Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 32

  1. Trang chủ
  2. Socrates Thân Yêu (FULL)
  3. Chương 32
Trước
Sau

### Chương 32

Hôm qua còn le lói chút nắng, hôm nay đã đột ngột xuống nhiệt. Trời xám xịt, mây đen dày đặc, gió rít từng cơn như muốn cuốn cả thế gian lên trời.

Chân Noãn ngồi trong xe, chỉ nghe tiếng gió rít ngoài cửa kính đã thấy lạnh run, không kìm được mà rùng mình liên tục.

Thẩm Dực lại kéo cao khăn quàng trên cổ cô, kéo lên che kín cả nửa mặt, rồi lấy thêm một cái chụp tai lông xù đội lên đầu cô, nhàn nhạt nói: “Mỗi lần xuống xe trông em như sắp ra pháp trường vậy.”

“Có khoa trương thế đâu…” Cô bĩu môi.

“Gần đây… quanh khu em ở có người theo dõi em.” Anh vừa vuốt lại đuôi gà cho cô, vừa nói như không có gì.

Chân Noãn giật thót trong lòng. Cô cố tình không muốn anh biết, càng sợ anh vì bảo vệ cô mà làm chuyện gì không đúng. Giờ không giấu được nữa, cô đành thật thà: “Vì công việc, gặp chút rắc rối thôi, nhưng giờ ổn rồi.”

Thẩm Dực chỉ “ừm” một tiếng, giọng không rõ thái độ: “Vậy à?”

“Ừm…” Cô chột dạ, tim lại đập hụt một nhịp, “…Anh… chắc không…?”

“Không cái gì?” Đôi mắt anh sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, không thấy đáy.

“Không tự mình xử lý chứ?”

“Không có.” Anh bình thản đáp, “Nhưng sau này sẽ không còn ai theo dõi hay định làm tổn thương em nữa.”

Chân Noãn nghe vậy lại càng bất an: “Anh làm gì rồi?”

“Không làm gì cả, vì bọn chúng đã không còn làm phiền em nữa.”

Cô trợn mắt: “Ý anh là anh đã tìm ra chúng rồi?”

“Có khi nguồn lực của bọn anh còn nhiều hơn các em.”

Đây là sự thật. Với những chuyện Thẩm Dực và Kỷ Sâm từng trải qua trước đây, tai mắt của họ nhiều vô kể, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay ở Dự Thành là không qua được họ. Huống chi tập đoàn Hoa Thịnh là đầu tàu của thành phố, hầu hết lãnh đạo cấp cao đều sống ở khu Thượng Nam, muốn biết gì cũng quá dễ.

“Vậy bọn chúng là…”

“Anh không động vào. Hơn nữa, em nghĩ anh sẽ giúp cảnh sát bắt người à?”

Sẽ không. Thẩm Dực không phải kiểu người chính nghĩa tràn đầy, thích giúp người làm việc thiện. Dù nhà họ Kỷ giờ đã rửa tay gác kiếm, nhưng ân oán giang hồ ngày xưa vẫn còn đó, tuyệt đối không bán đứng người trong nghề cho cảnh sát.

Chân Noãn hiểu rõ, nên không hỏi nữa. Với anh, chỉ cần cô bình an là đủ.

“Noãn Noãn, sau này có chuyện như thế, chỉ cần nói với anh.”

“Em sợ anh lo.”

“Trách nhiệm bảo vệ em là của anh, không phải của đồng nghiệp em.”

Chân Noãn mím môi gật đầu, nhỏ giọng: “Em biết rồi.”

Thẩm Dực nhìn cô cúi đầu, môi hơi bĩu ra, ngoan ngoãn như chú mèo con, lòng chợt mềm nhũn. Tay anh luồn vào khăn quàng, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt hồng hồng mềm mềm của cô lên.

Cô khẽ rụt lại, hàng mi dài run run lo lắng, mặt rất nhanh đã đỏ bừng, nhưng không có vẻ gì là ghét bỏ. Anh lặng lẽ nhìn cô, tay tiếp tục trượt xuống, ôm lấy chiếc cổ ấm áp của cô.

Cô run càng mạnh, lí nhí: “Hơi… nhột ạ…” Giọng mang theo chút căng thẳng e lệ.

“Xin lỗi, lại quên em toàn thân đều nhột.” Anh thu tay về, kéo cao khăn quàng cho cô.

Chân Noãn lại thấy có lỗi. Cô đúng là chỗ nào cũng nhột thật.

Chắc chẳng có người đàn ông nào như Thẩm Dực, kiên nhẫn ở bên một cô gái khó gần như cô suốt gần mười năm.

Nhưng cô không hiểu sao vẫn sợ tiếp xúc thân thể. Nhất là khi nghĩ đến việc anh là bạn trai mình, lớp quan hệ ấy lại càng khiến cô căng thẳng. Cô cũng từng buồn phiền, muốn đi khám tâm lý, nhưng Thẩm Dực không cho, anh không muốn cô đem chính mình giao cho người khác phân tích.

Cô nghĩ, anh bảo vệ cô quá mức thật rồi.

“Em đi đây.” Cô vẫy vẫy tay với anh, đẩy cửa xe, một luồng gió lạnh ùa vào. Cô rụt cổ, vội kéo mũ trùm đầu lên, chạy ù vào sân như tên bắn.

Chạy tới bãi đỗ xe, Ngôn Hàm và mấy người khác đang đứng cạnh xe, gió thổi vù vù mà mặt ai nấy vẫn tỉnh bơ. Còn cô thì lạnh đến tận xương tủy.

Cô mang boots tuyết, chạy bước nào “thình thình thình” bước ấy, như gấu con vụng về.

Ngôn Hàm nghe tiếng động lạ, hơi khó hiểu quay lại.

Cô bận áo phao quân xanh mũm mĩm, găng tay liền ngón béo ú, chụp tai lông xù béo ú, mũ lông thỏ béo ú, chỉ có đôi chân là vẫn thon thon, như cây kẹo bông gòn.

Cô dường như không chịu nổi sức nặng của cả bộ đồ, chạy lạch bạch, thở hổn hển, từng luồng hơi trắng phì phò bay ra như bông.

Ngôn Hàm liếc cô từ xa, quay sang mấy người bên cạnh mình nói một câu: “Tới một con mèo béo.”

Đội trưởng đã lên tiếng, thế là cả đám đồng loạt:

Lão Bạch: “Mèo con hình như rất sợ lạnh.”

Đàm ca: “Có khi liên quan đến giống, trông cô ấy yếu ớt thế kia, chắc là mèo tai cụp. Giống nhà đội trưởng ấy.”

Trình Phóng: “Mèo rất nhạy cảm với thời tiết, đêm qua không khí lạnh tràn về, sáng nay đã toàn trang bị luôn.”

Hắc Tử: “Béo béo cũng đáng yêu mà.”

Tô Dương: “Cô ấy lúc nào cũng thích boots tuyết, nhìn như bàn chân gấu.”

Lâm Tử: “Một con mèo mang chân gấu.”

Đến khi Chân Noãn hổn hển chạy tới nơi, mọi người đã im re.

Cô quấn khăn bịt tai mũ lông kín mít, chỉ lộ ra chiếc mũi xinh và đôi mắt long lanh ướt át, trông càng thêm trong trẻo sạch sẽ.

Trước mặt là một hàng đàn ông cao to cường tráng, không ai nói câu nào, lặng lẽ, bình tĩnh, nghiêm túc nhìn cô chằm chằm.

Cô thầm nghĩ trong lòng: Mọi người hôm nay nghiêm túc quá, chắc đang suy nghĩ về hành động hôm nay, thật chuyên nghiệp!

Phía sau vang lên tiếng bước chân lộc cộc vui tai, quay lại nhìn, là Tô Nhã đến rồi. Áo da bó màu xanh lam sáng, vừa tinh xảo vừa đẹp mắt.

Chân Noãn bị boss bắt buộc buộc tóc đuôi gà thấy mái tóc dài xoăn sóng sexy của Tô Nhã thì cực kỳ hâm mộ, chợt thấy tủi thân vì bị đối xử bất công, bĩu môi lẩm bẩm: “Tóc xõa mới ấm đầu chứ…”

Ngôn Hàm chậm rãi liếc cô một cái.

Cô cảm nhận được, không dám nhìn lại, lập tức mím môi.

…

Tô Nhã bước tới, nhẹ nhàng kéo khăn lụa bị gió thổi bay trên mặt xuống, khóe môi đỏ mọng cong lên: “Tìm được người chưa?”

Ngôn Hàm ngắn gọn: “Chưa.”

Trình phó đội giải thích: “Tô Dương và đội Ba đã theo mô tả của cô đi tìm, phù hợp chân dung có hơn hai mươi người. Vì chưa rõ số lượng thành viên, muốn một mẻ tóm gọn, không để sót ai, nên chưa có chứng cứ xác thực thì tạm chưa bắt về thẩm vấn, tránh đánh rắn động cỏ.

Cũng tra các vụ thanh niên đua xe gần đây, nhưng hai danh sách không trùng nhau.

Bên Tô Dương lại phát hiện điểm khả nghi, nghi ngờ có người đứng ra chịu tội thay, các quận và phường đang tra xét.

Hắc Tử với lão Bạch cũng khoanh vùng hoạt động của chúng, đội Ba chuẩn bị mặc thường phục xuống đó điều tra.”

Tô Nhã cười: “Xem ra tiến triển không tệ.”

“Nhưng đến giờ vẫn chưa tìm được điện thoại. Sáng nay chúng tôi sẽ đến nhà nạn nhân ở hồ bơi và ký túc xá sinh viên đại học Công nghệ, nghiên cứu thói quen sinh hoạt của họ, xem nhóm giết người liên hoàn này liên hệ với người tự sát bằng cách nào. Nếu tìm được phương thức liên lạc, số lượng thành viên, mô hình gây án… mọi thứ sẽ sáng tỏ.”

…

Thực tập sinh nhỏ Chân Noãn ngồi hàng ghế cuối xe thương vụ, cúi đầu xem lại ghi chép hôm qua. Cô chép không sót một chữ nào bản chân dung tâm lý mà Tô Nhã đưa ra về nhóm tội phạm đặc thù này:

1. Trẻ tuổi, 17-23, bỏ học, trốn học, không công việc ổn định, gia đình giàu có.

2. Không có bóng ma thời thơ ấu, không bạo lực, không biến thái, không tra tấn nạn nhân, thường không chủ động giết người.

3. Đam mê thể thao mạo hiểm, parkour, không có bạn gái cố định, tiêu tiền hào phóng.

4. Từng gây rối trật tự: ồn ào, đua xe trong nội thành…

5. Đột nhiên hứng thú với suy luận và vụ án, đọc rất nhiều tiểu thuyết trinh thám, xem phim truyền hình phá án.

6. Tinh thần trống rỗng, không ổn định.

7. Đang ở giai đoạn nâng cấp mô hình gây án, không còn cố ý ngụy tạo thành tự sát, mà sẽ thiết kế thành vụ án giết người; mang tính chất khiêu khích cảnh sát.

8. Nếu không bắt được, sau này sẽ tiếp tục nâng cấp, không chỉ giết người muốn tự sát, mà trở thành sát nhân thực thụ.

Chân Noãn cắn bút, nhìn từng dòng, cẩn thận ngẫm lại giải thích của Tô Nhã, đồng thời thử tự phân tích.

Ngôn Hàm ngồi hàng trước quay đầu nhìn cô một cái, thấy cô như học sinh chăm chỉ ôn bài thì không làm phiền.

Trình phó đội tiếp tục thảo luận với Tô Nhã: “Loại đội nhóm giết người liên hoàn thế này, thường có đặc điểm gì?”

“Trừ số ít nội bộ bình đẳng, thông thường nhóm giết người nhất định sẽ có kẻ cầm đầu và kẻ bị lãnh đạo.”

Chân Noãn nghe được, vội lấy bút ghi vào sổ tay.

“Nhóm giết người thường là hai người, vì tội ác quá nặng, quan hệ hai người là ổn định nhất, ít xảy ra bỏ nhóm hay bất đồng ý kiến nhất.

Ngoài quan hệ tình lữ, tuổi tác đồng đội thường chênh lệch lớn, người lớn tuổi có quyền uy tuyệt đối. Nhưng cũng có trường hợp người trẻ kiểm soát người lớn tuổi.”

Chân Noãn nghe chăm chú, không nhịn được hỏi: “Nếu là tình lữ, thường là nam giới cầm đầu đúng không ạ?”

Mấy người đang thảo luận sôi nổi phía trước nghe thấy một giọng nhỏ mềm vang lên thì đều ngẩn ra, đồng loạt quay đầu lại. Cô lúng túng, rụt người xuống, chỉ còn thấy cái đầu.

“Cũng không nhất định, đa phần là nam giới cầm đầu, nhưng cũng có trường hợp nữ giới lãnh đạo.”

Trình phó đội cười: “Mèo con, sau này ở đội phải nói nhiều vào, như hôm nay ấy, có gì cứ hỏi. Em yên lặng quá, không thích nói chuyện với đám thô kệch chúng tôi à? Cả đội trưởng cũng không thích?”

Chân Noãn vội ló đầu ra, lắc đầu lia lịa: “Không phải không phải! Mọi người một chút cũng không thô, đội trưởng cũng không thô.”

“…”

“…”

“…”

Trong xe đột nhiên vang lên một tràng cười rộ, mọi người cười đến đau cả bụng.

Ngôn Hàm đang uống nước bị sặc, cầm chai nước suối ho đến đỏ mặt.

Chỉ có Tô Nhã giả vờ không hiểu mọi người cười gì.

Chân Noãn thật sự không hiểu, rất mơ hồ, mình nói gì mà mọi người lại phối hợp cười thế, có phải hơi gượng ép không?

Hắc Tử cố ý trêu: “Em nói xem đội trưởng chỗ nào không thô?”

Chân Noãn ngơ ngác: “Chỗ nào cũng không thô mà.”

Mấy người phía trước hứng thú bừng bừng quay lại nhìn cô, trên mặt toàn là nụ cười vô hại.

Ngôn Hàm xoa mi tâm, bất đắc dĩ lắc đầu.

Đàm ca ra vẻ người lớn dạy đời: “Thô vẫn có chỗ thô chứ.”

“Thật không có mà.” Cô hơi căng thẳng, như thề thốt, “Em thật sự không thấy.”

“Em không thấy à?”

“Không thấy…” Chân Noãn vừa dứt lời, mọi người phía trước đồng loạt nhìn Ngôn Hàm, chỉ cười mà không trêu tiếp.

Cô không nhìn thấy, Ngôn Hàm ngồi ngay trước mặt cô vô thanh làm khẩu hình với cả đám: “Thôi đủ rồi đấy.”

Lão Bạch ngồi lại chỗ mình, “oa oa” lăn lộn cười.

Chân Noãn hoàn toàn mù tịt, hôm nay mọi người hơi lạ, mình nói cũng chẳng buồn cười. Nhưng mà… mọi người đang phối hợp với mình, nghĩ thế lại thấy thật ấm áp.

Cô nghĩ thông suốt, cũng mím môi cười hì hì theo.

Ngôn Hàm nghe thấy, quay lại trừng cô: “Cười ngốc cái gì?”

Cô “dạ” một tiếng, lập tức thu lại.

…

Đợi cả xe cười đủ, Tô Nhã rất nhanh kéo lại sự chú ý của mọi người:

“Vụ này của chúng ta rất đặc biệt, số lượng thành viên tương đối nhiều. Bản chất của bọn chúng giống băng nhóm lừa đảo bắt cóc hơn, giống một nhóm bạn cùng chơi game, cùng tiến cùng lùi, chứ không phải kẻ giết người máu lạnh biến thái.

Từ mấy vụ gần đây có thể thấy, trong đội không có người lớn tuổi hay đặc biệt thông minh chín chắn, tuổi lớn nhất cũng không quá 23.

Nhưng nhất định vẫn sẽ có một kẻ cầm đầu, là đứa thông minh nhất và có uy tín nhất trong nhóm, uy tín có thể đến từ tuổi tác hoặc địa vị của bố mẹ nó. Nó kiêu ngạo, tự đại, làm việc có trật tự cơ bản.

Còn những kẻ đi theo đều rất thông minh, cá tính nhưng đoàn kết và phục tùng mệnh lệnh.

Chúng vốn đã là bạn bè thân thiết ổn định, rất có thể đến từ mối quan hệ gia đình và bố mẹ, đều là con nhà giàu. Tuy có khác biệt về tính cách, lãnh đạo và bị lãnh đạo, nhưng trạng thái tinh thần cơ bản giống nhau.”

“Đoàn kết… phục tùng mệnh lệnh…” Ngôn Hàm chậm rãi lặp lại.

Chân Noãn ngồi gần anh nhất nghe thấy, thò đầu ra từ phía sau: “Sao vậy ạ?”

Ngôn Hàm khẽ nhíu mày, anh chợt nhớ đến mấy kẻ bịt mặt chạy nhảy ở tòa 367 hôm ấy:

“Vài người trẻ tuổi, độ tuổi tương đương, đều có cá tính, suy nghĩ giống nhau, làm sao để đoàn kết có trật tự, trong thời gian ngắn phân công rõ ràng, mỗi người nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ, không rối loạn, không nội chiến.”

Nói xong, trong lòng anh mơ hồ hiện lên một ý nghĩ.

Tô Nhã cũng đang vặn cằm nghĩ, đây cũng là điểm duy nhất cô chưa thông suốt.

Loại vụ án liên hoàn thế này, đừng nói sách giáo khoa tâm lý tội phạm, trong suốt bao năm làm việc của cô cũng chưa từng gặp trường hợp thực tế nào tương tự, có thể nói là lần đầu tiên.

Lập chân dung khó tránh khỏi hơi bế tắc.

Chân Noãn cắn cán bút, lẩm bẩm: “Hôm ở 367, em đứng trên cao nhìn xuống, thấy mấy kẻ bịt mặt phân bổ vị trí đường chạy rất rõ ràng, sức thực thi mạnh, phân công minh bạch, giống như…”

Ngôn Hàm không quay đầu lại, chỉ nghe giọng nhỏ xíu sau tai, khóe môi khẽ cong: “Giống gì?”

Trình phó đội và mọi người đều tò mò quay lại nhìn.

“…Giống… giống mấy game bắn súng online ấy ạ, kiểu đội nhóm tác chiến, trong bối cảnh hỗn loạn cầm súng đuổi nhau ấy.”

Tô Nhã ngẩn ra, lão Bạch cũng giật mình: “Đúng cái cảm giác đó!”

Ngôn Hàm ngẩng mắt lên:

“Đúng vậy. Cấp bậc phân công của chúng được xây dựng trong thế giới ảo, nhóm tác chiến trên mạng kéo dài ra ngoài đời thực rồi.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 32

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

[21+] Dạ Khúc Chiếm Đoạt
[21+] Dạ Khúc Chiếm Đoạt
Đứa Trẻ Hư
Đứa Trẻ Hư (FULL)
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
Thanh Xuân Không Hối Tiếc
Thanh Xuân Không Hối Tiếc
Nhà Tiên Tri
Nhà Tiên Tri
Ngược Dòng Mùa Xuân
Ngược Dòng Mùa Xuân
Tags:
Hiện Đại, hình sự, Ngôn Tình, pháp y, suy luận
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ | https://nealfun.io |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz