Chương 8
Cuối cùng thì Lục Ly cũng mềm lòng không nổi, cẩn thận hỏi tôi: ” Nương nương… không định… đánh… người này… chết chứ ạ? “
Tôi dừng tay , kết quả nhiên thấy Dương Nghiêm chỉ cúi đầu không còn động tĩnh gì, trong lòng cũng nên tỉnh một phen. Chà , trả thù là chính đáng, nhưng gây ra án mạng thì thành trả thù quá trình rồi.
Đang lúc kinh ngạc , Dương nghiêm túc như nhúc nhích một chút, ho thêm hai tiếng, rồi mới chậm rãi quay đầu lại , mặt đầy vệt nước , không biết là nước mắt hay là trà vừa bị Lục Lythôi vào , chỉ im lặng nhìn tôi hồi lâu, rồi lau nước mắt , độc hỏi: ” phải trả thù đến mức nào? Người mới có thể ra tay như tâm trí… “
Tôi được đánh giá á khẩu , hiện tại không biết nên trả lời thế nào.
Dương Nghiêm lại cảm xúc : ” Quả nhiên người xưa nói rất đúng! Tha tội với tiểu nhân, chứ đừng đắc tội với đàn bà! “
Câu nói này nói đúng vào cơn đau của tôi, khoảnh khắc giận dữ mới nhen nhóm trong lòng đã được hai chữ ” đàn bà ” xua tan sạch sẽ , hung dữ tấn công, tôi lập tức kích gao gọi: ” Lục Ly, đút bánh hoa quế cho chiến, nước súc! “
” Đừng! Đừng! Tuyệt đối đừng! ” Dương Nghiêm sợ hãi bật dậy khỏi, nhảy vọt ra ngoài cửa điện, miệng la lớn : ” Xin báo từ, miễn phí! “
Bóng tráng ta quá nhanh vệ , làm tôi thở nhẹ nhàng , một lát sau mới quay đầu hỏi Lục Ly: ” hôm nay sơn đến làm gì? “
Lục Ly chưa trả lời , Dương Nghiêm quay lại , nhưng không lang bước vào cửa điện, chỉ bám ở cửa sổ đầu vào, đưa mấy tờ giấy ra, gọi : ” Gửi bản nhạc, bản nhạc, Cửu Ca bảo tôi mang bản nhạc Tam Lục Tiểu Khúc này đến cho nương nương. “
Thôi không nhắc đến bản nhạc thì thôi , vừa nhắc đến, tôi lập tức nhớ lại cảnh tượng ngày ở nhà xí, cảnh tôi sát bên Quân Nhà Xí , móc đi móc lại nửa ngày cũng không móc ra được vật đó mà rửa sạch cả mặt tái hiện trong đầu, thế là tôi không nói nhiều , chỉ gọi lớn : ” Lục Ly, gói bánh hoa quế lại cho bạn mang về! “
Dương Nghiêm kêu thảm thiết kế một tiếng: ” Cô còn là phụ nữ nữa không vậy! ” Nói xong cũng không mong cung nữ ra nhận bản nhạc, nhẹ nhàng vứt xuống rồi quay người bỏ chạy , câu nói tiếp theo truyền đến lúc đó đời đã ở trong sân: ” Tôi này sẽ không bao giờ ăn bánh hoa quế nữa! “
Lục Ly đi tới nhỏ từng tờ bản nhạc lên, quay lại đưa cho tôi , nhẹ nhàng môi , nhìn ra trong lòng rất kiên cường , một lúc lâu sau mới nói: ” Nương nương, nô tỳ có lời này không biết nên nói ra không. “
Tôi thấy cô ấy ít khi có phong cách này, không khỏi hỏi: ” Chuyện gì? Cứ nói đi! “
Lục Ly cẩn thận nhìn tôi một cái, nói nhỏ : “**Cửu điện hạ tuy là anh em rồng của Thái tử điện hạ, nhưng dù sao cũng đã trưởng thành , nương nương thực không nên đòi bản nhạc của người, kẻo rước lời ra tiếng vào , nói người và Cửu điện hạ tư thông nhau .”
Tôi biết Lục Ly nói có lý , in hoa vàng gật đầu nói: ” Ghi nhớ rồi, sau này giảm lại với họ là được mà. “
Lục Ly thấy tôi dễ bảo như vậy, nhẹ nhàng cười .
Tôi vẫn còn để câu nói vừa rồi của Dương Nghiêm, không xả khí闷(tâm trạng buồn nôn), đi đi lại trong hai vòng điện , cơn giận vẫn không nguôi , xả không được quay đầu hỏi Lục Ly: ” Tôi có được tính là phụ nữ không? “
Lục Ly lập tức dùng tay che miệng , mắt hạnh mở to, vành mắt đỏ hoe ngay lập tức, dịu an ủi : ” Nương nương, tại sao người lại hỏi như vậy? Người là người phụ nữ dịu và hiền nhất trên thế gian này, không chỉ ngoại hình đẹp , mà tính cách cũng rất tốt… “
Hà , Lục Ly, em thật biết cách an ủi người khác , an ủi đến nỗi tôi muốn chết quách đi cho rồi.
Có lẽ Lục Ly thấy sắc mặt tôi càng thêm thở , hương vàng nói thêm: ” Nếu người còn không được tính là phụ nữ thì trên đời này chỉ còn nguyên đàn ông thô lỗi thôi ạ. “
Thần linh ơi , đây là cố ý muốn tôi chết phải không!
…
Tháng Năm, Tết Nữ Nhi , buộc dây ngũ sắc , cài lá ngải , đeo linh phù ngũ độc . Tục lệ mùa hè, từ mùng đến năm tháng năm, trang điểm cho các cô gái nhỏ thật ngọc lẫy . Các cô gái đã chồng cũng trở về thăm nhà (quy ninh). Vì thế gọi là Tết Nữ Nhi .
Bởi ngày liền, tôi cứ buồn vì sắp phải cùng một chị đám em phụ nữ đón cái Tết Nữ Nhi này.
Tề Thịnh , kẻ đã chìm dưới mặt nước hơn ba tháng , cuối cùng cũng ngoi lên , nói là sẽ cùng tôi quy ninh .
Quy ninh , quy ninh , về nhà yên, yên ổn ư?
Đêm trước quy ninh , Lục Ly rảnh rỗi sắp xếp hành lý cho tôi, tôi ngồi yên trên giường, chống lại nhìn cô ấy rộn ràng như một cánh bướm hoa . Lục Ly không yên tâm về tôi, mời lại mời quay đầu nhìn tôi, thấy tôi không có động thái gì, lại quay người đi làm tiếp.
Trong lòng tôi thầm nghĩ, Tề Thịnh dù sao cũng là người có vợ có cát , Tết Nữ Nhi ngắn chỉ mấy ngày, anh ta có nhiều ông nhạc như vậy, đáp ứng không nhỉ? Vốn muốn hỏi Lục Ly, nhưng nghĩ lại bây giờ tôi đã mang tiếng nửa điên nửa dại rồi, hỏi lung tung thêm nữa, e rằng nghĩ bao lâu nữa sẽ thành đồ ngốc mất, thôi, đành không đả kích Lục Ly nữa.
Nghĩ thì nghĩ, nhưng khi trong lòng đã nghi vấn thì giống như nhốt một con mèo động giáo dục vậy, sau đó tôi thật sự không chịu nổi , liền hỏi bóng gió : ” Lục Ly à, chúng ta quy ninh, thế Hoàng Lương Viện và Trần Lương Đệ các nàng thì sao? “
” Các nàng ấy? ” Lục Ly quay lại nhìn tôi, ” Tất nhiên là ở trong cung chờ rồi. “
” Các nàng không về nhà mẹ đẻ sao? ” Tôi ngạc nhiên hỏi, ” Tôi cũng về mà. “
Lục Ly đáp: ” Các nàng nàng làm sao có thể so sánh với nương nương, người là vợ , các nàng là lả , người là chủ , các nàng là người hầu ! “
Tôi thấy Lục Ly khi nhắc đến Hoàng Lương Viện và những người khác có chút khinh chúng mặt, ái chà , Tiểu Lục Ly , nếu cứ như thế này, sớm muộn gì cũng gây mất họa, em còn quá trẻ , quá không hiểu đàn ông tôi, chủ với tôi gì chứ, tươi mới là vương đạo ! Đúng như câu vợ không đánh bạc, trả lời không bằng vụ cướp !
Tôi vốn định giáo dục Lục Ly một trận, nhưng nghĩ lại thì thôi, yên lặng trở lại.
Lời trong Lục Ly lại nhiều lên , vừa làm vừa sáng bẩm sinh : ” Kể từ Tết Nữ nhi năm hoang, nương nương đã một năm không về phủ rồi, Lão phu nhân và Phu nhân chắc chắn nhớ người lắm , lần này về phải nói chuyện cho thích mới được. Các cô gái trong nhà cũng lâu lắm không gặp , Tiểu tiểu thư không biết đã lớn hơn chưa… Vườn hoa trong nhà là đẹp nhất, không biết năm nay phát thế nào… “
Lục Ly lam bẩm sinh nhỏ , vẻ mặt hiền hòa và giọng dịu êm dịu , nghe lòng tôi cũng dần dần dần lắng xuống , nghe một lúc lại thấy buồn ngủ , đang mơ mộng thì sau nhiên nghe giọng Lục Ly chuyển cường , thính độc lên: ” Chỉ đáng nguyền nhân Giang thị kia cũng phải về, ít nhiều lại muốn quyến rũ Thái tử điện hạ! “
Tôi nghe mà giật mình kinh hãi , theo phản xạ hỏi: ” Về đâu? “
Lục Ly hậm hực trả lời: ” Thượng nhân đó làm gì có nhà sinh , nhất định cũng phải chăm mặt về vườn nhà ta thôi.”
Tôi khởi động hỏi: ” Về đâu? ” (Lặp lại, tôi đang bị sốc)
Lục Ly hậm hực trả lời: ” Thượng nhân đó làm gì có nhà sinh , nhất định cũng phải chăm mặt về vườn nhà ta thôi.”
Tôi lập tức đầu săn lùng như hồ thạch, muốn hỏi mà không sảng hỏi , khụ khụ khịt khịt như bị sỏi , nín đến nỗi mặt đỏ rực .
Lục Ly chỉ nghĩ tôi đang tức giận , thư giãn việc đang làm, ngồi xổm bên cạnh tôi an toàn : ” Nương nương người tuyệt đối không được nổi giận , tiện nhân lúc đó tuy đã có tước vị Vương phi , nhưng về đến nhà ta vẫn là người thân sa thải , người là Đại tiểu thư thư của nhà chúng ta, thân phận làm sao mà tiểu thư biểu cảm xa xa xa như ta có thể so sánh bằng! “
Hay lắm Lục Ly , cuối cùng em cũng nói được mấy câu tôi thích nghe .
Chỉ là không ngờ Giang thị lại là biểu tượng của Trương thị , loanh quanh nửa ngày vẫn là chị em tranh một người đàn ông ? Tôi囧(cảm thấy xấu hổ/khó xử lý) quá đi mất.
Lục Ly tưởng tôi vẫn còn sót câu chuyện Giang thị, lại dịu giọng khuyên: ” Nương nương, người là Thái tử phi , là Quốc mẫu tương lai , hà phải khiêu khíchi với Thái tử điện hạ vì tiện nhân Giang thị đó, dù thế nào người cũng là Chính cung nương được điện hạ đã hỏi hoàng , Giang thị là Triệu Vương phi , là em dâu của điện, dù có hồ ly tinh đến nhiều, thì có thể gây ra gió gì ? “
Tôi nhìn thẳng vào Lục Ly, thầm nghĩ cô gái à , em vẫn còn quá non nớt , không hiểu lòng dạ đàn ông đâu, vừa ngu chúng ta nói đến đâu rồi, vợ không bằng thảo, giải không dùng dịch vụng trộm , em có biết saung trộm còn có một dịch vụ cướp được (trộm bất chấp) không? Cái cuối cùng mới này là cái được đặt vào tận tim đấy.
Hơn nữa, em dâu thì đã sao ? Dương Quý Phi còn là con dâu của Đường Minh Hoàng thôi, ý phải vẫn thành Quý Phi sao? Danh mục không phải là vấn đề! Hồ hồ, Tề Thịnh cũng đã nói với Giang thị rồi: “… cô ấy mong ta một thời gian, có được không? “
Chờ một thời gian để làm gì?
Tất nhiên là Lão Hoàng đế chết (kiểu nhịp), Tề Thịnh trở thành Tân Đế , rồi sau đó tìm mọi cách để cướp Giang thị thôi.
Thực sự là một vở kịch cung đình huyết ! Trong đó tôi lại là một phụ hôi hôi độc nhất!
Mẹ nó Ti Mệnh Tinh Quân , hùng để ta bi kịch thì không sao, ít nhất cũng phải cho ta một nam phụ chứ!
Tôi đã đầu dùng ánh mắt bi đêm nhìn cái ” cơm vũ ” đầy đủ của mình hồi lâu… Cái này mà mọc trên người vợ tôi , thì tốt biết bao!
Ngẩng đầu lên, Lục Ly đang dùng ánh mắt u nhìn tôi…
Thôi, rửa mặt đi ngủ !
Có lẽ than hận của tôi đối với Ti Mệnh Tinh Quân đã cảm động đất trời , cấm đêm mơ lại gặp được lửa , tên này có vẻ như vẫn như cũ, thấy tôi trước hết là né tránh một phen, rồi mới nói: ” Quả nhiên vẫn là cái xác này hợp lý hơn, tốt hơn so với phong cách vẻ ban đầu nhiều! “
Tôi cứng rắn cổ tím , nghệ thuật nói vậy lại thả lỏng ra, chuyển sang túm lấy cổ áo , nhạt mắt nói: ” Người nói thế là có ý gì, ý là thân xác ban đầu của ta không đủ anh tuấn ? “
Ti Mệnh Tinh Quân liên tục nói: ” Anh tuấn, anh tuấn, anh tuấn. “
Tôi lúc này mới hài lòng thả tay , nghĩ lại thì thấy không đúng , lại hai tay cường lực cổ Ti Mệnh Tinh Quân, nói : “**đầy đang báo ơn cho ta đấy à? Người không cho ta làm Thái tử thì thôi đi, tại sao còn cho ta cái thân nữ nhi này để đùa ta? Nhanh lên , thì thức thời gian sẽ đưa ta về thân xác cũ của ta! Bằng không… vô địch ta không khách khí! “
Ti Mệnh Tinh Quân được tôi thở đến ho sù sụ , hơi thở vàng nói: ” Mau buông tay, đối xử thô bạo với ta, trợ sẽ không có kết cục địa tốt đâu! “
” Tôi quá xá , tôi đã thành ra thế này rồi, tôi còn sợ báo ứng gì nữa không? ” Tay tôi càng dùng sức , hét thẳng vào mặt Ti Mệnh Tinh Quân: ” Đưa tôi về, về! “
” Không về được nữa! ” Ti Mệnh Tinh Quân phun đỏ mặt kêu lên.