gọi tôi là Diệp Mục, đừng khách sáo thế.”
“Nhìn tôi làm, rồi học theo.” Tôi ngơ ngác gật đầu, ánh mắt dán chặt vào bàn tay thon dài của anh, cây bút trong tay anh chuyển động nhẹ nhàng, lưu loát vô cùng.… Không thể tập trung nổi! Tôi chỉ muốn… nhìn anh thêm một chút nữa. Anh bất ngờ đưa cho tôi một tờ giấy, khẽ lắc đầu, giọng pha chút bất lực: “Cho em xem tôi xử lý tài liệu, chứ không phải xem tay tôi đâu.”
Tôi bật cười: “Tay anh đẹp thật mà.”
Căn phòng im lặng vài giây, rồi anh khẽ bật cười. Trong lòng anh vang lên một câu mà chỉ tôi nghe được:“Cô ấy đáng yêu thật.”
Một tiếng sau, kim đồng hồ chỉ đúng 11 giờ “Cô bé đáng thương, đi ngủ sớm đi. Ngủ ngon.”
Tôi nhìn đống tài liệu còn lại, ngạc nhiên: “Chỉ vậy thôi à? Còn nhiều mà.”
“Nếu em thích thì xử lý nốt đi.” Tôi hoảng hốt xua tay lia lịa. Mấy cái hợp đồng trị giá hàng chục, hàng trăm triệu tôi mà động vào, có khi ngày mai anh ném tôi ra khỏi biệt thự mất! Vì thế tôi lập tức diễn màn “ngủ say trong một giây”. Anh chỉ cười nhẹ, rồi đóng cửa rời đi.
Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ. Hoắc Liên và vị hôn phu cũ của tôi cùng xuất hiện.
“Thôi chết rồi! Đã nói chỉ có một người xuyên không mà, giờ thành ra lỗi hệ thống rồi.”
Hai quả cầu sáng cũng chính là hai “ký chủ” xuyên không bắt đầu tranh cãi.
“Là cô tra tấn nữ chính quá đáng, nên cô phải đi!”
“Không, là anh!”
Cả hai run bần bật, cuối cùng cùng lên tiếng:
“Nếu không, chúng ta cùng đi?”
“Không cần!!” họ đồng thanh hét.
Một trong hai chợt nói: “Khoan, nữ chính tỉnh rồi kìa.” Tôi chớp mắt nhìn họ
“Xin lỗi nhé, không phải chúng tôi cố ý làm khổ cô đâu, tình thế bắt buộc thôi.”
“Nhưng mà vì lỗi của chúng tôi, cô mới có năng lực đọc tâm. Giờ chúng tôi phải thu hồi, nhưng sẽ để lại ký ức này cho cô coi như bồi thường.”
Sau khi họ biến mất, mọi thứ trở lại bình thường. Hoắc Liên và vị hôn phu đều khôi phục trí nhớ. Nói cách khác lần này, họ thật sự muốn đối đầu với tôi. Nhưng vừa tỉnh dậy, Hoắc Liên đã không thấy tôi đâu. Cô ta hỏi mẹ mình, và nhận được câu trả lời:
“Con bé bị bán rồi.”
“Tốt quá! Xem nó còn dám tranh với con không.”
“Bán cho ai vậy mẹ? Đừng nói là ông chú bụng phệ nào đó nha?”
“Không, là Chủ tịch Diệp Thị.”
Hoắc Liên im lặng vài giây. Sau đó, cô ta và vị hôn phu kia cùng tìm đến biệt thự nhà họ Diệp. Chỉ có điều… bị hệ thống an ninh chặn lại.
Tôi đề nghị: “Hay để họ đi đi?”
Diệp Mục thì nói: “Cho họ vào.”
Được thôi, nhà anh, anh quyết.
“Không ngờ anh cũng có hứng hóng chuyện vậy, Diệp Mục?”
“Xử lý tài liệu chán quá, xem bọn họ cãi nhau vui hơn.”
Tôi âm thầm cảm thán “Anh là tổng tài đấy, anh không lo sự nghiệp sao?”Kết quả là cảnh tượng hỗn loạn bày ra trước mắt:
Vị hôn phu cũ quỳ xuống ôm chân tôi, khóc lóc cầu xin đừng rời đi, còn không quên hạ bệ Diệp Mục. Hoắc Liên thì vừa đuổi theo Diệp Mục vừa cãi nhau với anh ta. Tôi đứng giữa, chỉ biết thở dài.
“Tôi hối hận rồi.” Diệp Mục nói, vừa ôm eo tôi, vừa đặt đầu lên vai tôi, tiện chân đá văng món đồ trang trí to tướng đang vướng đường.
“Diệp tổng, không phải anh muốn ‘ăn dưa’ sao?”
“Diệp thiếu! Cô ta có gì tốt chứ? Sao anh không nhìn em?” Hoắc Liên vừa khóc vừa định túm áo anh.
Anh nghiêng người tránh, nhàn nhạt đáp:“Ngoại hình không bằng cô ấy, tài năng không bằng cô ấy, khí chất cũng không bằng cô ấy, còn có…”
“Ô ô ô! Hoắc Vận, cô chờ đó!”
“Ừ, tôi chờ.”
Cô ta khóc lóc chạy đi, để lại vị hôn phu cũ tiến tới. “Trước đây chia tay không phải lỗi của anh, là có người khống chế anh. Vận Vận, anh biết em vẫn yêu anh, theo anh đi nhé?”
Tôi chỉ cười: “Tôi biết, nhưng anh quên rồi anh từng chẳng hề yêu tôi.”