Chương 105
Chương 105 (Chương cuối)
Chân Noãn về đến cục, vừa bước lên bậc thang tòa nhà văn phòng đã nhận được điện thoại của Lâm Tử, nói Lâm Họa Mi tự sát, dùng dây vải xé từ ga giường thắt cổ mình lên ti vi.
Cô cúp máy, ngẩn ngơ đứng trong gió đêm một lúc, mở WeChat, Kỷ Pháp Lạp lại gửi một tin thoại nữa, cô bật nghe:
“Chị Noãn Noãn, buổi hòa nhạc đã tan rồi chị còn chưa tới, biểu diễn hay lắm luôn, chị đi đâu thế.”
“Pháp Lạp, chị có chút việc chậm trễ, em về nghỉ sớm đi.” Cô dùng WeChat không quen, thử hai lần mới gửi được tin thoại.
Cô ôm điện thoại, lại ngẩn ngơ, vành mắt ướt át.
Cô không biết dùng WeChat, không có QQ, đội trưởng cũng không thích chơi mấy thứ này, thậm chí không thích nhắn tin.
Cho nên trong điện thoại cô không có lấy một mẩu kỷ niệm nào liên quan đến anh, dù chỉ là một câu “ngủ ngon” trong tin nhắn.
Thậm chí, bọn họ còn chưa kịp chụp chung một tấm ảnh.
Anh vừa đi, đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, không để lại chút dấu vết nào. Như thể từ đầu chưa từng xuất hiện.
Cô đứng trong gió lạnh đêm đông, một thân cô độc, một lòng thê lương.
…
Cô lên lầu, nói với đội Đàm muốn gặp lại Thiên Dương lần nữa.
Lần gặp lại, Thiên Dương đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Chân Noãn ngồi xuống vững vàng, lặng lẽ nhìn hắn thật lâu mới mở miệng: “Cô Lâm tự sát rồi.”
Thiên Dương ngẩng mắt.
“Chết rồi.”
Hắn không động thanh sắc siết chặt nắm đấm, hàm răng nghiến cứng: “Các người đã làm gì cô ấy?”
“Lúc 8 giờ 1 phút tôi cho cô ấy nghe một đoạn thoại.” Chân Noãn bật đoạn tin thoại WeChat kia.
Sắc mặt Thiên Dương đột biến: “Các người sớm đã biết địa điểm nổ?”
“Không phải chúng tôi, là đội trưởng.” Chân Noãn cất điện thoại,
“Anh ấy đoán được cậu sẽ đặt cho mình một lớp bảo hiểm cuối cùng. Khi Vương Tử Hiên chết, trên đồng phục vệ sĩ cậu giả trang có hạt kim loại do hàn điện và cắt kim loại gây ra. Nhưng mấy lần giết người sau đó của cậu lại không có dấu vết nào cần cắt kim loại. Anh ấy đoán cậu có thể đã làm một quả bom lớn, thậm chí đã đặt sẵn.
Đội trưởng đã đi rất nhiều nơi, công viên giải trí gần 367, sân khấu ngoài trời gần quảng trường âm nhạc, nhà hát lớn bên cạnh công viên Hải Dương, rất rất nhiều nơi, anh ấy nghiên cứu từng địa điểm một. Giả thiết nếu anh ấy đặt bom, sẽ đặt ở vị trí nào.
Sau đó anh ấy thông qua thép và đồng vàng trong ống thông gió ngầm nhà hát lớn, xác định địa điểm ở nhà hát lớn, cậu cắt ống kim loại, đặt bom vào, rồi hàn lại. Anh ấy tra danh sách biểu diễn mỗi tối, suy ra sẽ là tối nay. Nhưng anh ấy vẫn để chuyên gia tháo bom tháo mấy quả bom đó từ vài ngày trước.”
Thiên Dương lạnh lùng: “Cô dùng tin giả ép chết cô Lâm.”
“Không có.” Giọng Chân Noãn còn lạnh hơn hắn, “Tôi chỉ muốn để cô ấy nếm thử cảm giác hại người hại mình mất đi người thân yêu, tôi định ngày mai sẽ nói với cô ấy Kỷ Pháp Lạp chưa chết. Nhưng cô ấy gấp gáp như vậy, có lẽ là muốn nhanh xuống dưới xin lỗi con gái, cũng xin lỗi Thẩm Dịch.”
Khuôn mặt Thiên Dương giật giật.
Chân Noãn hơi ngẩng cằm, liếc hắn: “Có lẽ cậu không tin, nhưng tôi biết, đội trưởng đã sớm thiết kế tốt, cậu sẽ bị phán tử hình, tôi sẽ khuyên cô Lâm, còn cô ấy sẽ tự sát.”
Người tên Ngôn Hàm kia, là đàn ông của cô; dù anh đã chết, cô vẫn phải thay anh giữ vững tôn nghiêm của anh.
Cô đứng dậy, cúi nhìn hắn: “Ông Lam Thiên Dương, mật thất, xác ướp, sứ giả chính nghĩa… cậu từng bước ép anh ấy, khiêu khích anh ấy, kích thích anh ấy, chẳng qua là muốn chứng minh anh ấy cũng giống cậu, chứng minh cái gọi là thiện chỉ là thứ phụ thuộc và xa xỉ khi cá nhân chưa từng cảm nhận được nỗi đau, chưa bị đẩy đến cực hạn.
Nhưng anh ấy không giống cậu, đội trưởng không giống cậu. Liên hệ giữa các cậu kỳ thực rất đơn giản, cậu là tội phạm, anh ấy là hình cảnh. Trong cuộc đấu này, ông Lam Thiên Dương, cậu, thua rồi.”
Hắn cười xám ngắt: “Vậy sao?”
“Đúng vậy. Cô Lâm không biết người năm xưa cứu Kỷ Pháp Lạp khỏi làng là đội trưởng, nhưng cậu chắc chắn biết.
Ông Lam Thiên Dương, cậu còn chưa hiểu sao, từ khoảnh khắc ấy, có lẽ chính đội trưởng cũng không ngờ, một việc thiện của anh ấy đã châm ngòi dây dẫn hủy diệt t kế hoạch.”
Thiên Dương ngẩn người, trong khoảnh khắc hiểu ra lời cô, lập tức như bị sét đánh, kinh ngạc không nói nên lời.
Còn Chân Noãn nói xong, không dừng lại chút nào, xoay người rời đi.
…
Đêm khuya.
Chân Noãn một mình về nhà Ngôn Hàm, đẩy cửa ra, hành lang tối om. Cô tựa lưng vào cửa, đôi chân chống đỡ cả ngày bắt đầu rút gân mềm nhũn, cô ngồi bệt xuống đất trong hành lang mờ tối, mặt trắng bệch.
Cô trượt theo cửa xuống dưới, ôm lấy thân thể đang run rẩy của mình, nước mắt như mưa.
Trong hành lang rõ ràng vẫn còn hơi thở của anh, nhưng anh lại không còn ở đây nữa.
Cô co ro trong góc, ban đầu chỉ lặng lẽ rơi lệ, dần dần nức nở, cuối cùng khóc đến tan nát cõi lòng. Cô quỳ dưới đất ôm ngực, như muốn khóc cả tim ra.
Giống như cô đã nói với đội Đàm và Lam Thiên Dương, trước khi Ngôn Hàm chết đang nghĩ gì, cô biết, cô đều biết hết.
Tất cả kế hoạch của anh, bắt tutor quy án, tiêu diệt sạch t kế hoạch, để cả đời này cô không còn lo âu, cô đều biết.
Ngay cả việc anh ghen với Thẩm Dịch, muốn dùng cái chết khắc sâu chính mình vào tim cô, cô cũng biết.
Bây giờ thì tốt rồi, đội trưởng, anh thắng rồi, anh về đây được không?
Cô đau đến rút gân lột xương, cuộn tròn dưới đất, khóc đến tay chân co giật, cổ họng khản đặc, nước mắt cũng cạn khô.
Cô khóc đến không còn sức, nằm trên sàn ngẩn ngơ nhìn bóng tối, từng tiếng từng tiếng hít mũi, xung quanh yên tĩnh đến thế, không có tiếng bước chân quen thuộc đi tới, cũng không ai nhẹ nhàng bật đèn cho cô, càng không có người ôm lấy cô hôn lên gò má ướt đẫm nước mắt của cô.
Cô ngẩn người không biết bao lâu, nghe thấy tiếng meo meo mềm mại.
A Mạc và Tây Lâm hai đứa nhỏ rúc rích lại gần liếm nước mắt trên mặt cô.
Cô mím môi, nước mắt tủi thân lại nóng hổi tuôn ra, cô ôm cả hai vào lòng: “A Mạc Tây Lâm… đội trưởng chết rồi… phải làm sao đây… sau này chị phải làm sao…”
Ngay cả tiếng kêu của A Mạc Tây Lâm cũng buồn bã như vậy, cô bế chúng ra thảm cỏ, phát hiện thân thể Penicillin đã lạnh, nó chết rồi.
Nó là do A Thời để lại bầu bạn với Ngôn Hàm; anh đi rồi, nên nó cũng đi theo.
A Mạc Tây Lâm xoay quanh mẹ, cọ cọ liếm liếm, meo meo kêu. Chân Noãn lau khô nước mắt, đắp chăn bông cho Penicillin, bế hai chú mèo con vào phòng ngủ.
Đêm đông giá rét, cô ôm hai chú mèo nhỏ cuộn trong chăn, nước mắt lặng lẽ chảy dài.
Thời tiết lạnh thế này, cô không còn túi sưởi, cũng không còn đội trưởng nữa.
Cô lau nước mắt, đột nhiên nhớ ra gì đó, lập tức lăn khỏi giường, lật tung ngăn kéo.
Thư tín, bút ghi âm, file âm thanh, video, giấy nhắn… lúc anh chuẩn bị đi chết chẳng lẽ không muốn nói gì với cô sao?
Cô lục tung cả nhà thành một mớ hỗn độn, nhưng cái gì cũng không có.
Cô chạy suốt đêm đến văn phòng, lật tung cả chỗ làm việc, Quan Tiểu Du bọn họ ngăn cũng không được, khuyên cũng không xong, cô như phát điên tìm khắp nơi, nhưng anh vậy mà cái gì cũng không để lại, dù chỉ là một mẩu giấy, một câu nói.
Lúc này cô mới biết, những lời cô nói trong bệnh viện ngày ấy đã tổn thương anh sâu đến nhường nào. Khi anh chọn đi chết, ngay cả một câu cũng không chịu để lại cho cô.
Đội trưởng chết rồi, cô lại kiên định và tin tưởng anh một cách khác thường. Cô đoán khi Hoàng Huy vào máy sấy, anh đang nhìn chằm chằm mật mã trong tay Thân Hồng Ưng. Lúc anh hơi do dự dưới hộp điện mật thất đỏ, là đã tìm thấy súng nhưng không lấy. Thiên Dương nói anh cố ý không lấy để mọi người nghi ngờ lẫn nhau, sinh lòng ác độc; nhưng cũng có thể hiểu là anh đang tự kiềm chế, sợ mình cầm súng sẽ không nhịn được giết người, lấy hay không lấy đều là mưu kế của Thiên Dương.
Anh không cứu Thân Hồng Ưng, cô lại có tư cách gì trách anh, lúc này cô đau đớn đến mức hy vọng Thiên Dương lập tức chết đi.
Nỗi giận của anh sau khi Trình Phóng chết, cũng không phải giả vờ?
Nhưng tất cả những giả thiết này đều đã muộn, không cách nào chứng thực. Nhưng không cần chứng thực cũng không sao, cô không cần anh giải thích nữa, không cần nữa.
Tại sao khi anh còn sống cô lại giận anh, lại đòi anh phải giải thích, tại sao sau khi anh chết rồi, không cần anh nói một lời nào cô đã tự động tìm mọi lý do để tha thứ, thậm chí mỹ hóa tất cả mọi chuyện của anh.
Tại sao nhất định phải đợi đến khi anh chết rồi… mới phát hiện, anh quan trọng hơn đúng sai… anh là quan trọng nhất!
Cô ôm chính mình ngồi xổm dưới đất khóc đến tan nát.
Quan Tiểu Du đau lòng đến vỡ vụn, mấy lần há miệng, cuối cùng cái gì cũng không nói.
Cô ấy đưa Chân Noãn về phòng nghỉ dỗ ngủ, quay lại phòng thí nghiệm tiếp tục công việc.
Sau khi Thiên Dương bị bắt, rất nhiều công việc lấy chứng cứ đối chiếu phải làm nhanh để chuyển giao cho viện kiểm sát xét xử.
Cô ấy đang nhìn kính hiển vi, trợ lý ôm tài liệu vào: “Chị Tiểu Du, thông tin DNA của Thẩm Dịch vẫn chưa trích xuất, cũng chưa nhập vào cơ sở dữ liệu.”
“Người đã chết rồi. Ước chừng sau này cũng chẳng dùng đến nữa.” Quan Tiểu Du nói bình thản, không giống ngày thường nghiêm cẩn, thấy trợ lý khó hiểu, cô ấy lại sửa lời, “Nhưng vẫn phải nhập vào. Tôi đi đây, em giúp chị trông kính hiển vi.”
“Vâng.”
Quan Tiểu Du đi vệ sinh trước. Cô ấy rút giấy tờ trong bìa hồ sơ ra, dùng diêm đốt cháy, tro rơi xuống bồn cầu xả sạch.
Cô ấy ôm bìa hồ sơ đến phòng tư liệu một chuyến, ở đó một lúc rồi ra, lại vào phòng nghỉ xem Chân Noãn.
Cô ấy đã ngủ, gối đầu ướt đẫm.
Quan Tiểu Du không nói gì, nhớ lại lúc cô ấy hỏi đội Ngôn, chết như vậy, không sợ Noãn Noãn đau lòng sao?
Anh nói đau, nhưng… chỉ khi anh chết, cô ấy mới có thể từ từ hiểu được nỗi đau mười năm của anh; chỉ khi anh chết, vị trí của anh trong lòng cô ấy mới vượt qua Thẩm Dịch.
Cô ấy nhẹ nhàng khép cửa, nghĩ thầm, gối của Noãn Noãn sẽ còn ướt đến bao lâu?
…
Lễ truy điệu khoa trưởng Bạch vào một ngày Chủ nhật, rất nhiều người dân tham dự. Hoa tươi phủ kín cả nhà tang lễ. Trong ảnh là khoa trưởng Bạch chỉ mới 25 tuổi, mặc cảnh phục, chính trực anh tuấn.
Chân Noãn ở góc phòng, nhìn người đến người đi viếng.
Quan Tiểu Du đến bên cô, hỏi: “Đang nghĩ gì?”
“Có chút nhớ lão Bạch.” Cô đáp, “Cũng có chút nhớ đội trưởng.”
Ngôn Hàm đã không còn là cảnh sát, không có lễ truy điệu; rất nhiều người không biết anh đã hy sinh, vẫn cho rằng “Ngôn Hàm” hai chữ này đại biểu cho một đội trưởng hình sự thất bại.
Quan Tiểu Du biết cô đang nghĩ gì, an ủi: “Noãn Noãn, anh ấy là người vĩ đại nhất. Người ngoài không biết, nhưng hồ sơ và lịch sử của chúng ta sẽ mãi mãi ghi lại.”
“Ừ, anh ấy là người vĩ đại nhất.” Chân Noãn thì thầm, mỉm cười trong nước mắt, “Một t kế hoạch như vậy, lại vì một hành động của anh ấy mà bắt đầu tan rã. Tất cả đều là định mệnh.”
Tất cả đều là định mệnh trong cõi mơ hồ.
Mười năm trước, Ngôn Hàm trong hành động Kiếm Bạc đã cứu con gái của tutor Lâm Họa Mi. Lâm Họa Mi tưởng con gái nhỏ đã chết, sinh lòng bất mãn với đồng bọn; đợi đến khi Tina Chân Noãn phản bội t kế hoạch, cô ấy đặc biệt nghiêm khắc chấp hành quy định không tha thứ kẻ phản bội, kéo Chân Noãn đang ngủ say trong viện điều dưỡng người thực vật ra giết chết; khiến cha nuôi của Chân Noãn là phó viện trưởng Tần chết tâm lạnh lòng.
Trịnh Dung và phó viện trưởng Tần bàn bạc xử lý Bạch Quả thế nào, người sau cho rằng trẻ con ngây thơ dễ lỡ miệng, phải trừ đi… rồi tất cả mọi chuyện sau này…
Như những quân cờ domino, Ngôn Hàm đã đẩy ngã quân đầu tiên, vì thế, t kế hoạch theo một quỹ đạo không thể dự đoán nhưng lại ẩn chứa nhân quả mà tan vỡ.
Lúc ấy ai mà ngờ được, tất cả lại bắt đầu từ một lần cứu người của thiếu niên Ngôn Hàm.
…
Quan Tiểu Du hỏi: “Em từ chức rồi định đi đâu?”
“Về Thâm Thành.” Chân Noãn nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, “Về nhà.”
Nhà của em và đội trưởng ở đó mà.
…
Lại một mùa đông nữa trôi qua.
Chân Noãn vô số lần tan làm ngồi xe buýt, nhìn bầu trời xanh thẳm và cành lá sum suê luôn nghĩ thầm, đội trưởng quả nhiên không lừa cô. Mùa đông Thâm Thành thật ấm áp.
Đội trưởng nói, nếu về Thâm Thành, anh sẽ không làm cảnh sát nữa, nhưng anh tôn trọng cô, để cô tiếp tục làm pháp y mà cô yêu thích. Nhưng cô không làm.
Cô tìm một công việc giảng viên ở đại học, dẫn dắt những sinh viên trẻ chuẩn bị làm pháp y, dạy bọn họ. Cô vẫn ngại ngùng, sợ người lạ, không thích nói chuyện, may mà chủ yếu dạy thao tác.
Dù trên ngón áp út cô đã đeo nhẫn, vẫn có rất nhiều người theo đuổi cô, người thành đạt xã hội, đồng nghiệp đại học, thậm chí cả sinh viên. Cô một mực không để ý, ngoài giờ lên lớp thì ở trong nhà. Giao lưu với đồng nghiệp cũng cực ít.
Hôm nay là Lạp Bát, tan học hơi muộn. Cô mua rau ở đầu ngõ, chậm rãi đi về nhà. Sân nhỏ màu lam vẫn đẹp như tranh. Bố mẹ đi Úc phơi nắng rồi.
Một mình cô ở nhà, rửa rau nấu cơm, một mình ăn cơm rửa bát, lại nấu cháo Lạp Bát.
Hương cháo tỏa khắp nơi.
Buổi tối rất dài, cô tưới hoa trong sân, tỉa bụi cây, quét lá rụng, cho cá ăn, cho A Mạc Tây Lâm ăn, chơi với hai đứa nhỏ trên xích đu, mãi đến khi trời tối mịt.
Cháo nấu xong rồi. Chân Noãn múc một bát, ngồi dưới ánh đèn dịu dàng, chậm rãi ăn.
Cô ăn xong, rửa bát cất gọn, lên lầu, tắm rửa. Cô không giao lưu xã hội, tắt điện thoại chui vào chăn mỏng đọc sách. Cửu Nguyệt Hy viết, 《Anh biết gió từ hướng nào thổi tới》.
Cô chậm rãi đọc mấy ngày, hôm nay sớm đã đọc xong.
Cô tắt đèn, cuộn trong chăn, nhắm mắt một lúc, không ngủ được.
Ánh trăng mỏng manh từ ngoài cửa sổ gỗ màu lam nhạt chiếu vào, đẹp như mộng cảnh.
Cô nhớ đội trưởng rồi.
Vạn vật đều im lặng, nỗi nhớ như độc dược ăn mòn ngũ tạng lục phủ cô, đau đến rút tim xé phổi. Cô đau đến co thành một đoàn, cắn đầu gối, nước mắt từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi.
Một năm trôi qua, cô càng ngày càng nhớ anh, càng ngày càng đau, càng ngày càng khổ.
Mười năm trước của anh, chính là từng ngày từng ngày vượt qua như vậy.
Ngày xưa cô ngây thơ bảo anh buông bỏ, bây giờ thân bất do kỷ rồi mới biết làm sao buông bỏ được.
Nhớ đội trưởng quá…
Cô nắm chặt chăn lén lau nước mắt, vành mắt từng đợt nóng ấm ướt át. Thế giới thật yên tĩnh, chỉ có một mình cô, ngay cả tiếng khóc cũng không có.
Đột nhiên, bóng trăng lay động, trong đêm tĩnh lặng vang lên tiếng lá cây xào xạc, cô giật mình, nín thở lắng nghe.
Có người đang trèo giàn hoa của cô.
Cô hất chăn ngồi dậy, một bóng người cao gầy thoáng qua dưới ánh trăng, ngay sau đó, tiếng gõ cửa một cái, hai cái, nhẹ nhàng gõ cửa phòng.
Tim cô lập tức đập thình thịch, hơi thở ngừng lại, vậy mà không hề sợ hãi chút nào, ngược lại như có một loại linh tê đích đến từ định mệnh.
Thùng, thùng, anh đang gõ cửa.
Cô bò về phía cửa một chút, qua khe cửa gỗ, chỉ nhìn thấy mái tóc ngắn gọn gàng của anh và vành tai có vết sẹo, cô nắm chặt chăn ngồi trên giường, giọng run run: “Anh…”
“Tôi.” Giọng nói khàn khàn dị thường, thậm chí có phần xa lạ.
“Đội trưởng!” Nước mắt cô trong khoảnh khắc vỡ đê, lao tới kéo cửa gỗ ra.
Bóng cây lay động, anh dính đầy ánh trăng.
Nhẹ gọi: “Mèo nhỏ…”
…
…
Rất nhiều năm trước, cũng vào mùa hè ấy, cũng ở nơi này. Thiếu nữ ngồi trên xích đu, thành kính nói: “Su-cơ-rát thân mến, thà chết không phụ đạo tín ngưỡng.”
Thiếu niên ôm guitar bass ngẩng đầu: “Ồ? A Thời, tín ngưỡng của em là gì?”
“Rất đơn giản mà,” cô nghiêng đầu mỉm cười, “Thiện.”
Thà chết không phụ đạo tín ngưỡng.
“Ồ,” anh nói ra tâm tư cô, “Cả đời tín ngưỡng, thà chết không phụ.”
“Anh Tiểu Hỏa, tín ngưỡng của anh là gì?”
“Cũng chỉ một chữ.” Anh nói, “Em.”
…
(Chính văn hoàn)