Chương 11
**Chương 11**
Nỗi buồn sâu thẳm và cô độc như thủy triều nhấn chìm Chân Noãn, nghẹt thở đến mức cô không thốt nổi một tiếng.
Lần này, cô áy náy từ tận đáy lòng. Cô thậm chí cảm nhận được nỗi bi ai câm lặng của người chết – họ đã chết rồi, còn oan ức nào để ai nghe đây?
Cô thẹn với người đã khuất, càng thẹn với chính mình.
Quan Tiểu Du nhíu mày lo lắng nhìn cô. Bình thường cô nàng này chỉ biết cà lơ phất phơ, suốt ngày lăn lộn trong đám đàn ông, con gái trong cục đếm trên đầu ngón tay mà ai cũng tính cách đàn ông, chẳng ai biết dỗ dành người khác cả.
Nhưng cô không ngờ, Chân Noãn chỉ một giây sau đã lau khô nước mắt, vẻ mặt kiên định mà nghiêm túc:
“Tiểu Du, đi với mình ra hiện trường lần nữa nhé.”
…
Chân Noãn nhớ rõ lời Ngôn Hàm từng nói – phải biết liên kết hiện trường với khám nghiệm tử thi.
Khi khám nghiệm có chỗ chưa giải thích được, cô nhất định phải tự tìm cách giải quyết.
…
Sân thượng khách sạn, gió rét điên cuồng gào thét.
Chân Noãn và Quan Tiểu Du quỳ rạp dưới đất, cầm kính lúp rà từng centimet vuông. Gió lớn đến mức làm mặt hai người trắng bệch, nhưng không một ai kêu ca nửa lời.
Tay Chân Noãn cầm kính lúp đã cứng đờ vì lạnh, chân cũng tê dại hết cả.
Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, cô kiên nhẫn sàng lọc từng chút một, rồi cuối cùng – cô tìm thấy!
Một vệt máu nhỏ xíu bám trên chiếc gai nhọn ở gốc cây khô!
Chân Noãn mừng như bắt được vàng, reo lên:
“Nếu là của hung thủ để lại thì tốt quá!”
“Noãn Noãn mỹ nhân, đỉnh cao luôn!” Quan Tiểu Du giơ ngón cái, nhăn mày cười khổ, “Tớ thảm rồi, lần trước không phát hiện ra chi tiết này, đội trưởng chắc mắng tớ chết mất. Nhưng phá được án là vui, mắng chết cũng cam lòng!”
Chân Noãn cười toe, hơi thở hóa thành làn khói trắng tan biến trong không khí.
Cô lấy máy ảnh định chụp.
Quan Tiểu Du lập tức ngăn lại, đưa thước đo chuẩn, ấn máy ảnh xuống thấp hơn nữa:
“Chụp ảnh hiện trường hình sự không phải chụp nghệ thuật, không được tạo góc tạo dáng, phải khách quan toàn diện. Và thước đo là bắt buộc!”
Chân Noãn thầm cảm thán mình còn phải học nhiều lắm. Dưới sự hướng dẫn của Quan Tiểu Du, cô chụp xong ảnh, cắt đoạn cây có máu bỏ vào túi vật chứng.
…
Chỉ vì chút vật chứng nhỏ bé ấy, giữa cái lạnh cắt da cắt thịt, tim Chân Noãn lại nóng ran như ôm lò sưởi.
Về đến cục, vừa xuống xe bước vào sân, đã thấy Ngôn Hàm đứng cạnh bồn hoa hút thuốc.
Áo khoác dài xanh đen, không khăn quàng, cúc áo cũng không cài, bên trong chỉ mặc áo len mỏng màu tối, cổ áo sơ mi trắng lộ ra một đoạn. Vốn đã cao ráo, đứng thế này lại càng nổi bật, lạnh lùng mà cuốn hút đến lạ.
Quan Tiểu Du thì thào: “Mỹ nhân thật…”
Chân Noãn không nghĩ vậy. Gọi đàn ông là “mỹ nhân” thường mang chút mềm mại, nhưng Ngôn Hàm là kiểu đẹp trai sắc sảo, như cây tùng đứng giữa núi tuyết. Ngay cả tính cách cũng thế – cười mà như giấu dao, từ “dịu dàng” chưa từng xuất hiện trong từ điển của anh.
Lúc này cô cũng chẳng còn tâm tư ngắm mỹ nam. Ra ngoài lâu quá, cái lạnh lại ập đến, xương cốt đau nhức. Cô liếc Ngôn Hàm, thầm ghen tị với thể chất của anh – mặc phong phanh thế mà vẫn tỉnh bơ, con trai đều biết tự sinh nhiệt chắc?
Thấy hai người đến gần, Ngôn Hàm dập điếu thuốc còn hơn nửa, ném vào thùng rác.
Quan Tiểu Du chủ động chào: “Đội trưởng!”
Chân Noãn cũng lí nhí theo, xong liền rụt cổ, miệng núp hẳn vào khăn quàng.
Ngôn Hàm khẽ cong môi coi như đáp lại, hỏi: “Đi đâu đấy?”
“Đi tự tìm tội cho mình ạ.” Quan Tiểu Du thẳng thắn trước, kể phát hiện vết máu bị bỏ sót lần trước, rồi không chút tham công, kéo Chân Noãn ra: “Nhờ Noãn Noãn mỹ nhân hết cả, chính cậu ấy rủ em đi!”
Bị gọi “Noãn Noãn mỹ nhân” trước mặt Ngôn Hàm, Chân Noãn ngại muốn độn thổ.
Ngôn Hàm nghe xong, ánh mắt hứng thú nhìn sang cô: “Sao lại nghĩ đến việc quay lại hiện trường?”
Chân Noãn nhìn thẳng vào mắt anh, cảm giác anh đang cố ý, bèn đáp: “Không phải đội trưởng bảo sao?” Nói xong chính cô cũng giật mình vì giọng điệu vừa trách móc vừa giận dỗi của mình.
Ngôn Hàm nhướng nhẹ mày, cười cười như nhìn một đứa trẻ đang giãy nảy.
Quan Tiểu Du thì nhanh mồm: “Đội trưởng còn hỏi được à, anh mắng Noãn Noãn khóc luôn kìa!”
“Đâu có!” Chân Noãn đỏ bừng mặt, cuống quýt liếc Ngôn Hàm một cái rồi vội cúi gằm, im thin thít.
Ngôn Hàm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gần như vùi hẳn vào khăn, mắt rũ xuống, gò má trắng hồng vì ngượng, lúng túng nhưng không tủi thân.
Xem ra đã thật sự tiếp thu rồi.
Anh cười nhàn nhạt, giọng lười biếng: “Tôi mắng cô ấy lúc nào?”
Quan Tiểu Du nghẹn lời: “Anh… kiểu nói mềm mà đâm người ta đau hơn cả mắng thẳng!”
Chân Noãn càng ngượng chín mặt.
Ngôn Hàm nhẹ nhàng lướt qua “lời buộc tội”: “Người nói không nên mắng là em, người bảo phải mắng cũng là em. Khó hầu hạ thật đấy.”
Chủ đề bị đánh lạc hướng, Chân Noãn thở phào. Trong lòng lại thầm oán: Đội trưởng Ngôn, người khó hầu hạ nhất chính là anh đấy!
Tiếng xe vang lên. Xe vào sân, cửa mở, Thân Trạch Thiên và Đổng Tư Tư bước xuống – họ đến lấy máu xét nghiệm.
Chân Noãn và Quan Tiểu Du trở về làm việc.
Lên tầng, Chân Noãn nhìn chiếc gai tí xíu trong túi vật chứng, lẩm bẩm: “Máu quá ít, không đủ phân tích.”
“Phục chế DNA là xong.” Quan Tiểu Du nhún vai.
Chân Noãn tạm biệt Quan Tiểu Du, lại quay về phòng giải phẫu.
Cô không thể không thừa nhận – Ngôn Hàm nói đúng.
Công việc của pháp y không chỉ gói gọn trong bốn bức tường phòng mổ. Họ không được phép bỏ qua hiện trường.
Những chi tiết nhỏ nhất ở hiện trường sẽ nhắc nhở pháp y, giúp họ chú ý đến những tổn thương dễ bị bỏ sót.
Chân Noãn kiểm tra lại thi thể Khương Hiểu lần nữa – vẫn không có vết thương nào tương ứng với chiếc gai kia.
Vậy vết máu ấy thuộc về một người khác. Rất có thể là kẻ đã giằng co với Khương Hiểu trong vườn hoa.
…
Chiều muộn, trước giờ tan tầm, Chân Noãn lên phòng thí nghiệm sinh học.
Kỹ thuật viên đã hoàn thành phục chế DNA, đang chạy điện di.
Cô ghé mắt nhìn: trong khay gel, những đoạn DNA được nhuộm huỳnh quang bị enzym cắt nhỏ, phát sáng đỏ dưới tia UV, từ từ di chuyển về cực dương.
Chẳng có gì đáng xem.
Chân Noãn đi ra, đúng lúc gặp Quan Tiểu Du và Tần Xu tan làm.
“Noãn Noãn, tớ có đống phiếu buffet, đi không?”
Chân Noãn nhớ Thẩm Dực sẽ đến đón, lắc đầu: “Tối nay mình có hẹn rồi.”
Quan Tiểu Du kêu rên: “C-Lab có mỗi bốn đứa con gái, Tần Xu thì yêu đương, cậu cũng có hẹn, để tớ đi ăn với cô Họa Mi chắc? May mà cô ấy đi công tác rồi!”
“Yêu đương gì chứ?” Tần Xu cốc đầu bạn, “Đừng trêu mình nữa. Mình ăn đại cái gì đó là được, tối còn phải so vân tay tiếp.”
Quan Tiểu Du chép miệng: “Có người đi cùng thì ăn gì cũng ngon.”
“Thật sự không có mà!”
Chân Noãn nhìn Tần Xu, lại nghĩ đến tính cách của Ngôn Hàm, hoàn toàn không tưởng tượng nổi hai người họ bên nhau sẽ thế nào, cũng không hiểu sao đồng nghiệp cứ thích trêu Tần Xu.
…
Hoàng hôn, nhiệt độ xuống rất thấp.
Chân Noãn vừa bước ra sảnh tầng một, gió lạnh lập tức táp vào mặt, làm cô run cầm cập.
Cô hít sâu chuẩn bị lao ra, thì nhìn thấy dưới bậc thang – một bóng dáng cao gầy quen thuộc.
Tim cô đập rộn, lao xuống như chú chim non: “Thẩm Dực!”
Thẩm Dực nghiêng đầu. Gió bấc thổi tung mái tóc đen, phóng khoáng mà kiêu ngạo. Gương mặt dưới mái tóc ấy đẹp đến mức khiến người ta không thể quên, lại luôn lạnh lùng bình thản. Chỉ khi nhìn thấy cô, đôi mắt hẹp dài mới thoáng qua một tia ấm áp rất nhạt, rồi nhanh chóng tan biến, cuối cùng chỉ còn lại độ cong rất nhẹ nơi khóe môi mỏng.
Anh mặc áo gió ngắn xám tro, tay cầm một chiếc áo phao nam, đợi cô đến gần mới lạnh lùng choàng lên người cô, ngón tay thon dài cẩn thận cài từng cúc áo.
Chân Noãn bị bọc như con sâu lông, nhảy nhót: “Có lạnh đến thế đâu mà!”
“Anh sợ em đau.” Anh cúi mi, giọng trầm thấp.
Cài xong cúc, anh nắm lấy tay áo trống rỗng của cô kéo đi. Cô cười khúc khích, lắc qua lắc lại, cuối cùng luồn tay vào áo phao, chui vào lòng bàn tay anh.
Bàn tay anh ấm nóng như lò sưởi nhỏ.
“Thích công việc này không?”
“Thích lắm. Mọi người đều rất giỏi, mỗi ngày đều học được rất nhiều thứ.” Cô hít sâu một hơi, không khí lạnh tràn vào phổi lại mang theo vị ngọt, “Cuối cùng em cũng có một nơi thật sự thuộc về mình.”
Nửa đường, Ngôn Hàm và Tần Xu từ tòa nhà chính bước ra.
Chân Noãn ngại đang ở đơn vị, theo bản năng muốn rút tay, nhưng Thẩm Dực nắm rất chặt, không cho cô thoát. Cô đỏ mặt cúi gằm.
Ngôn Hàm và Thẩm Dực liếc nhau, ánh mắt hai người đàn ông đều lạnh lẽo, giao nhau trong tích tắc.
Gặp nhau ở ngã rẽ, Chân Noãn khẽ chào: “Đội trưởng.”
Ngôn Hàm chỉ gật nhẹ đầu, rồi đi thẳng.
…
Ra khỏi cổng lớn, Tần Xu ngoảnh lại nhìn Chân Noãn lên xe, hỏi Ngôn Hàm: “Người kia là Thẩm Dực phải không?”
“Ừ.” Anh đáp cụt lủn, rõ ràng không hứng thú.
Chân Noãn là bạn gái Thẩm Dực?
Tần Xu chợt nhớ đợt tuyển dụng C-Lab tháng trước. Chân Noãn chuyên môn xuất sắc thật, nhưng vòng cuối còn một nam ứng viên cũng ngang cơ. Vị trí này vốn nghiêng về nam – không phải kỳ thị, mà hiện trường nhiều khi quá khắc nghiệt, mùi thi thể, khiêng vác… con gái khó mà chống đỡ.
Cô nhìn bóng lưng Ngôn Hàm khuất dần trong mùa đông xám xịt, cô độc đến lạ.
Anh… đang nghĩ gì vậy?