Chương 9
Sau khi kết thúc thu săn, ta theo Mục Vân Dật hồi cung.
Có lẽ hắn sợ ta lại sinh tâm muốn “ra khỏi cung tản bộ mãi mãi”,
nên vừa về đã phong ta làm Hoàng hậu.
Thật lòng mà nói, ta chưa từng nghĩ làm Hoàng hậu lại buồn chán đến thế.
Sớm chẳng có việc gì, chiều cũng chẳng có việc gì — ngày ngày chỉ biết xem thoại bản, tưới hoa, hoặc ngồi đợi Hoàng thượng giá lâm thị tẩm.
Thật sự nhàn đến phát khùng.
Một hôm ta xắn tay áo, quay lại ngự thiện phòng, định bụng tự tay làm chút bánh ngọt cho vui miệng.
Chưa kịp nhóm lửa, liền nghe “phịch” một tiếng — một đám người quỳ rạp đầy đất, trong đó còn có cả nữ quan từng là thủ lĩnh của ta.
Ai nấy run rẩy kêu xin:
“Nương nương thứ tội, là nô tỳ thất trách, xin người tha mạng!”
Ta thở dài một hơi — làm bánh thôi mà, có cần quỳ rạp như đợi chém đầu thế không?
Thế là ta đành buông muôi gác đũa, miễn cưỡng quay về cung.
Có lẽ nhìn ta buồn chán quá, Mục Vân Dật bỗng đưa ra đề nghị “tuyển tú” để thêm người trong hậu cung.
Hắn nhìn ta, ánh mắt còn mang theo chút mong chờ:
“Ái phi thấy thế nào?”
Ta: …
Lại chẳng phải tuyển cho ta, ta có gì để thấy?
“Hay lắm, người đông thì vui, có khi còn rủ nhau đánh bài cho đỡ buồn.”
Ta vừa dứt lời, mặt hắn liền tối sầm như mây kéo giông.
Lúc đó ta mới chợt nhớ, trong cuốn thoại bản mấy hôm trước có viết — tuyển tú chính là khởi đầu của cung đấu: đầu độc, ám hại, mưu sát…
Ta rùng mình một cái.
Không sai!
Mục Vân Dật tám phần muốn đưa mấy nữ nhân kia vào để “đấu vui” với ta, tốt nhất là ta chết sớm cho hắn khỏi phiền, mà nếu ta không chết, hắn lại có thêm vài người bầu bạn, thì vẫn “vẹn cả đôi đường”.
Ta trừng mắt lườm hắn — nào ngờ hắn lại bật cười, còn cố ý cúi người ôm eo ta, giọng trêu chọc:
“Sao lại trừng trẫm thế, hử?”
Ta trong lòng nghiến răng ken két:
Trừng ngươi còn nhẹ, ta chỉ hận không thể rút roi ra quất cho ngươi một trận!
Đồ đế vương mặt người dạ thú!
“Không có gì,” – ta cắn chặt răng, cười cứng nhắc –
“Chỉ là thần thiếp cảm thấy, hậu cung quá đông,
sợ bệ hạ phân tâm việc nước mà thôi.”
Lời vừa dứt, mặt hắn liền chuyển mưa sang nắng, cười đến độ khóe môi gần chạm tai, rồi còn thừa cơ chiếm tiện nghi, khẽ hôn lên môi ta.
“Trẫm không cần ai khác, chỉ cần nàng.”
Ta cũng cười, nhưng trong lòng lạnh ngắt —“Chỉ cần ta à? Ừ, chỉ cần ngươi giết ta là đủ thôi.”