Chương 6
Thẩm Dục nằm viện hai ngày. Ban ngày, Hạ Tuân chăm sóc chú Hạ, tối lại đến bệnh viện trông cô. Chỉ hai ngày, anh đã gầy đi trông thấy.
Thẩm Dục nhìn mà xót xa. Cô giục anh về nghỉ ngơi, anh ậm ừ đồng ý, nhưng cứ đến giờ lại lặng lẽ xuất hiện.
Hôm nay, bệnh viện bận rộn hơn thường lệ. Sau khi thay thuốc, mấy cô y tá trẻ luôn tìm cách nán lại, bắt chuyện với Hạ Tuân.
Thẩm Dục để ý, càng nhìn càng thấy Hạ Tuân đúng là có sức hút khó cưỡng. Ngay cả Hoài Tĩnh, hôm đến thăm cô, cũng kéo cô ra hỏi han, bảo rằng nhìn Hạ Tuân quen quen, như đã gặp ở đâu rồi.
Nhưng Hạ Tuân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, lịch sự mà xa cách, như một khúc gỗ chẳng màng đến ai.
Chiều hôm đó, khi Hạ Tuân mang cơm đến, Thẩm Dục không nhịn được, trêu: “Mấy cô y tá cứ lén nhìn anh, xinh lắm đấy.”
Hạ Tuân thổi nguội bát cháo, đưa đến gần miệng cô, giọng đều đều: “Người nhìn tôi nhiều lắm, em nói mấy cô nào?”
Thẩm Dục bị câu trả lời của anh làm cho câm nín: “Tự tin thế? Anh có người trong lòng chưa?”
Hạ Tuân cụp mắt, khuấy nhẹ bát cháo, như đang chìm vào suy nghĩ. Anh im lặng mãi, chẳng đáp.
Thẩm Dục đưa tay huơ huơ trước mặt anh.
Bất ngờ, anh nắm lấy tay cô.
Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền sang, khiến Thẩm Dục khựng lại, tim bỗng đập nhanh.
Một lúc sau, Hạ Tuân ngẩng lên, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào mắt cô.
Đôi mắt ấy tĩnh lặng, sâu thẳm, như có sức hút khiến người ta không thể trốn thoát.
Giọng anh trầm thấp vang lên: “Có rồi.”
Gió lùa qua, làm tấm rèm xanh bên cửa sổ bay nhẹ. Ánh nắng len qua khe hở, chiếu lên gương mặt anh, làm mềm đi những đường nét sắc lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Tuân dịu dàng và cuốn hút đến lạ.
Gió khẽ thổi, tim Thẩm Dục đập nhanh hơn, như thể thời gian cũng ngừng trôi.