Chương 18
**Chương 18**
Ngôn Hàm lặng lẽ đứng bên bức tranh mang tên “Hạ Thời”, ánh mắt không chớp lấy một lần, chỉ chăm chú nhìn.
Chỉ trong khoảnh khắc, dường như bức tranh khẽ động đậy. Gió hè lướt qua con ngõ đá xanh, lá cây xào xạc, cánh hoa rơi lả tả như mưa. Trong không khí là mùi kim ngân hoa hòa quyện cùng hương dưa hấu ngọt lịm, đúng chất mùi của mùa hạ.
Anh đẩy cánh cổng sân nhỏ bước vào.
Bốn bề bỗng nổi gió, chiếc xích đu dưới tán cây khẽ đung đưa.
Cây cổ thụ ấy thật to, thật thô ráp.
Năm ba tuổi, mẹ bảo anh phải chơi cùng bé Hạ Thời. Thế nhưng con bé ấy chả vui tí nào, mềm oặt như cái bánh bao nhân đậu, mặt chỉ cần bẹo nhẹ là xẹp lép, anh đâu thèm chơi cùng.
Anh chạy vòng quanh gốc cây, hét lớn: “A Thời, đuổi anh đi!”
Bé Hạ Thời lập tức lon ton chạy theo, chân ngắn tũn cứ nhích từng chút một.
Giữa chừng anh chuồn mất, chạy ù đi tìm đám con trai khác chơi.
Còn Hạ Thời cứ đứng đó, miệng mồm líu lo gọi “anh Tiểu Hỏa” mãi. Chạy một hồi không thấy người đâu, bé dừng lại, ngó trước ngó sau, vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đâu cả.
Bé gãi gãi đầu, nghĩ ngợi một lúc, rồi lại nhoẻn miệng cười thật tươi, tiếp tục vừa chạy vòng quanh cây vừa vui vẻ gọi: “Anh Tiểu Hỏa ơi!”, cứ thế tự chơi một mình cả buổi chiều, còn thắc mắc mãi tại sao cứ đuổi hoài mà không bắt được anh Tiểu Hỏa nhỉ.
Năm anh bốn tuổi, cô nhóc quấn lấy anh đòi đẩy xích đu.
Anh đáp “được thôi”, rồi đẩy thật cao, đẩy đến tận trời xanh.
Cô bé sợ đến mức ôm chặt dây thừng, khóc oe oe: “Anh Tiểu Hỏa đừng đẩy nữa, em ngã mất! Đừng đẩy mà!”
Anh bực bội hỏi: “Còn quấn anh nữa không hả?”
“Không quấn nữa đâu, huhu…”
Mặt bé nhăn nhúm, nước mắt nước mũi tèm lem.
Còn anh thì sau đó bị bố đánh cho một trận nên thân.
Năm anh năm tuổi đã đi học, còn bé Hạ Thời học mẫu giáo lớn cứ lẽo đẽo theo sau gọi “anh Tiểu Hỏa” suốt ngày. Anh phải dọa mấy bận cô nhóc mới chịu im miệng trước mặt bạn bè, không để cái tên “Ngôn Tiểu Hỏa” mà cô bé mù chữ đặt cho anh lan truyền khắp nơi.
Thế nhưng cô nhóc vẫn cứ vui vẻ chạy theo anh, tay nhỏ xíu níu chặt góc áo anh, anh đi đâu là bé theo đó, anh sắp phát điên vì cô nhóc luôn bám dính như keo rồi.
Mỗi lần bạn học thấy Hạ Thời và Ngôn Hàm đi cùng nhau, liền vừa chỉ trỏ vừa trêu: “Đuôi nhỏ của Ngôn Hàm kìa, vợ bé của Ngôn Hàm kìa, đuôi nhỏ… vợ bé…”
Có hôm tan học lại bị trêu y như vậy, Ngôn Hàm nhỏ tức đến đỏ mặt, quay lại quát bé đi phía sau: “Không được đi theo anh nữa!”
Hạ Thời nhỏ nắm chặt quai cặp, co rúm người lại, mềm mại đáng yêu nói: “Mẹ bảo em phải theo anh về nhà mà. Còn dì Hàn cũng bảo anh tan học phải dẫn em về.”
Đám học sinh tiểu học càng hùa nhau hô to hơn: “Oooooh, Ngôn Hàm với vợ bé ở chung nhà rồi! Cưới nhau đi! Cưới nhau đi!”
Anh tức đến đỏ bừng mặt, đẩy ngã bé một phát rồi co giò chạy mất.
Hạ Thời luống cuống từ dưới đất bò dậy, vừa chạy theo vừa khóc nức nở: “Em không biết đường về nhà… Anh Tiểu Hỏa dẫn em về đi, huhu, em không biết đường về nhà… Mẹ ơi! Anh Tiểu Hỏa!”
Nhưng anh đã chạy biến về nhà từ lâu, bỏ mặc bé ở tận chân trời góc bể nào đó.
…
Ngôn Hàm nghĩ, nếu lần ấy không tìm được cô nhóc, nếu cô nhóc thực sự biến mất khỏi thế giới này, có lẽ anh đã sớm quên béng cô rồi.
Trong tranh, gió như đang thổi lá xanh xào xạc.
Anh nhìn thoáng qua tán lá xanh mướt của cây lộc vừng, lại như nhìn thấy chính mình năm tám tuổi đứng dưới gốc cây hái quả, còn Hạ Thời buộc hai bím nhỏ nhảy nhót quanh anh, sốt ruột hét lên: “Anh Tiểu Hỏa, em cũng muốn một quả, em muốn một quả cơ!”
Anh hái quả rồi chạy biến, bé cởi truồng chân đất đuổi theo trong con ngõ đá xanh, ngã lăn ra đất, trán u một cục. Bé nằm dưới đất, nước mắt lưng tròng nhưng cố nhịn không khóc, sợ người lớn biết lại đánh anh.
Nghĩ lại tuổi thơ, anh thấy mình ngày bé thật quá đáng với Hạ Thời, chẳng hiểu nổi cô nhóc thích anh chỗ nào. Sau này hỏi, cô ngốc nghếch đáp: “Vì anh là người tốt với em nhất mà.”
Tốt chỗ nào chứ?
Năm Hạ Thời ba tuổi, giữa trưa hè nắng cháy da cháy thịt, bé lay lay tay anh, mềm mại nũng nịu: “Anh Tiểu Hỏa, em muốn ăn kem. Mẹ không cho em ăn, anh mua cho em được không?”
“Được thôi.” Ngôn Hàm nhỏ nắm tay bé, chậm rãi bước qua những con ngõ dài dằng dặc đối với lũ trẻ con.
Đi được nửa đường, Hạ Thời bỗng nói: “Em nghe mẹ anh nói với mẹ em, lớn lên sẽ gả em~ em gả cho anh là gì vậy anh Tiểu Hỏa?”
“Là bảo em dọn qua nhà anh ở, à còn phải hôn hôn nữa.”
“Hôn hôn?”
“Ừ.” Ngôn Hàm nhỏ dừng lại, cúi xuống cắn một phát vào má phúng phính của bé, “Thế này này.”
“À.” Bé xoa xoa má, nhón chân hôn chụt một cái lên mặt anh.
Hai đứa trẻ con cứ thế đứa cắn đứa hôn, chơi chán rồi mới nắm tay chậm rãi đi tiếp.
Bé chân ngắn, đi một lúc đã nằm lết dưới đất không chịu đi nữa.
Ngôn Hàm đành cõng bé, như con rùa đen thở hổn hển từng bước từng bước một.
Năm Hạ Thời bốn tuổi, đang ngồi nghịch bùn thì có đứa trẻ nghịch ngợm chạy tới giật bím, lại còn véo má bé. Bé sợ muốn chết nhưng không dám khóc. Ngôn Hàm nhỏ xông ra đánh đứa kia tóe máu mặt, từ đó không đứa nào dám bắt nạt Hạ Thời nữa, còn anh thì bị bố đánh sưng mông.
Năm Hạ Thời năm tuổi, ở quê có đám con trai đốt lửa ngoài đồng. Bé sợ lửa từ nhỏ, vì lúc còn đỏ hỏn đã gặp hỏa hoạn, cháy chết chị gái sinh đôi của bé – Hạ Thiên.
Bé co rúm người bên bờ ruộng khóc oe oe, không dám nhúc nhích. Là anh Tiểu Hỏa chạy tới, bịt mắt bé lại, ôm bé rời khỏi đám lau sậy đang cháy.
Anh bế bé ra bờ suối nhỏ, rửa mặt hoa cho bé, rửa tay, rửa bụng, rửa chân, còn bắt nòng nọc với cá con cho bé chơi, dỗ bé cười thật vui.
Hai đứa cùng đi học về, dù có lần làm bé lạc đường, nhưng sau đó anh luôn nắm tay bé đi qua lại trường học. Trên đường thấy gì hay ho là cùng dừng lại ngắm, ngắm xong lại cùng đi tiếp.
Lớn dần, ngại không dám nắm tay nữa, hai đứa đi một trước một sau.
Anh hơn bé một lớp, lên cấp hai không cùng trường, mỗi ngày tan học đều lao trăm mét tới cổng trường tiểu học đón bé, còn giả bộ như mình cũng vừa thong thả tới nơi.
Lên cấp ba lại cùng trường.
Vừa vào lớp bảy, anh đã thả lời: Hạ Thời là người anh bao, ai động vào là không xong với anh đâu.
Hạ Thời nghe được, mặt đỏ bừng chạy tới hỏi anh.
Anh nhíu mày, giả vờ nghi hoặc: “Anh nói thế lúc nào? Này Hạ gia A Thời, có phải mày muốn quấn lấy tao nên cố tình đồn thế không?”
Lúc ấy anh cực kỳ ham chơi, thường xuyên trốn học, nhưng dù có chạy tận chân trời góc bể nào, chỉ cần chuông tan học vang lên là anh lại xuất hiện đúng giờ trước cổng trường. Thầy cô còn bảo, với Ngôn Hàm thì chuông tan học mới chính là chuông vào lớp.
Trên đường về nhà, anh ngầu lòi đi phía trước, phát hiện mãi không nghe thấy tiếng bé, lại lo lắng quay đầu, sợ bé lại lạc.
Bé mím môi, mềm mại cười: “Anh Tiểu Hỏa, em lớn thế này rồi, không lạc đâu.”
Anh đỏ mặt, hừ một tiếng: “Xì, ai thèm ngó mày chứ.”
Sau này, bé càng lớn càng xinh đẹp, anh cũng càng ngày càng đẹp trai. Con trai muốn theo đuổi Hạ Thời, con gái muốn tỏ tình với anh dần dần nhiều lên.
Số lần anh đánh nhau cũng tăng vọt, gần như đều vì bé.
Anh chưa từng nói thích bé, nhưng lại bảo vệ bé hơn bất cứ ai.
Anh rất thích và chơi bass cực giỏi, cùng bạn lập ban nhạc, có vòng tròn bạn bè riêng. Có một cô gái chơi DJ cực đỉnh gia nhập ban nhạc, trở thành một trong số ít bạn khác giới của Ngôn Hàm.
Ban nhạc từng có khoảng thời gian huy hoàng rực rỡ, nổi danh khắp Thâm Thành. Tình bạn giữa các thành viên cũng khác thường. Thế nhưng có lần cả đội đi ăn mừng chiến thắng, anh lại không đi, nhất quyết phải đi đón Hạ Thời tan học. Vì bận rộn mà anh đã lỡ hẹn với bé rất nhiều lần, lần ấy anh đã hứa.
Bình thường có người đùa cô DJ thích Ngôn Hàm, anh chỉ nghĩ là nói chơi, không để tâm.
Cô gái ấy có lẽ ỷ vào điều gì đó, chua chát nói một câu: “Công chúa chắc? Tan học còn phải có người đón về, không có chân à?”
Ngôn Hàm khó chịu nhíu mày: “Ừ, chính là công chúa đấy, thì sao?!”
Là hoa khôi trường khác, cô DJ kìm nén cảm xúc rất lâu, hôm ấy bùng nổ, nhất quyết giữ anh lại, vừa khóc vừa la. Cả đội đều ra sức khuyên can. Cô gái gào lên hỏi anh: “Em có chỗ nào không bằng con bé yếu đuối nhà anh chứ?”
Ngôn Hàm lạnh lùng phán một câu: “Xấu quá, ngược dạ dày.”
Lần ấy vì đủ loại nguyên nhân, chuyện ầm ĩ cực lớn.
Sau đó, ban nhạc tan rã.
Cũng lần ấy, vì cô ấy bị tổn thương, anh trong cơn giận dữ suýt nữa mất kiểm soát giết người. Là bé lao vào lòng anh ngăn lại, sợ hãi khóc thét: “Em không sao mà! Anh Tiểu Hỏa đừng như vậy, đừng như vậy…”
Anh ôm lấy cái đầu nhỏ đang run rẩy vì khóc của bé trên vai mình, cuối cùng kiềm chế được, mắt đỏ ngầu gầm lên: “Mẹ kiếp sau này ai dám động vào Hạ Thời một sợi tóc, tao lấy mạng đứa đó!”
Anh không biết từ bao giờ, ngày qua ngày, anh cao lớn từng chút một, mà chẳng hay biết, ngoảnh đầu nhìn lại, đã yêu bé đến tận xương tủy.
Không chịu nổi khi thấy bé bị bắt nạt, không chịu nổi khi thấy bé rơi nước mắt. Chỉ cần bé đi bên cạnh anh, cúi đầu, mỉm cười, chẳng nói gì, chẳng làm gì, lòng anh đã tốt đẹp vô cùng.
Có lẽ chỉ có một cách giải thích: đây là duyên phận khắc vào máu thịt.
Rõ ràng đã hạ quyết tâm bảo vệ bé cả đời, rõ ràng đã thề: mẹ kiếp sau này ai dám động vào Hạ Thời một sợi tóc, tao lấy mạng đứa đó!
Thế nhưng giờ đây, có kẻ đã đem người con gái anh yêu thương nhất xé nát tan tành. Năm thứ nhất, mất tích; năm thứ hai, một khúc xương cùng mảnh thịt vụn; năm thứ ba, thứ tư, ngày càng nhiều xương cốt, nội tạng và mô hơn… Còn bây giờ, có kẻ khiến Hạ Thời hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, mà anh lại không biết phải đi lấy mạng ai!