Chương 1
Chương 1 – Lại Một Sáng Thứ Hai
Chỉ là một buổi sáng thứ Hai nhàm chán như bao ngày khác. Vài tia nắng yếu ớt lọt qua khe rèm cửa hẹp cũng chẳng đủ để quấy rầy người đàn ông đang ngủ say trên giường.
Tuy nhiên, sự bình yên thanh thản ấy chẳng kéo dài được lâu khi tiếng chuông báo thức đáng nguyền rủa bắt đầu nghi thức hàng ngày: phá hỏng một giấc mơ đẹp.
Jake, người vừa mới đây còn đang tận hưởng vòng tay êm ái của chăn ấm nệm êm, giật mình tỉnh giấc, quờ quạng xung quanh cho đến khi tay chạm được vào chiếc điện thoại.
Càu nhàu trong miệng, cậu lăn khỏi giường và bắt đầu thói quen buổi sáng như thường lệ, chuẩn bị cho một ngày làm việc nữa lại đến.
Cậu tắm nước ấm, ăn sáng qua loa, thay quần áo, rồi cuối cùng cầm lấy đồ đạc và bước ra khỏi cửa.
Toàn bộ quy trình buổi sáng diễn ra chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.
Bước xuống cầu thang để ra chỗ lấy xe, cậu bỗng có linh cảm rằng hôm nay sẽ là một ngày thú vị.
Cậu chẳng biết tại sao, vì mọi thứ cho đến giờ vẫn bình thường như mọi khi, nhưng cậu không thể gạt bỏ hoàn toàn cảm giác ấy.
Có lẽ ai đó sẽ mang bánh donut đến chăng?
Giao thông vẫn tệ hại như mọi khi, sống ở thành phố lớn là vậy.
Cậu dành phần lớn thời gian không phải để lái xe mà là ngồi chôn chân trong những hàng dài vô tận của giờ cao điểm sáng.
Cậu từng cân nhắc việc đạp xe hay chạy bộ đi làm, nhưng nghĩ đến việc phải tắm rửa và thay đồ ở chỗ làm thì nghe thôi đã thấy phiền phức.
Khi cuối cùng cũng lết được vào bãi đậu xe, cậu bước ra, xách túi và đi vào bên trong tòa nhà văn phòng, nơi đã là chỗ làm việc của cậu trong vài năm qua.
Bản thân tòa nhà là một khối kiến trúc khổng lồ bằng kính, với quá nhiều tầng lầu.
Tuy nhiên, nó cũng chẳng lạc lõng lắm, vì xung quanh toàn những kiến trúc tương tự.
Khi bước vào trong, cậu được chào đón bởi cô lễ tân, Joanna.
Cô là một phụ nữ trung niên, người luôn đeo những đôi khuyên tai to bản, và trát lên mặt lượng phấn son còn nhiều hơn cả một lớp nữ sinh trung học dùng trong cả tuần.
Nếu Jake phải mô tả Joanna theo cách dễ hiểu nhất, thì đó là một bà mẹ bỉm sữa đang mắc kẹt trong cuộc khủng hoảng tuổi trung niên triền miên.
Quầy lễ tân nằm cách thang máy chỉ vài mét, nên việc chào hỏi cô vào buổi sáng là thói quen tự nhiên của hầu hết nhân viên.
“Chào buổi sáng, Jake, cuối tuần vui vẻ chứ?” cô hỏi, với nguồn năng lượng quá mức dư thừa cho buổi sáng sớm thế này.
“Vẫn như mọi khi thôi, còn cô thì sao?” Jake đáp lại một cách lịch sự, thừa biết điều gì sắp xảy ra.
“Ồ, tuyệt lắm! Cậu biết đấy, tôi và Mike đã thử…” cô trả lời đầy hào hứng, giải thích chi tiết cặn kẽ, khiến Jake có cảm giác déjà-vu như thể tuần trước, khi mà kịch bản y hệt cũng đã diễn ra.
Sau cuộc trò chuyện dài lê thê về những chủ đề vô thưởng vô phạt với cô ấy, sự xuất hiện của chiếc thang máy cuối cùng cũng cứu rỗi cậu, giúp cậu tẩu thoát lên tầng 14.
Bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt Jake là một không gian văn phòng mở tĩnh lặng.
Có vẻ như mình là một trong những người đến sớm nhất hôm nay, cậu nghĩ thầm, trong khi tìm đường về bàn làm việc của mình.
Khởi động máy tính, cậu bắt đầu xem qua những email được gửi đến trong cuối tuần.
Jake đã làm việc ở văn phòng này được hơn hai năm rồi.
Công việc của cậu là thứ mà nhiều người sẽ mô tả là nhàm chán, nhưng cậu lại thấy việc đắm mình trong các bảng tính, báo cáo tài chính và những thứ đại loại thế mang lại sự bình yên.
Cậu làm việc trong bộ phận tài chính, và nếu tự đánh giá, thì cậu làm khá tốt việc của mình.
Cậu chủ yếu làm việc với các khoản đầu tư, chức danh chính thức của cậu là chuyên viên phân tích kinh doanh.
Jake có khiếu chọn ra những cổ phiếu xuất sắc và tránh xa những cổ phiếu lởm khởm.
Cậu luôn có trực giác tốt về những thứ như vậy.
Văn phòng dần dần được lấp đầy khi ngày càng nhiều người bước ra từ thang máy.
Sau những lời chào hỏi buổi sáng ban đầu và những câu xã giao lịch sự, tiếng ồn dần lắng xuống khi mọi người bắt đầu bận rộn với công việc riêng của mình.
Không có bánh donut, cậu thầm ghi chú với nỗi thất vọng tràn trề.
Khi ngồi đó, sau khi hoàn thành những việc cấp bách nhất, cậu bắt đầu cảm thấy hơi mệt mỏi, rõ ràng là do ngủ không đủ giấc.
Hầu hết những người khác trong văn phòng giờ đã biết cậu không phải là người thích tán gẫu, nên đa phần đều để cậu yên.
Đúng như ý cậu muốn.
Jake luôn là một người khá trầm tính. Thận trọng và có phần thu mình.
Cậu luôn là một kẻ đơn độc và thường chọn các hoạt động không cần tương tác với người khác.
Chết tiệt, khi bố bắt cậu chơi thể thao để lôi cậu ra khỏi phòng, cậu đã chọn bắn cung vì cậu có thể làm việc đó hoàn toàn một mình.
Tóm lại thì sao? Jake hài lòng với cuộc sống của mình. Cậu có một công việc lương cao, một gia đình tốt, một căn hộ đẹp, những đồng nghiệp tuyệt vời, và tương lai của cậu có vẻ tươi sáng nếu cậu tự nhận xét.
Cậu không phải là một người phi thường, chỉ là một gương mặt bình thường giữa đám đông. Và cậu thích như vậy.
Nổi bật đồng nghĩa với sự chú ý không cần thiết, và cậu thà tránh điều đó còn hơn.
Khi cậu vừa dứt dòng suy nghĩ, cấp trên của cậu, Jacob, bước tới với nụ cười tươi rói trên môi.
“Chào người anh em! Tôi và mọi người định ra ngoài ăn trưa, cậu muốn đi cùng không?” anh ấy hỏi một cách vui vẻ.
“Ừm, chắc chắn rồi, nghe được đấy,” Jake trả lời ngập ngừng.
Cậu quý Jacob. Jacob là kiểu người mà mọi người sẽ gọi là nhà lãnh đạo bẩm sinh.
Kỹ năng xã hội xuất sắc, có khả năng đọc vị người khác và khiến bạn cảm thấy thoải mái khi ở bên cạnh anh ấy.
Anh ấy là một trong số ít người mà Jake gọi là bạn.
Đi theo sau anh ấy là một gã tên Bertram. To lớn và lầm lì là ấn tượng đầu tiên của mọi người, nhưng thực ra anh ta là một người rất hiền lành.
Nghe nói anh ta đã chăm sóc Jacob từ bé và giống như một quản gia hay đại loại thế.
Tất cả những gì cậu biết là gia đình Jacob giàu nứt đố đổ vách.
Thành thật mà nói, đúng là một phép màu khi Jacob không trở thành một công tử bột hư hỏng, thay vào đó lại là người đàn ông như ngày hôm nay.
Anh ấy nổi tiếng trong văn phòng theo mọi tiêu chuẩn, đặc biệt là với một nhóm đối tượng nhất định.
Vẻ ngoài điển trai, dáng người cao ráo và sức quyến rũ tổng thể chắc chắn không gây hại gì cho anh ấy khi tiếp xúc với phụ nữ trong văn phòng.
Tóc anh ấy lúc nào cũng vào nếp hoàn hảo đến khó tin, bộ vest luôn được mặc chỉnh tề, và nụ cười thoải mái dường như luôn thường trực trên môi.
Họ hợp nhau chủ yếu nhờ khả năng duy trì cuộc trò chuyện dài hơn vài câu của người đàn ông này, ngay cả với một người như Jake.
Việc Jake không phải là kiểu người gây rắc rối trong văn phòng, mà chỉ mang lại những kết quả đáng tin cậy, tự nhiên càng làm mối quan hệ của họ dễ dàng hơn cho cả hai phía.
Đó cũng là lý do tại sao Jake đồng ý đi ăn trưa.
Bởi vì có Jacob đi cùng, cậu biết không khí sẽ không hoàn toàn ngượng ngập.
Jake đứng dậy và đi về phía thang máy cùng với Jacob và Bertram.
Trò chuyện dọc đường về công việc và cuộc họp họ đã lên kế hoạch sau giờ nghỉ trưa.
Cậu thấy Joanna cùng Mike, chồng cô ấy, đang bước vào cùng chiếc thang máy mà cậu, Jacob và Bertram đang hướng tới.
Chiếc thang máy nhanh chóng trở nên chật chội, vì đã có ba người khác ở trong đó chờ đi xuống.
Một trong ba người này là Caroline. Caroline là một đồng nghiệp làm việc ở bộ phận nhân sự, chia sẻ không gian văn phòng với bộ phận của Jake.
Cô ấy kém cậu một tuổi, mảnh mai, tóc vàng, và nói thẳng ra là hội tụ mọi thứ mà Jake sẽ gọi là ‘gu của mình’.
Cậu nhận thức được rằng điều này có lẽ chỉ do cô ấy là một trong những người phụ nữ duy nhất trạc tuổi mà cậu thường xuyên tương tác.
Chỉ là hai người khác giới ở gần nhau mà thôi.
Đó là một trong những lý do tại sao cậu không bao giờ hành động theo cảm xúc ấy. Cùng với kha khá lý do khác nữa.
Cậu không thực sự là tuýp người lãng mạn, và kinh nghiệm tình trường trước đây của cậu cũng chẳng đi đến đâu.
Chà, cậu nghĩ, việc cô ấy cắm sừng mình với thằng bạn thân nhất, cũng được tính là ‘chẳng đi đến đâu’ nhỉ?
Vì thế cậu chỉ gật đầu và nói một câu “chào buổi sáng” nhỏ với cô ấy, mặc dù lúc này đã là giữa trưa.
Jake gần như không kìm được sự xấu hổ của mình, nhưng may mắn thay, cô ấy có vẻ chỉ coi đó là một trò đùa nhạt.
Jake hoàn toàn nhận thức được rằng Caroline chẳng coi cậu là bạn và cũng chẳng có chút hứng thú lãng mạn nào với cậu.
Ngược lại, với Jacob, rõ ràng cô ấy đã để mắt tới. Không phải là cậu có thể trách cô ấy được.
Jacob là một gã tuyệt vời, dù nói thế nào đi nữa, và cậu đơn giản là không thể ghét anh ấy, mặc cho anh ấy là tình địch vô tình và đơn phương của Jake.
Bản thân Jake là người mà mọi người sẽ mô tả là khá trung bình về mặt ngoại hình.
Không quá béo, không quá gầy, tóc nâu ngắn, mắt nâu, và khuôn mặt không thể gọi là đẹp trai nhưng cũng chẳng xấu.
Thứ duy nhất cậu có là thể chất trên mức trung bình, chủ yếu bắt nguồn từ việc cậu vẫn tập bắn cung cho vui vào thời gian rảnh, thậm chí còn có một sân tập tự chế ở nhà bố mẹ.
Điều này, cộng với thẻ thành viên phòng gym (và thực sự đi tập), giúp cậu duy trì lối sống lành mạnh từ thời còn mơ ước trở thành vận động viên.
TING!
Tiếng thang máy đóng lại nhanh chóng kéo cậu về thực tại, khi quá trình đi xuống tầng trệt bắt đầu.
Và ngay khi suy nghĩ của cậu bắt đầu lang thang về việc trưa nay ăn gì, dòng suy nghĩ ấy lại bị gián đoạn lần nữa.
TING!
Một âm thanh, giống hệt tiếng thang máy, vang lên trong đầu cậu, đồng thời, những dòng chữ xuất hiện trước mắt cậu; trong tâm trí cậu.
Cậu chỉ kịp đọc lướt qua chúng trước khi ngất đi.
Đã xác nhận khởi tạo Vũ trụ thứ 93. Trình tự Giới thiệu và Hướng dẫn bắt đầu.