Chương 15
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ
Sau hôm đó, mọi thứ dừng lại ở buổi chiều đó — tiếng giáo viên quát, ánh mắt mọi người, giọt máu rơi xuống sàn.
Không ai còn nhắc lại, như thể có bàn tay nào đó che đi mọi thứ.
Đoạn Vũ chuyển trường.
Tôi cũng rời đi.
Nhưng đôi khi, giữa hành lang trống, tôi vẫn nghe thấy tiếng bước chân rất quen thuộc phía sau.
Một giọng nói mềm nhẹ vang lên trong đầu:
“Nghệ, trả thù xong rồi… chúng ta đi thôi.”
Tôi quay lại.
Phía cuối hành lang, dưới ánh nắng nhợt nhạt, có hai bóng người giống hệt nhau — một mỉm cười, một rơi lệ.
Không ai biết, ai mới là người còn sống.
Bình luận cho Chương 15
4.8
4
đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất
Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận