Chương 1
Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta lên ngôi Hoàng hậu, Triệu gia đưa người vào cung. Người tới là chủ mẫu Triệu phu nhân, theo sau là đích nữ Triệu Nguyệt, dung nhan ẩn sau tấm mạng the.
Trong điện đông đúc cung nữ thái giám, vừa bước vào họ đã khóc lóc thảm thiết. Họ chậm rãi thi lễ với ta nhưng nhất quyết không chịu quỳ xuống. Triệu phu nhân còn cố ý quay đầu để ta nhìn rõ chiếc trâm gỗ trên tóc – vốn là kỷ vật của mẹ ta, do chính tay ta làm tặng.
Đây là muốn dùng mẹ ta để uy hiếp ư? Trong lòng ta cười thầm, nhưng vẫn giả vờ bị họ khống chế, truyền lệnh: “Các ngươi lui hết đi, ta muốn nói chuyện riêng với mẫu thân, không có sự cho phép, không ai được vào.”
Đợi tất cả rời đi, Triệu Nguyệt vội vàng đóng cửa điện, quay đầu mắng: “Lục Thương Nhĩ, ngươi thật to gan, dám nhận lễ bái của mẫu thân ta?” Nàng ta giật phăng tấm mạng the, lộ ra khuôn mặt giống hệt ta. Nói cho chính xác, là ta giống nàng ta.
Nhờ vào khuôn mặt giống Triệu Nguyệt này, ta từ một thôn nữ nghèo khó trở thành Hoàng hậu tôn quý nhất thiên hạ. Ta sợ hãi cúi đầu: “Ta không dám nhận lễ của phu nhân, chỉ là diễn trò trước mặt cung nhân thôi.”
Nhưng trong lòng lại thầm chửi nàng ta ngu xuẩn. Trong cung cấm mà dám hành động phóng túng như vậy, chẳng lẽ cảm thấy mình sống đủ lâu rồi? Chẳng lẽ nàng ta không biết mật vệ của Phó Thanh Hoằng giăng khắp nơi? Không chừng mật vệ của hắn đang ngồi trên cây ngoài cửa kia kìa. Triệu phu nhân hừ lạnh: “Ngươi đã hưởng phúc phần của Nguyệt Nhi ba tháng, giờ nên đổi lại rồi.”
Ta sững sờ. Chuyện tốt đến quá đột ngột khiến ta không kịp phản ứng. Suốt ba tháng ở cạnh Phó Thanh Hoằng, vô số lần ta muốn trốn chạy nhưng đều phải cố nhẫn nhịn.
Hắn là bạo chúa khát máu. Mười năm chinh chiến nơi sa trường, vừa trở về kinh thành đã chém đầu hoàng huynh, tự mình lên ngôi. Hắn tàn nhẫn đến mức có thể giết chết huynh đệ ruột thịt, mỗi lần ở gần hắn, ta đều run sợ, lo lắng một ngày nào đó hắn không vui sẽ vung đao chém ta. Triệu Nguyệt tưởng ta không muốn, cười lạnh: “Đừng tưởng thành thân với Phó Thanh Hoằng rồi thì quên mất thân phận của mình, muốn một bước lên mây.”
“Ngươi gánh nổi trọng trách này sao? Ta khuyên ngươi nên tỉnh ngộ, ngoan ngoãn trả lại vị trí Hoàng hậu cho ta.”
Triệu Nguyệt vẫn cho rằng làm Hoàng hậu là chuyện tốt. Nhưng nàng ta không nghĩ tới, làm thê tử của Phó Thanh Hoằng có dễ dàng không? Ta ở cạnh hắn ba tháng, thậm chí không dám thở mạnh, Triệu Nguyệt lại dám mơ tưởng được Hoàng đế sủng ái.
Triệu phu nhân gật đầu tán đồng, giọng điệu dịu dàng hơn hẳn, ra vẻ lo lắng cho ta: “Thương Nhĩ, con và Nguyệt Nhi lớn lên giống hệt nhau, ta cũng coi con như con gái mình. Con xuất giá, ta chẳng hề bớt xén sính lễ, ban cho con một hôn lễ hoành tráng.”
Quả thực hoành tráng. Khi ấy tiên đế lên ngôi được ba năm, Phó Thanh Hoằng được phong Trấn Quốc Vương, nắm binh quyền trấn thủ biên cương. Tiên đế đêm nào cũng trằn trọc, sợ mở mắt ra đã thấy ngai vàng dưới mông đổi chủ. Lòng dạ hoang mang, vội triệu tập đại thần bàn luận cả ngày. Những lời họ nói toàn là “Phó Thanh Hoằng nắm binh quyền, uy thế lừng lẫy, e rằng có ý bất trung”.
Cuối cùng đi đến kết luận: “Phải dập uy phong của Phó Thanh Hoằng, cho hắn biết ai mới là chủ nhân thiên hạ.”
Vậy nên dập thế nào? Suy tính hồi lâu, tiên đế quyết định: Ban hôn!
Ban hôn quả là diệu kế! Mưa gió sấm chớp đều là ân điển của thiên tử, huống chi là ban hôn, đây chẳng phải là phúc phần khó được sao? Nếu Phó Thanh Hoằng nhận lời, coi như hắn cúi đầu nhận thua, thừa nhận Hoàng đế là chủ, hắn là tôi, vật thiên tử ban cho, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn nhận lấy. Nếu không, việc này tất sẽ gây chấn động. Ỷ vào nắm binh quyền mà dám kháng chỉ, chẳng phải sẽ bị thiên hạ chửi bới sao?
Như vậy, tiên đế chẳng mất gì, lại còn nhân cơ hội tuyên truyền khắp thiên hạ: “Trấn Quốc Vương uy phong lẫm liệt, nhưng hôn sự vẫn phải do thiên tử quyết định.”
Thế nên khi ta thành thân, cảnh tượng còn hoành tráng hơn cả lập Hoàng hậu. Đoàn nghênh thân đều do hoàng cung chuẩn bị, dọc đường náo nhiệt vô cùng. Ta đang miên man, Triệu phu nhân bên kia vẫn khuyên nhủ: “Thương Nhĩ, con cũng biết đấy, Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, quản lý hậu cung phải lo toan nhiều việc. Con không hiểu biết, quản lý sẽ rất khó khăn, chi bằng đổi lại thân phận với Nguyệt Nhi, phủ Thừa tướng tất đối đãi tốt với con và mẹ con.”
Ta đã cố gắng quản lý hậu cung thật tốt, nhưng từ khi lên ngôi đến nay đã hai mươi tám ngày, Phó Thanh Hoằng vẫn không cho phép ta rời khỏi hoàng cung. Hắn ngoài ta không có phi tần nào khác, còn các phi tần của tiên đế đều bị hắn đưa đến Trấn Quốc Tự, mỹ danh là cầu phúc cho quốc gia. Tiên đế băng hà khi mới hai mươi lăm tuổi, không có tự nhân.Trong cung điện rộng lớn này chỉ có một chủ nhân duy nhất là Phó Thanh Hoằng, và một Hoàng hậu không quyền không thế là ta.