Chương 10
Để cắt đứt ý định “tuyển tú mở hậu cung” của Mục Vân Dật, ta hạ quyết tâm phải bám lấy hắn từng bước, để hắn không còn thời gian mà nhớ đến nữ nhân nào khác.
Nhưng kế hoạch chưa kịp khởi hành, đã gặp thất bại.
Vừa tới cửa điện Dưỡng Tâm,m đã bị tiểu thái giám bên người hắn ngăn lại.
“Bẩm Hoàng hậu nương nương, bệ hạ hiện không ở trong cung.”
Ta ngẩn ra — Mục Vân Dật, kẻ suốt ngày ôm tấu chương không rời tay, lại rời khỏi hoàng cung ư?
“Vậy khi nào người trở lại?”
“Bệ hạ đã đi được mấy canh giờ, chắc cũng sắp hồi cung rồi.”
Nghe thế, ta đành bước vào trong điện đợi hắn.
Nói ra cũng thật hổ thẹn, tuy rằng ta đã đến Dưỡng Tâm điện vô số lần, nhưng chưa từng có dịp ngắm kỹ nơi này.
Mỗi lần đến, đều là từ trên giường bắt đầu, rồi cũng từ trên giường mà kết thúc.
Hôm nay rảnh rỗi, ta mới thong thả dạo quanh.
Ai ngờ, lại phát hiện một chuyện bất ngờ.
Trong tiểu thư phòng phía đông, trên tường treo một bức họa nữ tử, thân hình uyển chuyển, y phục lụa mỏng, dáng điệu dịu dàng như khói nước.
Dù không vẽ gương mặt, song từng nét bút đều tinh tế, có thể thấy người họa ra đã dồn hết tâm tư.
Ở góc tranh còn ấn rõ ngọc tỷ của Mục Vân Dật — bức họa được hắn tự tay vẽ, lại treo ở chỗ ngẩng đầu liền thấy, hiển nhiên, nữ tử này đối với hắn vô cùng trọng yếu.
Ta đứng sững nơi đó, không biết đã bao lâu.
Một cảm xúc mơ hồ, đau nhói như kim châm, từ nơi ngực chậm rãi lan ra.
Trong đầu ta chỉ quanh quẩn một ý niệm — Có một nữ nhân trẻ trung, mỹ lệ, đối với hắn rất quan trọng.
Ta thấy ngực nghẹn, hơi thở khó khăn, trong lòng chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi này để hít thở chút không khí.
Bước đi loạng choạng trong cơn hỗn loạn ấy, ta không hay mình đã đi tới Ngự hoa viên.
Giữa vườn, tiếng cười nói trong trẻo của nữ tử vang lên, ngay sau đó là giọng nam trầm thấp, quen thuộc, pha lẫn ý cười dịu dàng — Ta theo bản năng ngẩng đầu nhìn về hướng ấy.
Rồi liền thấy hắn — Mục Vân Dật, đứng giữa hoa cúc vàng rực, khóe môi mang theo nụ cười cưng chiều, ánh mắt ôn nhu đến mức khiến người ta đau lòng.