Chương 7
Cuộc thu săn này, nói là đi du ngoạn thì giả, chứ ta định nhân cơ hội đào tẩu mới là thật.
Ta đã sớm toan liệu chu đáo — những món châu báu, vàng bạc nặng nề mang không nổi, đều đã nhờ người tín cẩn âm thầm đưa ra khỏi cung đổi lấy ngân phiếu.
Tự do, cuối cùng cũng sắp tới rồi!
Nào ngờ Mục Vân Dật tựa như sớm đoán được tâm tư ta, chẳng rời mắt khỏi ta nửa khắc. Thậm chí, ngay cả khi ta đi… nhà xí, hắn cũng phải theo sau.
Ta giận dữ liếc hắn:
“Bệ hạ, không cần thân mật đến thế đâu!”
Mục Vân Dật khẽ kéo cổ tay ta, giọng trầm thấp xen chút cười:
“Có gì phải sợ? Chuyện thân mật hơn thế, chẳng phải nàng cũng đã cùng trẫm làm qua rồi sao?”
Ta nghe bốn phía có tiếng nín cười khẽ vang, chỉ hận không thể độn thổ cho xong.
May thay, trời còn thương ta. Theo lệ, mỗi khi thu săn, Hoàng đế phải đích thân bắn được con mồi đầu tiên, xem như mở đầu cát tường.
Nhân lúc hắn mang thị vệ vào rừng săn bắn, ta lừa gạt bọn thủ vệ bên ngoài, thừa cơ chuồn đi.
Vừa thoát khỏi tay Mục Vân Dật, lòng ta nhẹ bẫng, vui sướng chẳng nói nên lời, men theo con đường nhỏ mà cắm đầu chạy.
Chỉ tiếc, thân thể ta vốn ít vận động, chạy chưa bao lâu đã mệt đến thở hổn hển. Ta đành ngồi tạm dưới gốc cây ven đường nghỉ ngơi.
Ai ngờ, vận rủi lại bám theo — ta nghe thấy có kẻ đang thì thầm mưu sát Mục Vân Dật!
Trong đầu ta chợt hiện lên khuôn mặt hắn, tim bất giác run lên, bản năng thôi thúc muốn quay lại cứu người.
Nhưng vừa nhích chân, lý trí lập tức kéo ta về — ta đang trốn chạy kia mà! Quay lại chẳng phải tự chui đầu vào lưới sao?
Ta vội bước đi tiếp, vừa đi vừa tự an ủi:
“Hắn không sao đâu, bên cạnh còn bao nhiêu thị vệ tinh nhuệ, hai tên thích khách xoàng xĩnh nào dám làm nên chuyện.”
“Hắn là Mục Vân Dật kia mà! Kẻ ba năm diệt quốc ta, uy danh chấn thiên, sao có thể chết trong tay hai tên hạng tép riu ấy?”
“Nhưng mà… trời ạ! Hai tên ngốc ấy sao lại bàn chuyện ám sát giữa ban ngày ban mặt chứ!”
Lòng dằn vặt mãi, ta giậm chân một cái, cắn răng xoay người chạy ngược về doanh trại.
“Mục Vân Dật! Ngươi phải sống cho ta đấy!”