Chương 14
### Chương 14
Ánh sáng ban mai tràn ngập, che khuất cả dãy đèn huỳnh quang trên trần nhà.
Phòng làm việc của Tần Xu hơi loạn, bàn ngổn ngang một chồng dày cộp bản in vân tay, toàn cục có, chi tiết có, nhìn thôi đã đủ hoa mắt chóng mặt.
Chân Noãn vừa liếc đã thấy nhức đầu, lại nhìn đôi mắt Tần Xu sưng đỏ hoe, không nhịn được hỏi: “Cô thức trắng đêm à?”
Tần Xu cười cười, xoa xoa mắt: “Không sao. Dù sao cũng tìm được vân tay khớp với chiếc thắt lưng rồi. Chỉ là một đoạn vân nhỏ ở mặt nghiêng ngón cái phải, làm tôi lật cả đống tư liệu mới ra. Đáng tiếc… không phải của Thân Trạch Thiên hay Đổng Tư Tư, mà là của chính Khương Hiểu.”
Chân Noãn ngẩn ra: “Nếu là của nạn nhân thì chẳng phải… mất giá trị điều tra sao?”
Tần Xu thở dài: “Đúng là hơi hụt hẫng thật, nhưng công việc của chúng ta vốn thế. Có khi bỏ cả đống thời gian, cuối cùng lại là công cốc. Dù vậy, chỉ cần là manh mối, dù nhỏ đến mấy cũng không được bỏ qua.”
Chân Noãn gật đầu, trong lòng vẫn thấy tiếc nuối.
Nhưng ngay sau đó, cô chợt nhớ lời Ngôn Hàm từng nói, không khỏi tự hỏi: Đây chính là “bước cuối cùng” mà anh bảo cô phải đi đến cùng sao?
Cô cầm túi vật chứng lên, chăm chú quan sát vị trí vân tay. Càng nhìn, cô càng thấy có gì đó không đúng.
Đang định xem kỹ hơn thì Tần Xu đã đưa thêm hai tờ giấy: “So sánh dấu giày cũng xong rồi đây.”
Hai dấu giày cỡ 38, trông như in.
“Dấu giày mờ trong luống hoa là do đôi giày vớt lên từ ống thoát nước để lại, mà đôi giày đó lại cùng kiểu với đôi Đổng Tư Tư đi hôm cưới?” Chân Noãn hỏi.
“Đúng.” Tần Xu gật đầu, “Nhưng không phải Đổng Tư Tư đi.”
Chân Noãn mơ hồ: “Ý là sao?”
“Nhìn phẳng thì giống nhau như đúc, nhưng phân tích dấu giày không chỉ dựa vào hoa văn và kích cỡ, mà còn phải xem tư thế, thói quen đi lại của người mang. Bên trái là dấu của Đổng Tư Tư, bên phải là dấu của cùng một kiểu giày nhưng người khác mang. Bề ngoài giống, nhưng nhìn mô hình 3D thì hoàn toàn khác.”
Tần Xu đẩy hai mô hình nhựa tới.
Chân Noãn đưa tay sờ thử, quả nhiên cảm giác khác hẳn.
Đúng lúc này, giọng Quan Tiểu Du đã vang lên ngoài cửa: “Noãn Noãn mỹ nhân, quả nhiên cậu ở đây!”
“Kết quả ra chưa?” Cô quay đầu lại, tim đập thình thịch.
Tối qua biết máu trên gai hoa không phải của Thân Trạch Thiên hay Đổng Tư Tư, cô thất vọng muốn chết. Nhưng về nhà vẫn không cam lòng, gọi cho Quan Tiểu Du nhờ kiểm tra thêm xem có phải máu của Khương Hiểu không. Cô không biết rằng, Ngôn Hàm cũng đã sớm giao cùng một nhiệm vụ cho Quan Tiểu Du.
Quan Tiểu Du đưa cô một tờ kết quả DNA.
Chỉ liếc một cái, Chân Noãn đã hiểu: “Máu trên gai hoa… là của Khương Hiểu?”
“Ừ.”
Chân Noãn không tin nổi: “Nhưng trên người Khương Hiểu không hề có vết thương nào khớp với cái gai đó!”
Rốt cuộc là sai ở đâu?
Cô nhìn vân tay, nhìn dấu giày, lại nhìn chuỗi DNA… Bỗng nhiên, trong đầu như có tia sáng lóe lên.
…
Ngoài cửa kính, gió bấc vẫn rít gào.
Trong phòng Ngôn Hàm lại ấm áp lạ thường.
Chân Noãn hai chân khép chặt, lưng thẳng tắp, ngồi nghiêm chỉnh như học sinh tiểu học. Tay bưng cốc trà nóng bốc khói, lòng vừa bình tĩnh vừa hồi hộp khó tả.
Bỏ luôn bữa trưa, cô mới viết xong bản báo cáo thứ hai, sớm nộp lên cho “boss” xem xét.
Mấy ngày nay, từng mảnh ghép nhỏ lặng lẽ tụ lại, đến sáng nay cuối cùng cũng đủ để lật ngược tình thế. Một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh đã hình thành.
Lúc này, cô tràn đầy tự tin.
Cách chiếc bàn gỗ màu đỏ sẫm, Ngôn Hàm đang cúi đầu đọc tài liệu, nghiêm túc đến mức không khí như đặc lại.
Chân Noãn lén hít sâu một hơi, không nhịn được ngắm anh, muốn từ micro-expression của anh đoán được chút manh mối.
Khi anh im lặng, khí chất hoàn toàn khác hẳn lúc nói chuyện, trông vô cùng… vô hại.
Hàng mi dài rũ xuống, sống mũi cao thẳng, ngón tay thon dài lật giấy đều đặn. Nhìn anh chăm chú thế này, cô có thêm chút can đảm, nhưng chỉ cần anh khẽ nhíu mày, cô lại lập tức lo mình sẽ bị bắt lỗi.
Cô thật sự rất sợ những câu phê bình nhẹ nhàng của anh. Chỉ vài chữ thôi đã đủ lột da người ta.
Vài phút sau, hàng mi anh khẽ động, Chân Noãn lập tức ngồi thẳng thêm một tấc.
Anh liếc cô một cái, cố ý trêu: “Ngồi thẳng thế làm gì, căng thẳng à?”
“… Không ạ.” Cô thả lỏng vai, bưng cốc trà nhấp một ngụm che giấu.
Anh vào đề: “Vân tay bị kéo trên thắt lưng là của chính Khương Hiểu?”
“Vâng.”
“Vậy thì chẳng có giá trị gì, đúng không?” Anh hỏi như không.
Chân Noãn khựng lại. Sáng nay cô cũng từng nghĩ thế. Nhưng sau đó, cô tự nhắc mình phải cẩn thận hơn, kiểm tra lại chiếc thắt lưng một lần nữa, và phát hiện ra điểm bất thường.
Cô định bảo anh đọc tiếp, nhưng bắt gặp ánh mắt anh sáng quắc, cô lập tức hiểu, nếu là anh, anh sẽ không dừng lại ở đây. Câu hỏi này là cố ý thử cô.
Cô vô thức siết chặt cốc, cố gắng nói rõ ràng mạch lạc: “Không thể vì đó là vân tay của nạn nhân mà cho rằng nó vô dụng. Em đã kiểm tra lại, vị trí vân tay rất kỳ lạ.”
Cô lấy một dải giấy dài quấn quanh cốc trà làm ví dụ: “Nó nằm ở mặt sau thắt lưng, lại còn ở mặt trong.”
Ngôn Hàm phối hợp hỏi: “Có phải nạn nhân tự điều chỉnh thắt lưng nên vô tình ấn vào không?”
Chân Noãn nhận ra anh đang dùng cách này để dẫn dắt cô, giúp cô diễn đạt ý tưởng chặt chẽ hơn.
“Nếu là điều chỉnh bình thường…” Cô đứng dậy, nghiêng người, đưa tay ra sau lưng minh họa, “Ngón cái sẽ hướng xuống dưới, vân tay cũng phải ngược. Nhưng trong ảnh chị Tần Xu cung cấp, vân tay nghiêng lên trên, hướng 10 giờ…”
Cô nghiêng vai, ngả người ra sau, tay luồn xuống dưới thắt lưng, ngón cái hướng lên, nắm lấy rồi kéo xuống: “Cô ấy cố ý tạo hiện trường giả, như thể có người kéo mạnh từ phía sau.”
Tư thế quái dị ấy khiến Ngôn Hàm im lặng nhìn vài giây, rồi không nhịn được cười, lộ cả hàm răng trắng sáng.
“Anh thấy chưa…” Cô quay lại, thấy anh cười đến vui vẻ, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội ngồi xuống ghế, nghiêm mặt, “Chính vì tư thế này mới để lại vân tay ngón cái phải hướng 10 giờ.”
Anh nhìn cô đầy ý vị, “ừ” một tiếng, rồi hỏi tiếp: “So sánh dấu giày của Tần Xu?”
“Dạ.” Cô vươn cổ nhìn báo cáo trong tay anh, “Bề ngoài giống nhau, nhưng mô hình 3D khác hẳn. Đổng Tư Tư đi đứng vững vàng, trọng tâm dồn về trước, mũi giày mòn nhiều, chân phải dùng lực mạnh hơn chân trái. Còn người kia bước chân nhẹ, trọng tâm ngả về gót, lại hơi khập khiễng. Rõ ràng là người chân nhỏ đi nhét vào giày lớn, cố ý giả vờ hãm hại Đổng Tư Tư.”
Nghe cô nói một tràng dài toàn thứ ngoài chuyên môn, Ngôn Hàm khen thật lòng: “Học nhanh đấy.”
Mặt Chân Noãn đỏ ửng, nhỏ giọng “vâng”.
“Không so sánh dấu chân của nhân vật chưa xác định với Khương Hiểu à?”
“Chị Tần Xu nói dấu chân thu thập được của Khương Hiểu bị hư hỏng quá nhiều, không đủ để phân tích. Nhưng…” Cô mím môi, hơi đắc ý, “Đội trưởng xem tiếp sẽ hiểu.”
Anh liếc cô một cái, lật sang trang sau, chuỗi DNA.
“Máu trên gai hoa là của Khương Hiểu?”
“Vâng.”
“Khương Hiểu đi qua vườn hoa, bị gai đâm cũng chẳng có gì lạ. Khi có kết quả này, cô có tiếc không? Manh mối vất vả tìm được lại thành vô dụng.”
Chân Noãn thầm kêu anh tinh, thành thật: “Lúc đầu đúng là rất thất vọng. Nhưng sau đó em nghĩ lại… trên người Khương Hiểu không hề có vết thương nào khớp với cái gai đó.”
Ngôn Hàm tiếp lời: “Có thể cô ấy bị thương chỗ khác, máu nhỏ xuống?”
“Em cũng từng nghĩ thế, nhưng anh đã dạy, chưa kiểm chứng thì không được kết luận. Em nhờ chị Quan Tiểu Du kiểm tra lại, máu không phải nhỏ hay bắn tung tóe, mà đúng là bị gai đâm.”
Ngôn Hàm tựa lưng vào ghế, hứng thú nhìn gương mặt vừa lo vừa sáng của cô.
“Em lại nghĩ, gai hoa mọc sát đất thế kia, chỉ có thể đâm vào đâu khi ngã?” Cô tự hỏi tự đáp, “Khi Khương Hiểu rơi xuống, móng ngón cái chân trái đã vỡ nát.”
“Chiếc giày thu được sạch sẽ, nhưng em dùng gương soi cán dài luồn vào trong, phát hiện trên thành giày bên trái có vệt máu đen. Em nhờ xét nghiệm lại…”
Cô cười rạng rỡ như đứa trẻ vừa được điểm 10: “Đúng là máu của Khương Hiểu! Người đánh nhau với cô ấy trên sân thượng… chính là cô ấy tự biên tự diễn!”
“Những bằng chứng này chứng minh Khương Hiểu giả tạo hiện trường bị kéo từ phía sau, đồng thời đổ tội cho Đổng Tư Tư đã đánh nhau với cô ấy ở vườn hoa. Cô ấy muốn hãm hại Đổng Tư Tư. Nhưng vẫn chưa đủ để chứng minh cô ấy không bị người khác đẩy xuống.” Ngôn Hàm nói.
Chân Noãn hít sâu một hơi, tự tin đáp:
“Một, trong vườn hoa chỉ có dấu chân của Khương Hiểu và ‘người kia’, muốn ra lan can nhất định phải đi qua vườn hoa.
Hai, trên người Khương Hiểu không hề có vết thương chống cự hay giãy giụa. Em từng rất băn khoăn, giờ mới hiểu, đơn giản vì đó là tự sát.
Ba, camera giám sát đã chứng minh Thân Trạch Thiên và Đổng Tư Tư có chứng cứ ngoại phạm.”
Ngôn Hàm nhìn cô thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong: “Nhớ kỹ trạng thái của cô hôm nay khi báo cáo cho tôi.”
Chân Noãn ngẩn ra.
Giờ khắc này cô mới hiểu.
Vân tay của Khương Hiểu, máu của Khương Hiểu, những manh mối tưởng chừng vô dụng nhất lại trở thành chìa khóa phá án.
Trong vụ án liên quan đến mạng người, không có chi tiết nào là thực sự “vô dụng”.
Cô nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của Ngôn Hàm, bỗng thấy anh thật đáng để học hỏi.
Cô chân thành gật đầu: “Em nhớ rồi. Cảm ơn… đội trưởng.”
Anh cười nhẹ, cúi đầu: “Nhưng Khương Hiểu không có khuynh hướng tự sát. Vì sao cô ấy lại chết, cô có thể suy nghĩ thêm.”