Chương 1
Chương 1
Ta là một ngự trù trong cung, nhưng ngoài thân phận ấy ra – ta còn là nội gián của địch quốc.
Hôm đó, ta đang bận rộn trong ngự thiện phòng nấu canh, bỗng có tin dữ truyền đến – nước Triệu diệt vong rồi!
Một nội gián mà mất cả nước, thật đúng là thảm không tả nổi.
May thay, thân phận của ta vẫn chưa bị bại lộ. Nhờ tay nghề nấu nướng cao siêu, ta đã leo lên được chức đầu bếp đứng đầu ngự thiện phòng.
Thế nhưng, trong hoàng cung này, nguy hiểm rình rập khắp nơi, chẳng biết khi nào thân phận thật sẽ bị khui ra – lúc đó, e rằng chỉ còn đường chết không toàn thây.
Huống hồ, ta vẫn luôn có một giấc mơ nho nhỏ: gom đủ bạc, ra khỏi cung mở một tửu lâu, sống những ngày tháng tự do tự tại – chẳng phải vui sướng gấp trăm lần sao?
Vì thế, để kiếm đủ tiền khởi nghiệp, ta bèn tận dụng hết mọi mối quan hệ trong cung, rốt cuộc cũng moi được một tin cực kỳ “mật”.
- Mục Vân Dật, hoàng đế bệ hạ, bất lực!
Tin này hoàn toàn có cơ sở. Từ khi còn là Thái tử, nội viện của ngài chưa từng có người hầu hạ. Sau khi đăng cơ, càng dứt khoát hủy bỏ luôn lệ tuyển tú hai năm một lần.
Các đại thần nhiều lần dâng sớ khuyên răn, thúc giục ngài “sớm ngày khai chi tán diệp”, thậm chí có kẻ còn nhét luôn tranh chân dung con gái mình vào bản tấu.
Kết quả – đều bị Hoàng đế dùng đủ loại lý do uyển chuyển gạt đi.
Cũng may là ngài anh minh thần võ, chỉ mới ba năm đăng cơ đã diệt được nước Triệu của ta, khiến miệng lưỡi thiên hạ không còn dám bàn tán.
Nếu không, e rằng bá quan văn võ sẽ liều mạng mà khiêng ngài vào động phòng cho bằng được.
Một nam nhân trưởng thành bình thường còn khó lòng sống mà không nữ sắc, huống hồ là một đấng chí tôn thiên hạ? Tất cả những dấu hiệu ấy đều chứng minh – tin tức ta nắm được là thật:
Hoàng đế Mục Vân Dật, quả nhiên bất lực.