Chương 1
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một cốt truyện cẩu huyết như trong tiểu thuyết lại có thể xảy ra với chính mình. Bị y tá ôm nhầm, thiên kim thật lưu lạc bên ngoài, còn tôi, “thiên kim giả”, sống sung sướng suốt mười tám năm. Những tình tiết như thế, vốn chỉ nên tồn tại trong truyện Mary Sue, ai ngờ lại ứng nghiệm trên người tôi.
Tôi chẳng thể thay đổi được điều gì. Thứ duy nhất còn lại trong tôi chính là sự giáo dưỡng đã ăn sâu vào máu khiến tôi không bao giờ được phép thất thố, phải luôn đoan trang, phải vì bản thân mà giữ lại chút chỗ đứng trong gia đình này.
Tôi và cha mẹ vốn chẳng có tình cảm sâu đậm gì. Họ chỉ biết ép tôi học đủ mọi thứ: cầm, kỳ, thi, họa… ép tôi phải trở nên xuất sắc, phải có giáo dưỡng. Thế nên, thời gian tôi dành cho họ còn ít hơn cả lúc tôi ngồi bên khung cửa sổ, ngắm con chim sẻ nhỏ thường đến hót ngoài kia.
Con chim ấy dường như cũng hiểu lòng người. Mỗi lần tìm thấy tôi, nó lại đậu xuống, xoay vòng quanh, hót líu lo biểu diễn. Tôi thấy vui, lại thưởng cho nó vài hạt kê. Đến khi cha mẹ tìm được con gái ruột, thái độ của họ với tôi lại càng lạnh nhạt. Giờ đây, thứ duy nhất tôi còn có giá trị với họ là năng lực, là kỹ năng mà họ từng ép tôi học suốt bao năm.
Tôi có nên thấy biết ơn vì điều đó không? Có lẽ là nên. Dù sao, thiên kim thật kia… cũng chẳng xinh đẹp bằng tôi. Có lẽ vì sống ở nông thôn, chẳng được chăm chút. Mẹ tôi lại luôn để ý đến ngoại hình, sợ tôi làm mất mặt, nên lúc nào cũng nhét cho tôi cả đống mỹ phẩm chăm da. Da tôi vốn đã tốt, càng lớn càng trắng mịn như ngọc. Rồi đúng lúc ấy, tôi nghe thấy một giọng nói kỳ lạ vang lên: “A a a! Cứu tôi với! Nữ chính xinh quá trời ơi, sao lại có thể đẹp đến thế này! Không biết cô ấy có đồng ý yêu con gái không nhỉ~?”
Tôi cảnh giác nhìn quanh chẳng ai nói cả, cũng chẳng ai có biểu hiện gì khác thường. Ánh mắt tôi vô thức dừng lại trên người “thiên kim thật”.
“Cô ấy đang nhìn tôi! Trời ơi, chị gái xinh đẹp đang nhìn tôi kìa! Ha ha ha! Chờ xem, tôi nhất định sẽ khoe với nam chính cho xem”
Quả nhiên… là cô ta. Não tôi quay cuồng vài giây, rồi nhanh chóng chấp nhận thực tế tôi có thể nghe được tiếng lòng của người khác.
Thiên kim thật ra vẻ đoan trang nói: “Đây là chị gái sao? Xinh thật đấy. Không giống em, từ nhỏ sống ở nông thôn, mặt mũi toàn sẹo rỗ…”
Hoắc phu nhân người từng là mẹ tôi liền vội vàng dỗ dành: “Tiểu Liên, đừng nói thế. Sau này con nhất định sẽ còn xinh đẹp hơn chị con.”
Tôi chưa bao giờ thấy bà ấy dịu dàng như thế với mình. Thì ra, sự mạnh mẽ của tôi khiến bà không vừa lòng. Thì ra, bà ta chỉ thích kiểu con gái yếu đuối, cần được bảo vệ. Tôi từng rất cố gắng lấy lòng bà, chỉ mong nhận lại một chút quan tâm dù chỉ là một chút thôi. Nhưng bà không muốn, và tôi đành tiếp tục làm “đại tiểu thư toàn năng” mà bà ta mong.
“Con biết mà mẹ, con sao sánh được với chị. Về sau chắc chẳng ai thích con đâu.” [Mau gả nam chính cho con đi! Cái tên cặn bã kia không xứng với nữ chính đâu!]
Cô “thiên kim thật” này quả thật thú vị đấy. Hoắc phu nhân mỉm cười hiền lành: “Không sao, để mẹ làm chủ, gả con cho vị hôn phu của Hoắc Vận cho con là được.”
Ngay sau câu nói ấy, tiếng gõ cửa vang lên. Vị hôn phu của tôi đến.
Tôi vừa lo lắng, vừa thấp thỏm chờ mong. Liệu anh ta sẽ giống mẹ tôi — vứt bỏ tôi không chút do dự? Hay sẽ chọn ở bên tôi, chống lại ý bà? Tôi biết, phần lớn khả năng là điều đầu tiên.Vì tôi hiểu rõ anh ta chưa từng yêu tôi.
Từng ánh mắt ghét bỏ, từng cử chỉ lạnh nhạt của anh ta, tôi đều ghi nhớ. Còn những lần tỏ ra dịu dàng… chẳng qua chỉ là vì hoàn cảnh ép buộc. Không ngoài dự đoán, vừa bước vào, anh ta liền lạnh lùng nhìn tôi, sau đó quay sang nói với mẹ tôi: “Nếu thiên kim thật đã trở về, vậy hôn ước giữa tôi và cô ấy… có phải nên hủy bỏ rồi không?”
[Mẹ kiếp, đồ cặn bã! Cuối cùng ai mới là người bên cạnh anh bao năm nay hả? Nếu không vì cốt truyện, tôi đã cho anh nổ tung rồi!]
Bất giác, tâm trạng tôi lại tốt lên đôi chút. Ít nhất… vẫn còn có người quan tâm tôi dù chỉ là trong suy nghĩ. Tôi nhìn sang mẹ, trên mặt bà ta chẳng hề có chút do dự nào. Bà đồng ý. Và tôi nghe được tiếng lòng của bà: “May mà Hoắc Vận không mù, vẫn biết nhường Tiểu Liên, nếu không thì còn gì là thể diện…”
Châm chọc thay. Suốt gần hai mươi năm, tôi chưa từng được sống vui vẻ dù chỉ một ngày. Bà từng đẩy tôi đến bờ vực của tuyệt vọng, rồi giờ lại trách tôi đoạt hết mọi thứ của em gái.
Dù sống bình thường, khổ cực một chút cũng chẳng sao…Nhưng bà dựa vào đâu mà nghĩ tôi tham luyến cái cuộc sống giả dối này chứ? Ngay cả khi gặp tôi, bà cũng chẳng có nổi một ánh nhìn thật lòng.
“Đương nhiên, chỉ cần con muốn, hôn ước với Hoắc Vận có thể hủy bất cứ lúc nào,” bà ta nói, rồi cười nhạt.
“Dù sao cũng là thông gia, vẫn nên có chút liên kết. Con xem, Tiểu Liên thế nào?”
Mẹ đẩy cô gái đỏ mặt kia đến trước mặt vị hôn phu của tôi, ánh mắt bà tràn đầy yêu thương từ trong ra ngoài, đều là vì cô ta.