Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 10

  1. Trang chủ
  2. Socrates Thân Yêu (FULL)
  3. Chương 10
Trước
Sau

**Chương 10**

Đúng tám giờ sáng, cuộc họp vụ án Khương Hiểu rơi lầu bắt đầu đúng giờ.

Người chủ trì kiêm tóm tắt toàn bộ diễn biến chính là đội phó đội hình sự Trình Phóng. Cảnh sát hình sự Đàm Ca đứng dậy, đem mọi thông tin điều tra được báo cáo lại từng chút một:

“… Không tìm thấy di thư.

Chúng tôi đã đi hỏi hết đồng nghiệp và bạn bè của nạn nhân. Gần đây cô ấy sinh hoạt bình thường, sau khi chia tay cũng đã dần ổn định cảm xúc. Ngày xảy ra việc, không có biểu hiện gì khác thường, thậm chí còn hẹn bạn thân hôm sau đi làm spa…

Nhân chứng ở tầng dưới nghe thấy, khoảng mười giây trước khi nạn nhân rơi xuống, có tiếng kêu cứu vang lên…

Thân Trạch Thiên và nạn nhân yêu nhau năm năm, nam phía có không ít bạn tình. Tháng trước, anh ta lấy cớ nạn nhân “thân mật không rõ ràng với người đàn ông khác, thường xuyên ra vào nhà người ta” để nghi ngờ cô ấy ngoại tình, chủ động đề nghị chia tay…”

Quan Tiểu Du ngồi sát bên tai Chân Noãn thì thào: “Chậc, tiêu chuẩn kép trắng trợn thế này cơ mà. Khương Hiểu chắc bị cửa kẹp đầu mới chịu được cái loại đàn ông ấy.”

Đàm Ca tiếp tục:

“… Sau đó không lâu, Thân Trạch Thiên tuyên bố kết hôn với Đổng Tư Tư. Khương Hiểu nhiều lần cầu xin, muốn cứu vãn nhưng không thành.

Chúng tôi đã lấy khẩu cung từng người một trong nhóm phù rể. Tất cả đều nhất trí: nạn nhân mặc váy cưới xông vào phòng nghỉ chú rể, khóc lóc đòi quay lại, bị từ chối. Sau đó cô ấy đòi nói riêng với cô dâu. Hai người ở trong buồng nhỏ một lúc, cô dâu gọi chú rể vào, rồi bên trong vang lên tiếng đồ đạc bị đập phá.

Nhưng sau khi cô dâu chú rể rời đi, bên trong vẫn còn tiếng động.”

Nói xong, anh ngồi xuống.

Ngôn Hàm lập tức bổ sung, giọng trầm mà sắc:

“Nhóm phù rể tổng cộng bảy người, khẩu cung gần như thống nhất, lại được ghi âm đúng thời điểm, khả năng thông đồng khai man rất thấp. Ngoài ra…”

Ánh mắt anh lóe lên lạnh lẽo, đảo qua phía Chân Noãn, chậm rãi thốt ra ba chữ:

“Cốc Thanh Minh.”

Là người đang ngồi ngay cạnh cô.

Chân Noãn đang căng như dây đàn lập tức thả lỏng, đến chính cô cũng không nhận ra mình vừa lén thở phào một hơi. Bàn họp tròn lớn thế này đã đủ khiến cô hồi hộp, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý để lên tiếng.

Cốc Thanh Minh, nghiên cứu viên phòng thí nghiệm hóa học, mọt sách chính hiệu, nói chuyện không cảm xúc, giọng đều đều như gỗ, nhưng đầu óc thì tỉnh táo sắc bén vô cùng.

“Chúng tôi đã phân tích đất bùn và vụn giấy dính trên đế giày nạn nhân. Vụn giấy màu trùng khớp hoàn toàn với confetti rải trong buồng nghỉ. Đất bùn trùng với mẫu lấy từ vườn hoa sân thượng. Vụn gỗ khô bám trên váy cưới cũng xuất xứ từ chính hoa viên đó. Như vậy đủ chứng minh nạn nhân quả thực đã đến cả phòng nghỉ lẫn sân thượng.”

Chưa tới một gam đất, vậy mà anh phân tích chi tiết đến mức khiến người nghe lạnh gáy.

Cậu ta đẩy gọng kính đen, nghiêm túc nói tiếp:

“Nhưng chỉ dựa vào những chứng cứ này, chúng ta chỉ có thể kết luận: sau khi rời khỏi phòng nghỉ, nạn nhân đã lên sân thượng. Còn hiện trường chính xác có phải sân thượng hay không, tôi chưa dám khẳng định.”

Nghe xong, Ngôn Hàm lại khẽ gật đầu tán thưởng:

“Cậu làm rất tốt. Tiếp theo…”

Ánh mắt anh chậm rãi lướt qua mặt Chân Noãn, cuối cùng dừng lại ở người ngồi bên kia cô:

“Quan Tiểu Du.”

Chân Noãn bị kẹp giữa hai vị cao thủ này, tim đập thình thịch, đầu óc hơi choáng.

Quan Tiểu Du hôm nay không còn vẻ cà rỡn thường ngày nữa, cô nghiêm giọng:

“Lan can sân thượng bị gãy một đoạn. Tại vị trí đó chúng tôi phát hiện nhiều vết ma sát mới, đối chiếu với trang trí trên váy cưới của nạn nhân – chính là cô ấy để lại.

Ngoài ra, mặt ngoài đoạn lan can bị gãy có mấy vết cào cấu rất rõ.

Chúng tôi đã cạo mẫu bề mặt lan can, đem so với chất lấy được trong móng tay nạn nhân – kết quả hoàn toàn trùng khớp.”

Lúc này Chân Noãn mới hiểu, hóa ra hôm đó Ngôn Hàm chỉ cần nhìn móng tay nạn nhân là đã nghi ngờ hiện trường nằm ở sân thượng. Quan Tiểu Du quả nhiên đáng sợ, đến cả vết tích ở mặt ngoài lan can cũng không bỏ sót.

Nhưng cô ấy còn làm được nhiều hơn thế nữa.

Quan Tiểu Du hất cằm về phía Từ Tư Miểu ngồi đối diện. Từ Tư Miểu lập tức click chuột, trên màn chiếu hiện lên mô hình 3D rõ nét đến từng chi tiết:

“Các anh chị xem vết cào này – đầu trên sâu và rộng, đầu dưới lại nông và mảnh, rõ ràng là bị cào từ trên xuống dưới.

Nếu đứng bên trong lan can, vươn tay ra ngoài cào thì hướng vết sẽ ngược lại hoàn toàn.

Chỉ có hai khả năng: hoặc nạn nhân bị rơi lúc tuyệt vọng níu lấy lan can; hoặc cô ấy đứng trong lan can, luồn tay xuống dưới khe hở để cào mặt ngoài.

Khe hở dưới lan can chưa tới bốn centimet, nếu luồn tay qua nhất định sẽ quét sạch bụi và để lại dấu da, dấu vân tay. Nhưng bụi không xê dịch, cũng không có tế bào da. Vậy chỉ còn khả năng duy nhất: cô ấy cào trong lúc rơi xuống.

Hiện trường chính là sân thượng.”

Chân Noãn thầm cảm thán, từng người một ở đây đều logic đến đáng sợ.

Hôm đó cô chỉ dựa vào chút đất bùn mà kết luận nạn nhân từng lên sân thượng – đúng là đúng, nhưng để khẳng định đó là hiện trường chính thì thực ra bằng chứng chưa đủ. Cô đúng là có phần ăn may.

Đàm Ca lại nói tiếp:

“Vẫn chưa thể kết luận là tự sát hay bị giết. Tổ kỹ thuật của trưởng phòng Bạch đã tìm được đoạn camera: hôm đó Khương Hiểu, Đổng Tư Tư và Thân Trạch Thiên đều lần lượt lên sân thượng, người trước kẻ sau.

Ngoài ra, trong lưới lọc ống thoát nước sân thượng phát hiện một đôi giày bệt nữ mới toanh, size 38, mu và đế giày đều dính ít đất bùn, hoa văn đế giày trùng khớp với dấu chân để lại trong hoa viên. Nhưng nạn nhân đi size 36.”

Mọi người chăm chú ghi chép.

Ngôn Hàm khẽ nhướn mày, giọng trầm ấm:

“Tần Xu, ý kiến của em?”

Giọng anh vừa hạ xuống, Quan Tiểu Du đã lén huých khuỷu tay vào eo Chân Noãn, mặt đầy ý cười mờ ám.

Chân Noãn mơ hồ nhìn sang Tần Xu, nhưng thực sự không nhìn ra hai người này có gì gọi là “mập mờ”.

Tần Xu giọng nhẹ nhàng:

“Dạ, hoa văn đế giày hoàn toàn trùng khớp. Em đã lấy được vân tay và dấu chân của Thân Trạch Thiên cùng Đổng Tư Tư. Chân Noãn cũng kiểm tra rồi – trên người nạn nhân không có vân tay lạ.

Trên dây lưng có, nhưng độ rõ thấp, cần thời gian phục hồi.

Còn dấu giày bị màng nhựa mỏng che đi cộng thêm bị giẫm đạp nhiều lần, độ phân giải không cao. Nếu đối chiếu thủ công thì ít nhất mất một ngày rưỡi.”

Ngôn Hàm gật đầu, trêu một câu hiếm hoi:

“Ừ, cố gắng lên. Không có vụ lớn, đành để chuyên gia phác họa pháp y kiêm luôn việc vặt, ủy khuất em rồi.”

Nói xong, ánh mắt anh cuối cùng cũng rơi xuống người Chân Noãn, thong dong hỏi:

“Còn cô?”

Giọng điệu tùy ý lại tự nhiên ấy khiến tim cô lập tức nhảy lên tận cổ họng.

Nhưng đến nước này, cô ngược lại bình tĩnh hơn hẳn. Thầm nhổ nước bọt trong lòng: vừa rồi mình nhầm thật, hai người kia rõ ràng có tình ý với nhau. Gọi Tần Xu thì đầy đủ họ tên, đến lượt mình lại chẳng thèm gọi tên lấy một tiếng.

Cô vô thức bĩu môi một cái nho nhỏ.

Ai ngờ Ngôn Hàm liếc đúng lúc, thu hết vào đáy mắt.

Khóe môi anh khẽ cong, cười như không cười, cố ý nghiêm trang giới thiệu:

“À, quên mất. Giới thiệu với mọi người một chút – nghiên cứu viên mới của C-Lab, chuyên bệnh lý học và độc chất học, Chân Noãn.”

Không khí nghiêm túc trong phòng họp lập tức dịu đi một giây, mọi người quay sang mỉm cười thân thiện với cô.

Chân Noãn ngược lại ngượng chín mặt.

Cô hít sâu điều hòa nhịp tim, mở laptop.

Vụ án giống như một bức tranh ghép, từng mảnh một được chuyền tay nhau trong đội, chỉ khi mọi người đều đặt đúng vị trí phần của mình, bức tranh hoàn chỉnh mới hiện ra.

Chân Noãn chậm rãi mở lời:

“Theo kết quả khám nghiệm tử thi và giải phẫu não bộ, da đầu vùng đỉnh và vùng chẩm của Khương Hiểu bị tụ máu bầm.

Xương đỉnh, xương chẩm gãy; xương thái dương phải cũng gãy; xương thái dương trái và xương bướm trái nứt vỡ kèm xuất huyết – đây là tổn thương đối xung điển hình.”

Cô dừng một chút để mọi người kịp tiêu hóa:

“Tổn thương đối xung nghĩa là khi một bên đầu chịu lực mạnh, lực đó sẽ truyền theo hướng ban đầu, đập vào phía đối diện gây tổn thương thứ cấp. Ví dụ đánh bên trái, bên phải cũng sẽ có vết thương.”

Mọi ánh mắt trong phòng đều tập trung vào cô, chăm chú đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Chân Noãn dần lấy lại tự tin, giọng cũng lớn hơn:

“Tiếp tục với Khương Hiểu: nhiều vị trí xương sọ gãy, xuất huyết dưới màng nhện, hình thành thoát vị não, tổn thương sọ não nặng dẫn đến tử vong.

Toàn bộ tổn thương ở đầu đều phù hợp đặc điểm của ngã cao tầng, không có dấu hiệu bị ngoại vật đánh trực tiếp. Do đó có thể loại trừ khả năng bị đánh bất tỉnh rồi ném xuống lầu.”

Phương thức giết người kiểu đó nhìn thì thông minh, kỳ thực ngu ngốc đến cùng cực.

Hung thủ tưởng rằng đánh nạn nhân bất tỉnh rồi ném xuống sẽ che giấu được tội ác, biến thành “tai nạn”. Nhưng họ không biết, chỉ cần là pháp y có tâm, một cái liếc mắt cũng đủ nhìn ra sơ hở. Tư thế rơi, góc tiếp đất, mức độ tổn thương thứ cấp… không cái nào khớp hoàn hảo với vết thương do hung khí tạo ra.

Chân Noãn nói một mạch hết, ánh mắt mọi người đều lộ vẻ tán thưởng. Bác sĩ pháp y mới khá lắm!

Ngành này vốn ít phụ nữ, bác sĩ pháp y nữ lại càng hiếm, sự xuất hiện của cô tự nhiên mang đến làn gió mới.

Nói xong cả tràng dài, Chân Noãn mới giật mình nhận ra mặt mình đã đỏ bừng từ bao giờ. Cô dễ đỏ mặt lắm, càng căng thẳng càng dễ đỏ.

Cô hạ giọng, hơi chột dạ:

“Trên người nạn nhân không có vết trầy xước hay tụ máu do ẩu đả.”

Thông thường, không có dấu vết đánh nhau thì khả năng tự sát sẽ cao hơn. Nhưng câu nói của Ngôn Hàm lại vang lên bên tai cô: “Bị giết mà phán thành tự sát, mới là oan khuất nhất đối với người chết.”

Quả nhiên trưởng phòng Bạch lập tức đặt vấn đề:

“Trong vườn hoa có dấu vết giằng co rõ ràng, phải giải thích thế nào? Dù không phải bị đẩy, ít nhất cũng phải đánh nhau chứ, sao trên người lại không có thương tích?”

Chân Noãn trầm ngâm một lát, thành thật:

“Thực ra tôi cũng đang nghi hoặc điểm này. Có lẽ… là bị đẩy bất ngờ.”

Cô len lén nhìn Ngôn Hàm một cái, sợ anh đột nhiên hỏi lại câu hôm trước: “Cô nói xem, là tự sát hay bị giết?” Nếu anh hỏi trước mặt mọi người, cô chắc chắn sẽ xấu hổ đến độ muốn độn thổ.

May thay, Ngôn Hàm dường như đã quên chuyện đó. Anh chỉ chăm chú lật xấp báo cáo dày cộp của cô, không nói gì.

Một lúc sau, anh ngẩng đầu khỏi trang giấy, ngược sáng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô:

“Xong chưa?”

Chân Noãn lắc đầu: “Chưa ạ.”

“Tiếp tục.”

Cô bắt đầu phân tích các phần còn lại.

Đến cuối cùng, Tần Xu đặt lại câu hỏi cũ:

“Mắt nạn nhân bầm tím, có phải từng bị đánh không?”

“Không phải.” Chân Noãn đáp, “Xương giữa hốc mắt và hộp sọ rất mỏng, khi sọ não tổn thương nặng, máu tụ sẽ theo vết nứt tràn vào hốc mắt, tạo thành quầng thâm.”

Tần Xu khẽ “à” một tiếng, như hiểu ra.

Ngôn Hàm vẫn không ngẩng đầu, chỉ lật báo cáo, đột nhiên hỏi:

“Đã làm lát cắt bệnh lý chưa?”

Chân Noãn cứng đờ, mặt đỏ rực. Ngập ngừng một lúc, cô nhỏ giọng:

“Em… chưa kịp làm ạ.”

Ngôn Hàm sớm đã nhìn ra từ báo cáo. Nghe cô trả lời thế, anh ngẩng lên, ánh mắt lần đầu tiên lạnh đến thấu xương:

“Sau này nhớ kỹ: chưa chắc chắn thì đừng giải thích. Dù là kinh nghiệm cũng không được.”

Trước bao ánh mắt trong phòng họp, mặt Chân Noãn nóng ran như lửa đốt, ruột gan xoắn thành một cục.

…

Cốc cốc cốc.

Chân Noãn ôm báo cáo xét nghiệm, gõ cửa phòng Ngôn Hàm.

“Mời vào.”

Anh đang đọc tài liệu, đầu không ngẩng.

Cô đặt xấp giấy trước mặt anh: “Vừa làm lát cắt bệnh lý xong ạ, là do xuất huyết nội, không phải bị đánh.”

Cô còn cố lấy thêm chút tự tin: “Giống như em nói lúc nãy.”

Anh liếc một cái rồi ném sang bên cạnh, giọng nhàn nhạt:

“Ồ, chúc mừng cô.”

Sarcasm mức max, khiến người ta chỉ muốn phun máu.

Chân Noãn cắn môi, mặt mũi nóng ran:

“Em xin lỗi. Sau này em sẽ cẩn thận hơn.”

Ngôn Hàm dừng bút, ngẩng đầu nhìn cô. Đôi mắt đen trong veo, nụ cười lạnh nhạt:

“Xin lỗi tôi làm gì? Tôi chết đâu.”

Nói xong lại cúi đầu đọc tài liệu, không thèm nhìn cô nữa.

Chân Noãn cảm thấy người đàn ông này độc mồm độc miệng đến mức khiến người ta chỉ muốn đào hố chui xuống.

Nhưng cô biết, anh đã nương tay rồi. Nếu không, anh sẽ nói thẳng: “Nếu ngày mai tôi bị giết, tôi nguyện để giáo sư Trịnh Dung khám nghiệm cho tôi, chứ không phải cô. Vì tôi không tin cô.”

Môi cô run run, cuối cùng không nói được lời nào, xoay người rời đi.

Cô đờ đẫn trở lại phòng giải phẫu, kéo mạnh ngăn tủ đông, nhìn thi thể trắng toát của Khương Hiểu nằm đó.

Một lúc sau, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Quan Tiểu Du đi ngang qua, thấy vậy hoảng hốt chạy vào:

“Noãn Noãn, sao cậu khóc thế này?”

Chân Noãn không đáp, chỉ nhìn Khương Hiểu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống:

“Xin lỗi…”

Quan Tiểu Du lập tức hiểu ra, vội an ủi:

“Ôi trời không sao đâu, ai mà chẳng có lúc sai sót. Cậu xem tụi này giờ nhìn nghiêm túc thế thôi, chứ toàn bị đội trưởng mắng năm này qua năm khác mới nên người đấy!”

“Không phải…” Chân Noãn hít một hơi run rẩy, ngón tay lau nước mắt, giọng khàn đi: “Mình chỉ là… đột nhiên thấy buồn thôi.”

“Hả?”

“Thấy người chết… đáng thương quá.”

Cô nhẹ giọng, như thì thầm với chính mình:

“Họ không còn nói được nữa. Tất cả nỗi oan ức, tất cả nỗi đau, đều viết trên cơ thể họ. Nhưng đôi khi… họ lại gặp phải người không chịu lắng nghe câu chuyện của họ.”

Cô đưa tay che mặt, nước mắt vẫn tuôn trào qua kẽ ngón tay.

Lần này, cô thực sự biết mình sai rồi.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 10

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

0
Cắm trại 2 mình !
[21+] Giao Dịch Máu
[21+] Giao Dịch Máu
20250922_072742
Thanh Âm Của Sự Rung Động
[21+] Sa Đọa: Vũng Lầy Dục Vọng
[21+] Sa Đọa: Vũng Lầy Dục Vọng
Oan Gia Thương Thầm Tôi
Oan Gia Thương Thầm Tôi
3(hc) (1)
(18+)Cấp Trên Và Cấp Dưới
Tags:
Hiện Đại, hình sự, Ngôn Tình, pháp y, suy luận
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ | https://nealfun.io | https://topbet.bz/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz