Chương 4
“Xin chào, tôi là giáo viên chủ nhiệm của Sở Khanh Khanh, xin hỏi anh có phải là phụ huynh của em ấy không?”
“Xin chờ một lát, tôi phải đi xin chỉ thị của Sở tổng.”
“Xin lỗi, lịch trình của Sở tổng mấy ngày nay rất bận, không có thời gian rảnh, thành thật xin lỗi.”
“Vậy khi nào Sở tổng có thời gian?”
“Thật sự rất xin lỗi.”
Nghe thấy tiếng bận của điện thoại, Diệp Khả Tình thở dài, chưa gì ra trận đã không thành công.
Cô dừng lại một chút, tiếp tục bấm số điện thoại tiếp theo.
“Alo, xin chào…”
Đến khi cô gọi điện xong cũng là lúc đã qua thời gian nghỉ trưa, tiếng chuông báo tiết học vang lên.
Có điều cô vẫn chưa ăn cơm, Diệp Khả Tình nhanh chóng ăn vội phần cơm thừa ở nhà ăn, rồi lén lút trở về văn phòng trước khi chủ nhiệm khối phát hiện.
Buổi chiều cũng giống hệt buổi sáng, tiếp đãi ba giáo viên nữa làm cô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
May mắn là chỉ còn một tiết cuối, cô tự an ủi trong lòng.
“Kìa, tiểu Diệp, sao em vẫn còn ở đây?” Cô Tôn vừa dạy xong tiết mới quay về dọn đồ thì đã nhìn thấy Diệp Khả Tình ngồi bất động trước bàn làm việc nên có chút ngạc nhiên hỏi.
Diệp Khả Tình bị câu hỏi làm cho ngớ người, giờ vẫn chưa tan học mà, không ở đây thì ở đâu?
Thấy vẻ mặt mờ mịt của cô, cô Tôn vỗ đùi: “Xem kìa, chị quên nói với em. Thứ Hai cuối cùng là tiết sinh hoạt lớp, là tiết tổng kết của giáo viên chủ nhiệm. Còn thứ Sáu cuối cùng là tiết tự học, đồng thời chủ nhiệm lớp cũng sẽ giáo dục kiến thức an toàn.”
Nghe cô Tôn nói, Diệp Khả Tình nhìn lướt qua thời khóa biểu kẹp trong sách, quả nhiên ô cuối cùng của ngày thứ Hai ghi ba chữ sinh hoạt lớp.
“Chị đi họp với đám học sinh không chịu cố gắng của lớp chị đây.” Cô Tôn vừa dọn đồ vừa nói, “Tiểu Diệp, em chuẩn bị nhanh rồi đi luôn nhé.”
Nói xong, cô ấy vội vàng rời khỏi văn phòng.
Diệp Khả Tình thở dài, úp mặt xuống bàn, cô còn chưa chuẩn bị gì cả.
Từ khi vào trường, cô luôn không quan tâm đến chuyện bên ngoài, nên cũng không rõ lịch học của trường, ngày nào có tiết thì lên, không có thì thôi.
Hôm nay cả ngày nàng bận tiếp đón các giáo viên nên không có nhiều thời gian rảnh, vì vậy…
Thôi kệ, Diệp Khả Tình chán nản cầm lấy sơ đồ chỗ ngồi của lớp, lê bước như một hồn ma đến cửa lớp 8-8.
Trên đường đi, cô quyết định phát huy hết lợi thế của mình, đó là sự trẻ trung, để trước tiên làm bạn với các em học sinh.
Khi mọi chuyện đã quá tồi tệ, con người thường có xu hướng nghĩ theo hướng tích cực. Một ý nghĩ lạc quan nảy ra trong đầu Diệp Khả Tình: “Biết đâu mình có thể dùng tình yêu thương chân thành để cảm hóa các em ấy.”
Thật không?
Nghe thấy tiếng ồn ào trong lớp, cô bỗng có chút không chắc chắn.
Hít sâu hai hơi, cô ưỡn ngực, tiến vào như một chiến binh lao ra chiến trường.
Cả lớp im lặng trong chốc lát, sau đó là những tiếng reo hò mãnh liệt. Diệp Khả Tình cố gắng nghe xem mọi người đang nói gì.
“Hay quá, hay quá, cô giáo dạy nhạc thật sự trở thành chủ nhiệm lớp của chúng ta rồi!”
“Trời ơi, bố tớ quả nhiên không lừa tớ.”
“Phim mà chúng ta chưa xem xong trong tiết nhạc, không biết chủ nhiệm lớp có thể mượn giáo viên tiết sau một tiết để chúng ta xem tiếp không?”
Những lời nói của các em ấy làm Diệp Khả Tình ngây người, lẽ nào các em ấy thực sự thích cô?
Bước lên bục giảng, cô đặt sơ đồ chỗ ngồi xuống, nhẹ nhàng giơ một tay lên: “Im lặng.”
Các em học sinh trong lớp cực kỳ hợp tác, tiếng ồn lập tức lắng xuống.
Diệp Khả Tình nở một nụ cười mà cô cho là thân thiện nhất, cố gắng phớt lờ những màu tóc và kiểu tóc khác nhau bên dưới bục giảng, rồi cất giọng ôn hòa: “Có vẻ các em đều đã biết cô là giáo viên chủ nhiệm của các em, vậy…”
Cô vừa dứt lời, một nữ sinh đã sốt ruột ngắt lời.
“Đương nhiên đã biết! Lúc bố em mới nghe tin cô Diệp sẽ làm chủ nhiệm lớp bọn em, ông ấy phản đối lắm, nhưng chính em đã thuyết phục đấy.” Giọng nói dưới bục giảng trong trẻo, hoạt bát. “Bố em đã quyên góp cho trường hai tòa nhà, nếu ông ấy không đồng ý, trường học chắc chắn sẽ không chấp nhận đâu.”
Sở Khanh Khanh với mái tóc dài ngang vai, khuôn mặt tinh xảo như một cô búp bê sứ, đôi mắt to tròn tràn đầy tự hào, như đang nói: “cô ơi, em giỏi không cô?”
Diệp Khả Tình nở nụ cười tươi tắn trên gương mặt nhưng trong lòng lại đẫm lệ. Câu nói của phụ huynh em ấy có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc gần nhất của cô.
“Cảm ơn em, bạn học Sở.” Diệp Khả Tình gượng cười đáp.
“Không có gì đâu cô Diệp, em làm vậy vì em thực sự rất thích cô.” Sở Khanh Khanh ngẩng cao đầu, giống như một con thiên nga trắng xinh đẹp. “Chỉ có cô là khác với các giáo viên khác, không hề nhìn bọn em với ánh mắt ghét bỏ.”
Cô chỉ là một giáo viên dạy nhạc, làm sao có thể có xung đột với học sinh? Tiết nhạc lại không có thi cử, lên lớp đương nhiên là “cô vui, em vui, cả lớp cùng vui.”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Một giọng thiếu niên trong trẻo vang lên, Chu Minh Thu gãi đầu, có chút ngại ngùng nói, “Nhưng thưa cô, sau này tiết nhạc chúng em có thể xem phim tiếp được không ạ?”
“Đương nhiên có thể.” Diệp Khả Tình cười hiền hòa. “Chẳng qua cô sẽ không chiếm tiết của giáo viên khác.”
Cả lớp bật cười.
“Vậy tiết này, mỗi bạn hãy giới thiệu một chút về bản thân nhé.” Cô nhìn xung quanh, thấy lớp trưởng Thương Lục ngồi ở hàng đầu, “Vậy thì bắt đầu từ lớp trưởng nhé.”
Thương Lục ngẩng đầu, nhìn cô một cái, trong ánh mắt mang theo một chút dò xét.
Lúc này Diệp Khả Tình mới phát hiện, thiếu niên có một đôi mắt rất sáng và sắc bén, chỉ là bị che dưới cặp kính nên bình thường khó nhận ra.
Ngay khi cô nghĩ rằng cậu sẽ không trả lời, Thương Lục đứng lên, giới thiệu ngắn gọn về mình: “Thương Lục, mười ba tuổi.”
Nói xong, cậu tự ngồi xuống, cúi đầu tiếp tục công việc đang làm dở.
“Được rồi.” Diệp Khả Tình sau khi phản ứng lại, cười gật đầu. Cô gọi tên tiếp theo, “Sở Khanh Khanh.”
Sau khi cả lớp giới thiệu xong, nàng cuối cùng cũng ghép được tên và khuôn mặt của từng người.
Thông qua phản ứng của các học sinh, cô cũng đại khái hiểu được tình hình hiện tại của lớp.
Các bạn nữ chủ yếu chọn Sở Khanh Khanh làm thủ lĩnh vì gia thế của em ấy rất tốt và có khả năng lãnh đạo.
Các bạn nam thì phức tạp hơn một chút. Lớp trưởng Thương Lục được xem là người không hòa đồng nhất, đơn độc, nhưng không ai dám gây sự với cậu.
Phần còn lại có nhóm thân thiết với Chu Minh Thu và nhóm thân thiết với Ngụy Tử Bằng.
Ngụy Tử Bằng được coi là đại diện cho học sinh bình thường trong lớp, có uy tín rất cao trong số các bạn học có điều kiện không tốt.
Tình trạng hiện tại của lớp là các bạn học từ gia đình giàu có và gia đình bình thường không can thiệp vào cuộc sống của nhau. Chỉ trong một tiết học, Diệp Khả Tình cũng chỉ có thể nắm được đại khái mối quan hệ giữa các học sinh.
Thời gian trôi qua rất nhanh, và khi tiếng chuông vang lên, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Cô rất vui vì đã được làm quen với các em trong tiết học này. Trong thời gian sắp tới, nếu các em có bất kỳ vấn đề gì, hãy đến tìm cô nhé.” Diệp Khả Tình mỉm cười nói. “Bây giờ các em tan học đi.”
Sau khi nhìn học sinh cuối cùng rời khỏi phòng, cô thở dài và xoa mạnh khuôn mặt đang có chút cứng đờ vì cười quá nhiều.
Hiện tại, cô chỉ mới ổn định được lớp một cách tạm thời, và lý do là vì học sinh vẫn còn ấn tượng với cô trong vai trò giáo viên dạy nhạc, cô phải nhanh chóng tận dụng khoảng thời gian này để chinh phục phụ huynh của những cậu ấm cô chiêu kia.
Nếu không có gì bất ngờ, tuần sau, học sinh nghịch ngợm đến mức khiến chủ nhiệm cũ suýt sảy thai sẽ trở lại, cô cần phải thiết lập uy tín trong lớp trước khi cậu ta quay lại.
Thời gian vô cùng gấp gáp, và trận chiến đầu tiên của cô sẽ quyết định tất cả.
“Cha của Chu Minh Thu, tổng giám đốc của Bất Động Sản Chu Hưng, Chu Nghiệp Cường.” Diệp Khả Tình đọc lại cái tên này liền hít một hơi thật sâu.
Trưa nay, cô đã lần lượt liên hệ với phụ huynh của những học sinh cá biệt nhất. Mặc dù một số người đã từ chối thẳng thừng, nhưng vẫn có những người đồng ý gặp mặt.
Tiết học cuối cùng kết thúc lúc 5:40 chiều, cô đã hẹn gặp tổng giám đốc Chu vào 6:30 chiều tại Tập đoàn Chu Hưng. Thời gian khởi hành bây giờ là vừa vặn.
Dưới sự hướng dẫn của thư ký, Diệp Khả Tình bước vào phòng tiếp khách của tập đoàn.
“Chào tổng giám đốc Chu, tôi là giáo viên chủ nhiệm Chu Minh Thu, Diệp Khả Tình. Rất vui được gặp ngài.” Khi cánh cửa mở ra, thấp thoáng bóng dáng người đứng bên trong, cô vẫn bình tĩnh đứng dậy chào hỏi.
“Cô Diệp, chào cô.” Chu Nghiệp Cường bắt tay cô, đồng thời ra hiệu cho thư ký nhanh chóng mang trà lên.
“Mau ngồi mau ngồi.” dáng vẻ ông ta tương đối đầy đặn bụng bia, tuy vậy vẻ mặt lại thân thiện tiếp đón Diệp Khả Tình ngồi xuống.
Diệp Khả Tình mới vừa ngồi xuống, thư ký liền bưng trà đi tới, nhẹ nhàng đưa tới trước mặt cô.
Chu Nghiệp Cường ngồi ở trên sô pha khiến sô pha bị lún xuống thật sâu, ông ta vặn vẹo thân thể thật lâu mới tìm được một tư thế thoải mái.
“Cô Diệp, nếm thử loại trà tôi mới mua đi”, Chu Nghiệp Cương một bên tiếp đãi cô, một bên thao thao bất tuyệt nói vềsự quý giá của ly trà này, đến việc gây dựng công ty không dễ dàng, rồi lại nói đến tình hình thương mại quốc tế hiện tại.”
Diệp Khả Tình đặt chén trà xuống, đợi đến khi đối phương ngừng mới nở nụ cười đáp: “Tổng giám đốc Chu gây dựng sự nghiệp không dễ, nên càng đáng quý trọng.”
“Lần này tôi đến, chủ yếu là muốn nói chuyện về em Chu Minh Thu.” Cô lễ phép mở lời.
“Sao, nó lại phạm lỗi gì à?” Chu Nghiệp Cường nhíu mày. “Có phải nó lại đánh nhau với các bạn khác không?”
Cũng không trách ông ta nghĩ vậy, vì Chu Minh Thu có quá nhiều tiền án, thường xuyên dẫn học sinh trong lớp gây ra các vụ đụng độ tập thể với các lớp khác, tục gọi là kéo bè kéo lũ đánh nhau.
“Không phải…”
“Cô Diệp, cô không cần nói đỡ cho nó.” Chu Nghiệp Cường ngả người ra sau, nhíu mày nói, “Tối nay về tôi nhất định phải dạy dỗ nó một trận.”
Diệp Khả Tình nở nụ cười lịch sự, nhưng cô không thể tin lời Chu Nghiệp Cường.
Qua hồ sơ của Chu Minh Thu, có thể thấy vị tổng giám đốc này, ngoài một lần nổi giận khi con trai thua trận thì không còn ghi chép nào khác.
“Lần này tôi đến, chủ yếu là muốn nói về vấn đề học lực của em ấy.” Diệp Khả Tình vừa nói, vừa đưa bảng điểm đã chuẩn bị sẵn qua.
Đây là một bảng điểm rất trung bình, điểm các môn chính dao động quanh 60, còn điểm các môn phụ thì đều khoảng 30.
Chu Nghiệp Cường nhận lấy bảng điểm, lướt qua một lượt, cười ha hả đáp: “Thế này chẳng phải vẫn ổn sao, các môn chính đều đạt yêu cầu rồi.”
Diệp Khả Tình nhìn vẻ mặt không hề quan tâm của ông ta, thở dài, “Nhưng điểm tối đa của môn chính là một trăm hai mươi.”
Chu Nghiệp Cường: “…”
“Ôi, cô Diệp, không giấu gì cô, tôi cũng mong nó có thể học hành tốt, nhưng nó thực sự không phải dạng đó.” Ông ấy đặt bảng điểm xuống, giọng nói trở nên chua chát, “Tôi ngày thường bận như vậy, cũng không thể ngày nào cũng trông chừng nó học hành được.”
Diệp Khả Tình nghe lời ông ấy nói, có chút bất lực, cô đại khái hiểu được suy nghĩ của ông ta.
Chẳng qua là nhà có điều kiện rất tốt, con cái học giỏi đương nhiên là tốt, nhưng nếu thành tích không tốt, thì cùng lắm về kế thừa gia nghiệp.
Chu Nghiệp Cường coi như không thấy vẻ mặt của cô, ngược lại bắt đầu thao thao bất tuyệt về những cay đắng trong sự nghiệp khởi nghiệp của mình.
“Từ nhỏ tôi cũng không học nhiều, tốt nghiệp cấp hai đã bỏ học, giờ chẳng phải cũng công thành danh toại.” Chu Nghiệp Cường có chút khinh thường nói, “Còn những người bạn học ngày xưa của tôi, có người tốt nghiệp đại học danh tiếng, cuối cùng cũng phải làm thuê cho tôi.”
Tiếp theo, ông ta lại nói về việc đã dựa vào tửu lượng của mình để nổi bật giữa vô vàn công ty như thế nào.
Đợi đến khi ông ta nói xong, Diệp Khả Tình bình tĩnh lên tiếng, “Ngài có nghe qua một câu này chưa? Tranh đấu giành thiên hạ dễ dàng, giữ giang sơn khó.”
Cô làm sao có thể đến đây mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.
Trước khi đến, cô đã tận dụng thời gian nghỉ buổi chiều để phỏng đoán thái độ của ông ấy, sau đó lập ra đối sách tương ứng.
Nghĩ đến đây, cô đưa một xấp tài liệu đã chuẩn bị sẵn qua.
“Đây là tình hình phá sản của các doanh nghiệp lớn, vừa và nhỏ trong các ngành nghề gần đây.”
Tiếp theo, cô lại đưa bản tổng kết các nguyên nhân phá sản.
Rồi sau đó, cô lại kể một vài vụ án gây thương tích của các thanh thiếu niên.
Sau vài vòng tranh luận, cuối cùng cô cũng nhận được lời hứa từ Chu Nghiệp Cường.
“Cô Diệp, ở lại ăn một bữa cơm nhé.” Ông ta đứng dậy, cười tươi như Phật.
“Không được đâu, tổng giám đốc Chu bận trăm công nghìn việc, tôi xin phép không làm phiền nữa.”
Khi ra khỏi phòng tiếp khách, cô mới nhận ra mình đã đói rã ruột.
Nhưng may mắn là cuối cùng tổng giám đốc Chu đã đồng ý rằng, chỉ cần không tổn hại đến sức khỏe thể chất và tinh thần của Chu Minh Thu, ông ấy sẽ không can thiệp vào những việc khác.
Tối về đến nhà, Chu Nghiệp Cường nhìn thấy Chu Minh Thu đang tập trung chơi game liền cười đầy ẩn ý.
“Tiểu Thu à, hôm nay ba gặp cô giáo chủ nhiệm mới của con đấy.”
“đã bảo đừng gọi con bằng biệt danh đó nữa!” Cậu bé càu nhàu, mắt vẫn dán vào màn hình trò chơi. Tất nhiên, cậu cũng biết càu nhàu cũng vô ích.
Chơi xong một ván, cậu ném tay cầm xuống, có chút đắc ý nhìn ba mình. “Thế nào, có phải cô ấy xinh đẹp và có khí chất lắm không?”
Nhìn vẻ mặt ấy của con trai, ông bật cười khinh thường. “Con nói đúng.”
“Hãy trân trọng mấy ngày này đi, những ngày tốt đẹp của con không còn nhiều nữa đâu.”
“Cô Diệp đó cũng không tệ, ít nhất là rất quan tâm đến bọn trẻ, không giống như mấy người trước đây.” Nghĩ đến đây, ông ấy không khỏi nhíu mày.
“Hắt xì!”
Diệp Khả Tình xoa xoa mũi, không biết là ai đang nhắc đến mình.
cô vừa ăn cơm, vừa nhanh chóng lướt xem tin của bạn bè.
Khi thấy một bài đăng, cô liền dừng tay lại.
“Không phải chờ đợi trong diệt vong, thì cũng là chờ đợi trong bùng nổ. Chú cún kia, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta rồi!”
Diệp Khả Tình: “Ông lão ngồi trên tàu điện ngầm xem điện thoại.jpg”