Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Thông tin truyện

Chương 21

  1. Trang chủ
  2. Sau Khi Cùng Thần Tôn Yêu Đương Qua Mạng
  3. Chương 21
Trước
Thông tin truyện

Thời tiết gần đây ở Thần vực tốt đến mức khiến người ta khiếp sợ. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng nắng cũng không chói chang. Ánh nắng ấm áp chiếu lên người khiến toàn thân thư thái. Gió nhẹ nhàng thổi khiến y phục của các đệ tử dưới chân núi khẽ bay phấp phới.

Có lẽ không lâu nữa, những cây khô gần đây có thể mọc trở lại. Thần vực có rất nhiều thần thụ, nhưng không hiểu sao, tất cả đều đã khô héo, chỉ còn lại những cành cây trơ trụi. Nghe nói mọi thứ trong Thần vực, từ cây cỏ đến vật thể, đều cùng nhịp đập với Thần Tôn. Tâm trạng của Thần Tôn gần đây tốt như vậy, những cây này hẳn là sẽ sớm được hồi sinh.

Mặc Ninh bưng chiếc đĩa mà Tiểu Bạch đã ăn sạch, nhìn Thần vực tuy có chút hoang vu, nhưng lại tràn đầy sức sống, hắn cảm thán:

“Ai có thể ngờ, nửa tháng trước, Thần vực trông còn u ám hơn cả Ma giới, giờ lại biến thành thế này.”

“Thật tốt.”

Vân Trạch Minh ngồi trong cung điện nghe thấy Giới Thạch và Thiên Hồ đang thì thầm trò chuyện liền có chút mất kiên nhẫn mà cau mày.

Từ khi hai đứa có thể nói chuyện, chúng chưa bao giờ ngừng lại.

Từ chuyện non sông, núi rừng đến cảnh đẹp nhân gian, từ Thiên Đạo vĩ đại đến những loài vật bé nhỏ. Từ việc hôm nay ăn gì đến… ngày mai ăn gì.

Gần đây hắn quả thực đã quá nuông chiều chúng rồi.

Vân Trạch Minh định bụng phong ấn giọng nói của chúng thì bỗng nhiên hắn nghe được cuộc trò chuyện của chúng.

“Tiểu Bạch, ngươi từng nghe thấy giọng của người ở dị giới rồi nên ngươi cảm thấy sao?”

Giới Thạch và Tiểu Bạch ban đầu đều nghĩ Thần Tôn là một người rất đáng sợ nên chúng luôn cẩn thận giấu đi bản tính của mình trước mặt hắn, không dám nói nhiều một lời.

Nhưng hiện tại, sau một thời gian ở chung, mặc dù Thần Tôn vẫn có vẻ ngoài “người sống chớ đến gần”, nhưng chúng đã có thể phân biệt được khi nào hắn có tâm trạng tốt, khi nào thì không.

Khi Thần Tôn có tâm trạng tốt, chúng sẽ thả lỏng một chút. Nếu hắn có tâm trạng không tốt, chúng sẽ ngoan ngoãn như một hòn đá, một con hồ ly câm nín.

Còn cách phân biệt tâm trạng của hắn thì rất đơn giản: chỉ cần thần thức bay ra ngoài cung điện một vòng, xem thời tiết là được, đơn giản và tiện lợi.

“Tiểu Bạch đã nghe được vài lần trong lúc mơ màng, ta cảm thấy nàng ấy thật dịu dàng, Tiểu Bạch rất thích nàng ấy.” Nó cứ thế nhắm mắt lại hồi tưởng giọng nói khi đó, có chút thành kính: “Ta cảm thấy giọng nói của nàng ấy có tác dụng trấn an rất lớn đối với ta. Nếu có thể mỗi ngày đều được nghe thì tốt quá.”

Nghe đến đó, Vân Trạch Minh thu hồi linh lực của mình. Thực ra, chúng nó cũng không quá ồn ào.

“Hóa ra ngươi cũng nghĩ vậy, ta cũng thế. Ta thực sự rất thích nàng ấy.” Giới Thạch nghe Tiểu Bạch nói, ánh sáng trên người nó liền không ngừng nhấp nháy như đang bày tỏ sự phấn khích của mình.

“Nhưng thật đáng tiếc, lần trước khi giọng nói của nàng ấy đến, ta đã ngủ quên.” Tiểu Bạch cúi đầu, có chút nghi hoặc: “Nhưng không đúng, rõ ràng ta không cần ngủ mà, ngày đó tại sao lại ngủ nhỉ?”

Cúi đầu, nó không thấy được Giới Thạch đang phát sáng nhắc nhở nó im miệng. Nó vẫn ngây ngốc nói tiếp: “Đúng rồi, Giới Thạch huynh, hình như lần trước huynh cũng…”

Lời nó còn chưa kịp nói hết, liền phát hiện mình không thể mở miệng được nữa.

Vân Trạch Minh thản nhiên thu tay về: “Quả nhiên vẫn là quá ồn ào.”

“Nếu không phải…”

Hắn sao có thể ở lại đây lâu như vậy.

Sau khi phong tỏa âm thanh của bọn chúng, trong cung điện lập tức trở nên yên tĩnh. Vân Trạch Minh dựa vào ghế, từ từ nhắm mắt lại.

Chờ đến khi cảm nhận được sức mạnh từ dị giới truyền đến trong không khí, hắn thuận tay phong tỏa ý thức của Giới Thạch và Thiên Hồ.

Nhìn những dòng chữ hiện lên trên Giới Thạch, hắn nhếch mép, tâm trạng rất tốt mà trả lời.

Trong cuộc đời dài đằng đẵng này, có thể có một người vượt qua không gian và thời gian xa xôi để giao lưu, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với hắn, đây thực sự là một điều đáng mong chờ.

Chỉ là, tuổi thọ của người ở dị giới dường như cũng giống như phàm nhân, chỉ có trăm năm.

“Xem ra, ta phải tìm cách tăng cường sức mạnh Thiên Đạo trên Thương Lăng Đại Lục.” Chỉ khi sức mạnh Thiên Đạo đủ mạnh, hắn mới có thể gửi những thứ mình muốn đến thế giới của cô.

Nếu hắn muốn giành quyền kiểm soát thế giới này từ Thiên Đạo, thì thế giới này ít nhất phải trải qua vài trăm năm biến động.

Trước đây, hắn lười tranh giành với Thiên Đạo. Bây giờ, hắn càng không thể tranh giành với Thiên Đạo.

Vài trăm năm, hắn có thể chờ, nhưng người ở dị giới thì không thể.

Nhớ lại bóng hình nhìn thấy ở hồ Thiên Khuê ngày đó, hắn cúi đầu. Thiên Đạo có thể hiện thân lần đầu, thì cũng có thể hiện thân lần thứ hai.

Hắn vừa suy nghĩ, vừa lắng nghe giọng nói ấm áp truyền đến từ Giới Thạch.

Đây là câu chuyện về một cô gái mù và điếc.

Đến khi giọng nói dừng lại, hắn cảm khái mà trả lời.

Đôi khi, biết yếu thế một cách thích hợp là một thủ đoạn rất bình thường.

Chỉ là, câu chuyện tiếp theo…

Vân Trạch Minh từ từ thẳng người lên, vẻ mặt tối sầm lại.

Câu chuyện này, chẳng phải đang kể về cuộc đời của hắn sao?

Từ một đứa trẻ, đến một thiếu niên, rồi trở thành Thần Tôn.

“Có ai đó đã ghi chép lại toàn bộ cuộc đời của ta, hay là…”

Thời tiết bên ngoài cung điện lập tức trở nên u ám. Vô số mây bão tố ập đến trên Thần vực, tia sét dày đặc chợt lóe lên.

Các đệ tử đang tu luyện dưới chân núi phải dốc toàn bộ tu vi mới miễn cưỡng giữ vững được cơ thể.

“Thần Tôn làm sao vậy?”

Thần vực chưa bao giờ xảy ra tình trạng này, cứ như toàn bộ Thần vực sắp sụp đổ.

Trong cung điện, giọng nói từ Giới Thạch vẫn cuồn cuộn truyền đến, câu chuyện đã từ từ đi đến hồi kết.

Cuối cùng, nhân vật chính Vân Trạch Minh đã ngăn chặn đại kiếp kéo dài hàng trăm năm trên thế gian, trở thành Chân Thần.

Sau khi câu chuyện kết thúc, trong cung điện im lặng. Vân Trạch Minh siết chặt tay vịn, vẻ mặt bình thản, như vô tình hỏi: “Câu chuyện này, hình như không giống những câu chuyện cô kể trước đây.”

Diệp Khả Tình nghe hắn hỏi, liền chớp mắt: “Đương nhiên không giống. Thế giới trong câu chuyện này hoàn toàn khác với những câu chuyện trước đây.”

Thế giới tu tiên và thế giới thực, tất nhiên là có sự khác biệt lớn.

“Vậy, câu chuyện này cũng là thật sao?” Giọng nói đối diện có chút nặng nề.

“Đương nhiên không phải.” Diệp Khả Tình có chút kỳ lạ vì hắn lại hỏi một câu như vậy, nhưng vẫn rất nghiêm túc trả lời: “Nguồn gốc của câu chuyện này là từ một cuốn sách, tên là – “Tiên Đồ”.”

“Một cuốn sách sao?”

Vân Trạch Minh nhắm mắt lại, che đi vẻ mặt của mình, cố gắng hiểu ý nghĩa của những lời này.

Phải chăng hắn chính là một nhân vật trong sách, hay có ai đó đã dùng một số thủ đoạn để quan sát toàn bộ cuộc đời của hắn?

“Không biết ta có vinh hạnh được biết tác giả của cuốn sách này không?” Giọng hắn dịu lại, như thể rất hứng thú với tác giả: “Sau khi nghe cô kể, ta rất thích câu chuyện này.”

Diệp Khả Tình nghe xong, liền khẽ cười tự giếu. “Anh thích câu chuyện này sao?”

“Tác giả của cuốn sách này kỳ thật là tôi.”

Lúc viết cuốn sách này, trên mạng đang thịnh hành thể loại “nam chính mạnh mẽ thăng cấp hậu cung”.

Lúc đó, vì một số lý do, cô không có việc gì làm, bèn xây dựng một thế giới mà cô thích, dồn hết tâm huyết để viết nên nhân vật chính – Vân Trạch Minh.

Nhưng, vì đi ngược với trào lưu, nên cuốn sách này không được đón nhận tốt.

Đến bây giờ, cô đã bỏ dở cuốn sách này.

Bóng dáng nhân vật chính mà cô từng mơ thấy, phải chiến đấu giữa Tu Tiên giới và Ma giới, đã dần biến mất trong tâm trí cô.

Nếu hôm nay không phải vì những trải nghiệm của Tiểu Thạch có chút tương tự với nhân vật chính trong cuốn sách, có lẽ cô sẽ không bao giờ kể câu chuyện này ra.

Vân Trạch Minh nghe lời cô nói, cuối cùng cũng lý giải được sự kỳ lạ trong lòng bấy lâu nay.

Tại sao Giới Thạch lại có thể liên lạc được với dị giới, rồi lại liên lạc được với cô?

Thiên Đạo Chi Thạch có thể liên lạc với Thiên Đạo, đó thực sự là một chuyện rất bình thường.

Hắn rõ ràng có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, rất nhiều chuyện muốn làm rõ, nhưng không hiểu sao, điều hắn nói ra lại là:

“Vậy, cô còn viết cuốn sách nào khác không?”

Diệp Khả Tình nghe xong, ngẩn người. Không hiểu sao, cô lại nghe thấy một chút tủi thân trong giọng nói của hắn.

Là ảo giác thôi.

“Không còn nữa. Đó là cuốn sách duy nhất tôi từng viết.”

Mặc dù cô ngạc nhiên với câu hỏi của hắn, nhưng vẫn trả lời một cách nghiêm túc.

Bất kể kết quả thế nào, cô đã dồn hết tâm huyết vào cuốn sách này. Cho đến sau này, cô không thể viết ra được một nhân vật chính, một câu chuyện như vậy nữa.

“Thật sao?” Giọng Vân Trạch Minh nhẹ như một tiếng thở dài.

Bên ngoài cung điện, sấm sét dần ngưng lại, nhưng thời tiết vẫn âm u.

Kết thúc cuộc trò chuyện này, Vân Trạch Minh mệt mỏi nhắm mắt lại.

Chuyện này quá hoang đường và khó tin, nhưng lại không thể không tin.

Nhưng, thế giới này có thực sự chỉ là một thế giới trong sách không? Ta có thực sự đến từ một cuốn sách?

Thần thức rộng lớn, mạnh mẽ của hắn quét khắp Tam Giới. Từ cây cỏ, sông núi, đến con người ở hạ giới.

“Những thứ này thật sự có thể được tạo ra chỉ bằng văn tự không?”

Hắn không tin. “Cùng lắm là Thiên Đạo đã tạo ra một khung sườn, sau đó thế giới tự vận hành, từ từ lấp đầy mọi khoảng trống.”

Nếu trước đây cuộc đời hắn đi theo quỹ đạo của Thiên Đạo, thì bây giờ thì sao? Năng lực của hắn đủ để sánh ngang với Thiên Đạo, lẽ nào Thiên Đạo vẫn có thể tiếp tục kiểm soát hắn?

Vân Trạch Minh đứng dậy, nhìn bầu trời âm u ngoài cửa điện: “Người dị giới, Thiên Đạo…”

Thiên Đạo thực sự không giống với những gì hắn nghĩ. Rất ấm áp, và rất…

“Có lẽ, ngay cả Thiên Đạo cũng không biết cô ấy đã tạo ra một thế giới như thế nào.”

Mấy ngày nay, cuộc sống của Diệp Khả Tình vô cùng phong phú.

Mỗi ngày đến trường, cô lại đi vào lớp tám dạo một vòng, nhắc lại kỷ luật lớp.

Dưới sự nỗ lực chung của Khương Lê, Sở Khanh Khanh, Chu Minh Thu và các bạn học khác, tình hình lớp đã dần đi vào quỹ đạo.

Hôm qua có một học sinh không đến trường, cũng không xin phép. Cô phát hiện ra, vội vàng gọi điện cho bố mẹ cậu ta nhưng không ai nghe máy khiến cô đổ một trận mồ hôi.

Lúc đó, Chu Minh Thu đã dẫn cô đi tìm ở mấy tiệm net, và tìm được cậu ta về.

Chuyện cụ thể không tiện nói nhiều, dù sao thì cô nhìn lá thư kiểm điểm chi chít chữ kia cũng cảm thấy rất hả hê.

Sau sự việc này, gần như không còn ai trong lớp dám làm trái kỷ luật nữa.

Còn về Khương Lê, mặc dù cậu ta vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập với cả lớp, nhưng ấn tượng của nhiều bạn học về cậu đã được đổi mới.

Còn việc những người bị hại có muốn tha thứ hay không, cô quyết định để mọi chuyện cho thời gian.

Với tư cách là một giáo viên, trong chuyện này, cô ủng hộ sự lựa chọn của họ.

Gần đây, cô cũng phát hiện những nữ sinh trong lớp thích cúi đầu đi lại cũng đã dần trở nên tự tin hơn, đặc biệt là Tiền Mỹ Lăng. Rất nhiều giáo viên bộ môn đánh giá cô ấy học tập rất tích cực, cả người cũng cởi mở hơn nhiều.

Tóm lại, mọi thứ trong lớp dường như đều đang tốt lên.

Diệp Khả Tình nhìn cuốn “Đạo Đức Kinh” trên tay, suy nghĩ vô thức bay về nơi xa xôi.

Đọc loại sách này thật dễ mất tập trung, còn không thú vị bằng làm bài tập tâm lý học. Sau khi hoàn hồn, cô lại ép mình lật một trang.

Còn lý do tại sao cô lại phải đọc thứ này, thì phải kể từ lần trò chuyện với Tiểu Thạch.

Sau lần trò chuyện đó, hắn thường xuyên thảo luận với cô một số chủ đề rất sâu sắc như nguồn gốc của thế giới, hay vận mệnh.

Cô lúc đó đã lấy những tư tưởng cốt lõi của chủ nghĩa Mác, tư tưởng Mao Trạch Đông ra để thảo luận với hắn nhưng cô đã quên, hệ thống lý thuyết của họ hoàn toàn không tương thích.

Tiểu Thạch tin vào huyền học Đạo gia, còn cô là một thanh niên đương đại tin vào Đảng và yêu nước.

Hai người nói chuyện mà cứ “ông nói gà, bà nói vịt”. Cảm thấy giao tiếp bị cản trở, cô cuối cùng đành phải mua về “Đạo Đức Kinh” và “Kinh Dịch”, chuẩn bị nghiên cứu một cách nghiêm túc.

Chưa kể, từ khi bắt đầu nghiên cứu hai cuốn sách này, chất lượng giấc ngủ của cô đã tăng vọt.

Hôm qua cô và Tiểu Thạch nói chuyện gì nhỉ? Hình như là: “Trời đất vận hành có quy luật riêng, không vì vua Nghiêu mà tồn tại, cũng không vì…”

(Câu này có ý nghĩa rằng các quy luật của tự nhiên và vũ trụ là vĩnh hằng, không thay đổi theo ý muốn hay sự tồn tại của con người, bất kể là người tốt hay người xấu )

Đại khái là ý này.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được ngáp một cái.

Thảo luận với bạn bè về những cái này đúng là một kiểu trải nghiệm mới lạ.

“Cô Diệp.” Thẩm Mộng Ninh nhẹ nhàng đi đến bàn làm việc của cô vớigiọng điệu hòa nhã.

Từ khi tình trạng lộn xộn của lớp tám được cải thiện, thái độ của các giáo viên trong văn phòng đối với cô cũng tốt lên rất nhiều.

Trước đây, những giáo viên này thường thương hại hoặc coi cô như một trò đùa. Hiện tại, họ thực sự coi cô là một giáo viên chủ nhiệm đủ tiêu chuẩn.

“Cô Thẩm, mời ngồi.” Diệp Khả Tình mỉm cười chào đón, mời cô ấy ngồi vào chiếc ghế trống bên cạnh: “Cô tìm tôi có chuyện gì sao?”

Thẩm Mộng Ninh nghe vậy liền khẽ cười, duyên dáng ngồi xuống: “Thực ra không có gì to tát, chỉ là lớp Tám…”

Nghe đến đó, Diệp Khả Tình nhíu chặt mày: “Các em ấy lại quậy phá trong giờ học sao?”

“Không không.” Thẩm Mộng Ninh vội vã xua tay: “Bây giờ các em ấy học tập rất yên tĩnh.”

So với trước đây, tình trạng hiện tại của lớp Tám đã tốt hơn rất nhiều.

Trước đây, trong giờ học, một nửa trong số 27 học sinh của lớp đều quậy phá. Một tiết học trôi qua, giọng cô khản đặc nhưng cũng không có mấy người nghe.

Bây giờ, trong giờ học, lớp hầu như không còn quậy phá. Cũng bắt đầu có không ít học sinh nghiêm túc nghe giảng.

“Chỉ là, khi hỏi bài, các em ấy không cần quá yên tĩnh thì sẽ tốt hơn.”

“Tôi đến đây chủ yếu là muốn nói với cô về tình hình học tập của lớp Tám.” Thẩm Mộng Ninh thở dài nói ra mục đích của mình.

Trước đây, cô ấy cảm thấy học sinh lớp tám không quậy phá là tốt rồi, còn việc có nghiêm túc trong giờ học hay hoàn thành bài tập hay không thì không còn quan trọng nữa.

Diệp Khả Tình ngồi thẳng lưng, ánh mắt cũng nghiêm túc hơn: “Cô Thẩm, cô nói đi.”

“Cô Diệp, cô cũng biết tình trạng lớp tám trước đây. Lúc đó, tôi dạy trước lớp đều nơm nớp lo sợ, một chút chuyện trong lớp tôi cũng không thể quản được.” Giọng điệu của Thẩm Mộng Ninh vô cùng chân thành, cô ấy biết bản thân đã từng là một giáo viên không đủ tiêu chuẩn: “Cô Diệp, tôi thực sự rất ngưỡng mộ cô, có thể dẫn dắt lớp tám trở thành như bây giờ. Ngay cả Khương…”

Cô ấy dừng lại một chút, không nói ra cái tên đó: “Bây giờ nhìn các em ấy, tôi thực sự rất vui. Tôi nghĩ, liệu chúng ta có thể tập trung vào thành tích của lớp Tám được không?”

“Ví dụ như bài tập. Hiện tại lớp Tám chỉ có hơn mười người nộp bài tập, và trong số những người nộp, chất lượng cũng không được tốt lắm.” Cô ấy uyển chuyển nói về tình hình hiện tại của lớp Tám: “Tôi nghĩ, liệu chúng ta có thể cùng nhau tập trung vào tình hình học tập của lớp tám được không?”

Diệp Khả Tình nghiêm túc lắng nghe. Cô hiện tại cũng đang chuẩn bị tập trung vào thành tích của lớp. Dù có tốt hay không, ít nhất cũng phải đạt được mức tiêu chuẩn.

“Cô Thẩm, cô cũng biết tình trạng hiện tại của lớp chúng ta. Không sợ cô cười, nền tảng của lớp tám thực sự không tốt. Cả lớp 7 họ đều không nghiêm túc. Bây giờ lên lớp 8, muốn nghe thì có thể cũng không hiểu được mấy.”

Tay cô nhẹ nhàng vuốt ve trang giấy, cau mày đưa ra một đề xuất: “Cô Thẩm, bài tập mà khó quá, dù các em ấy có nộp thì cũng có thể đều là chép bài của bạn.”

Cô ấy đổi cách nói về việc sao chép: “Tôi muốn hỏi, cô Thẩm, cô thấy việc ra đề phân loại thì sao?”

Thẩm Mộng Ninh nghe cô nói, có chút tò mò: “Phân loại như thế nào?”

“Chính là dựa trên tình hình hiện tại của lớp, dựa trên khả năng tiếp thu kiến thức của các em ấy, chia bài tập thành ba cấp độ.” Diệp Khả Tình đưa ra phương pháp mà cô ấy vẫn luôn muốn thực hiện: “Mỗi ngày đều để lại ba loại đề khác nhau, để các em ấy dựa vào tình hình thực tế của mình mà lựa chọn làm loại nào.”

Thẩm Mộng Ninh nghe xong gật đầu không ngừng. Nghe như vậy, quả thực là một cách hay.

Diệp Khả Tình tiếp tục: “Để tăng hứng thú cho học sinh, chúng ta có thể đổi tên ba loại đề này, dựa theo sở thích của các em ấy, chẳng hạn như Đồng, Bạc, Vàng…”

“Đúng vậy, chờ đại đa số các em đã mở khóa được Vàng, chúng ta còn có thể nâng cao trình độ…” Thẩm Mộng Ninh hào hứng thảo luận với cô ấy.

Hai người nói chuyện đến khi chuông tan học vang lên mới từ từ dừng lại. Diệp Khả Tình uống một ngụm nước ấm: “Chỉ là, nói như vậy, sau này cô giáo Thẩm có thể sẽ vất vả hơn một chút.”

Giao ba phần bài tập chắc chắn sẽ nặng hơn so với một phần.

“Là giáo viên, đó chẳng phải là việc tôi nên làm sao?”

Thẩm Mộng Ninh và cô nhìn nhau mỉm cười.

Diệp Khả Tình vươn vai: “Vậy thì tiếp theo tôi sẽ thảo luận chuyện này với các giáo viên bộ môn khác, cố gắng sớm thực hiện nó.”

Trong thời gian tiếp theo, cô ấy liên tục đi lại giữa các giáo viên, nói đến khô cả họng, cuối cùng cũng giành được sự đồng ý của họ.

Thực ra, những giáo viên có thể đến ngôi trường trung học này đa số đều là những giáo viên có tâm. Trước đây, vì không thể quản được, bây giờ có điều kiện, họ cũng sẵn lòng dành tâm sức để giúp đỡ các em học sinh này.

Diệp Khả Tình biết, một chút này không thể làm nên việc lớn ngay được, cô không mong đợi các học sinh này có thể ngay lập tức trở thành thần đồng, làm bài thi được điểm tuyệt đối.

“Cứ từng bước một.” Các em ấy hiện tại mới là học sinh cấp hai. Nếu cố gắng, vẫn có thể thi đậu vào cấp Ba.

Những học sinh có gia đình tốt, dù thế nào cũng sẽ có trường để học. Nhưng những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn, học tập gần như là con đường duy nhất của các em.

Cô kìm nén sự nôn nóng ở trong lòng lại, cố gắng tự an ủi mình: “Từ từ thôi, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên.”

Sau khi tan học, Diệp Khả Tình trở về nhà như mọi khi.

Chưa kịp uống cốc nước đã có cuộc gọi đến.

“Alo, xin hỏi có phải cô Diệp Khả Tình không? Tôi là cảnh sát ở Sở Công an khu An Khánh. Học sinh của cô bị nghi ngờ có liên quan đến một vụ ẩu đả. Hiện các em đang ở Sở Công an, cô có tiện đến đây một chút không?”

Diệp Khả Tình cầm điện thoại, cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô run giọng hỏi:

“Tôi sẽ đến ngay. Các em ấy bây giờ có sao không, có bị thương không?”

“Cô vẫn nên đến đây một chuyến đi, trong điện thoại có lẽ không nói rõ được.”

“Được.”

Diệp Khả Tình tắt điện thoại, nhanh chóng thay giày, nóng lòng chạy đến Sở Công an.

Đến nơi, cô lập tức thấy mấy học sinh đang đứng ở đó: một người ngổ ngáo, bất cần đời; một người nho nhã nhưng sắc mặt tái nhợt.

“Khương Lê, Ngụy Đồng.” Diệp Khả Tình nhìn thấy trên người họ không có vết thương nào, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một nửa: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cô cố nén sự tức giận, quyết định tìm hiểu sự việc trước.

Hai cậu bé đều im lặng, nhưng một viên cảnh sát bên cạnh thở dài và giải thích sự việc.

Nguyên nhân là do ba của Ngụy Đồng cờ bạc nợ 5000 tệ, để trốn tránh những người đòi nợ, ông ta đã sớm bỏ trốn khỏi thành phố.

Những người đòi nợ không tìm thấy ông ta, bèn chuyển mục tiêu sang Ngụy Đồng và mẹ cậu ấy. Ba mẹ Ngụy Đồng đã ly hôn, căn nhà được ghi tên mẹ cậu.

Căn nhà tuy không lớn, nhưng giá trị thị trường cũng không thấp, vì vậy những người này muốn ép buộc họ bán nhà để trả nợ.

Mẹ Ngụy Đồng kiên quyết không đồng ý, những người đó bèn tìm một đám côn đồ để dọa dẫm cậu.

Khương Lê trên đường về nhà nhìn thấy có người lôi Ngụy Đồng vào một con hẻm, bèn đi theo.

Trước đó, cậu ta đã gọi điện báo cảnh sát.

May mắn là cảnh sát đến nhanh, hai bên chưa kịp ẩu đả, chỉ có lời qua tiếng lại.

Xét tổng thể, vụ việc này cũng cấu thành tội tụ tập gây rối, vì vậy cảnh sát đã đưa cả đám người đến Sở Cảnh sát để lấy lời khai.

Đối với những tên côn đồ tham gia, họ sẽ bị tạm giam ba ngày.

Vì Ngụy Đồng và Khương Lê là người bị hại, lại là trẻ vị thành niên chưa đủ 14 tuổi, nên cảnh sát theo quy định đã lấy lời khai và yêu cầu họ gọi phụ huynh đến.

Nhưng cả hai đều nói ba mẹ mình không rảnh, cuối cùng dưới sự truy hỏi của cảnh sát, họ đã báo số điện thoại của giáo viên chủ nhiệm, Diệp Khả Tình.

Diệp Khả Tình nghe xong có chút tự trách. Cô vẫn chưa hiểu đủ về học sinh của mình.

Như Ngụy Đồng, cô chỉ biết cậu là con của một gia đình đơn thân, nhưng lại không biết đằng sau còn có chuyện như vậy.

Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, cô đưa Ngụy Đồng về nhà trước.

“Đồng Đồng, con đi đâu vậy, mẹ lo chết đi được.” Một người phụ nữ mặc tạp dề đã đứng đợi ngoài cửa. Vẻ mặt đầy nếp nhăn của bà ấy tràn ngập sự lo lắng.

Mặc dù thời gian đã để lại dấu vết trên khuôn mặt, nhưng vẫn có thể thấy được vẻ đẹp của bà khi còn trẻ. Ngoại hình của Ngụy Đồng có vài phần giống mẹ cậu, rất thanh tú.

Diệp Khả Tình khẽ nói gì đó vào tai Ngụy Đồng, sau đó buông cậu ra, mỉm cười nói với mẹ cậu: “Mẹ Ngụy Đồng, tôi là giáo viên chủ nhiệm của cháu. Hôm nay lớp có một số việc nên đã làm chậm trễ một lát.”

“Lần tới tôi nhất định sẽ thông báo cho bà trước, thực sự xin lỗi.”

“Không sao, cô giáo mời vào nhà ngồi một lát.” Mẹ Ngụy Đồng e dè dùng tạp dề lau tay. Bà ấy chưa từng đi học, nên rất tôn trọng và cũng có chút sợ những người trí thức như giáo viên.

“Không cần đâu, tôi đến đây chỉ muốn nói với bà một tiếng, sợ bà hiểu lầm.” Diệp Khả Tình cười vẫy tay: “Ngụy Đồng là một học sinh rất giỏi trong lớp chúng tôi đấy.”

Mẹ Ngụy Đồng vui vẻ nở nụ cười, nếp nhăn trên mặt sâu hơn, nhưng có thể thấy được sự tự hào trong ánh mắt.

“Không làm phiền bà nữa, tôi còn một học sinh nữa cần đưa về.” Diệp Khả Tình vẫy tay, đưa Khương Lê rời khỏi con hẻm.

“Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra với em?” Diệp Khả Tình đi ở phía ngoài, gần đường, chuẩn bị “xử lý” Khương Lê sau.

“Cảnh sát không phải đã nói rõ rồi sao?” Khương Lê đi ở phía trong, nói một cách thờ ơ.

“Cho nên hôm nay tài xế nhà em vừa hay không đến đón, em lại vừa hay không tiện đường mà lại nhìn thấy Ngụy Đồng gặp chuyện à.” Diệp Khả Tình dừng lại, khoanh tay, bình thản nhìn cậu ta, như đang nói: “Em cứ bịa đi, cứ bịa nữa đi.”

“Tôi cũng không nghĩ là lại trùng hợp như vậy.” Khương Lê cười gượng hai tiếng, cũng dừng lại, vẫn không thừa nhận.

“Em nghĩ tôi sẽ tin sao?”

“Được rồi, là vì hôm nay tôi thấy bạn Ngụy Đồng trong trường có vẻ không ổn, nên đã đi theo một chút.” Cậu ta không nhìn Diệp Khả Tình mà nhìn những chiếc xe qua lại xung quanh: “Dù sao tôi rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.”

Trong giấc mơ của cậu ta, sau ngày hôm nay, Ngụy Đồng đã nghỉ học. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ có mẹ cậu ấy đến làm thủ tục nghỉ học.

Vì vậy, hôm nay cậu ta mới đi theo cậu ấy, muốn xem có giúp được gì không. Không ngờ Ngụy Đồng lại gặp phải chuyện như vậy.

“Chỉ là chuyện này, một mình tôi biết là được rồi.”

Diệp Khả Tình nghe cậu nói, hơi sững sờ. Cô không nghĩ rằng sự thay đổi của Khương Lê lại lớn đến vậy.

Cô đưa tay mạnh mẽ xoa đầu cậu.

“Bạn học Khương Lê đã tiến bộ rất nhiều, biết quan tâm đến bạn học.” Diệp Khả Tình cười thu tay lại, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc hơn: “Nhưng trong chuyện này em đã quá sơ suất. Em có nghĩ đến nếu xảy ra chuyện thì sao không? Nhiều người như vậy, ‘hai tay khó địch bốn tay’, huống hồ em ngay cả tôi còn không đánh lại…”

Cô tận tình khuyên nhủ một hồi, quay đầu lại thì thấy Khương Lê như đang ở trên chín tầng mây.

“Khương Lê!” Giọng cô cao hơn.

“Cô giáo, cô nói đi, tôi đang nghe mà.” Khương Lê lập tức lấy lại tinh thần.

“Tôi vừa nói gì?”

“Nói phải bảo vệ bản thân… Không được liều lĩnh, có chuyện thì phải liên hệ với người lớn.” Cậu ta khó khăn hồi tưởng, trả lời một cách đứt quãng.

“Đúng vậy, lần sau khi em phát hiện có vấn đề thì có thể nói với tôi trước. Lần này thực sự quá nguy hiểm…”

Thấy Diệp Khả Tình lại có ý định lải nhải, Khương Lê vội vàng gật đầu: “Cô giáo, cô yên tâm, lần sau tôi nhất định sẽ không bốc đồng như vậy.”

Diệp Khả Tình thở dài, chuyển sang một chủ đề khác: “Tại sao khi ở Sở Cảnh sát, em không gọi ba mẹ đến?”

Sắc mặt Khương Lê trầm xuống một chút, nụ cười trên môi cũng cứng lại.

Một lúc sau, cậu ta cúi đầu, vẻ mặt chìm trong bóng tối, khẽ nói: “Ba tôi luôn chú trọng công việc ở bên Kinh Đô. Bà ấy vì lo lắng cho ba nên hai ngày này đã đi theo sang đó.”

Tịch Nhã Hân có tính chiếm hữu đối với cậu ta khá mạnh. Cậu ta làm gì bà ta cũng phải hỏi, vô cùng hạn chế hành động của cậu.

Vì vậy cậu ta đã cho người bí mật tiết lộ một số thông tin cho bà ta.

Người có thể sinh con cho gia đình họ Khương, không chỉ có một mình bà ta đâu.

Chỉ là một tin tức không xác định mà thôi, bà ta lại ngay trong đêm thu dọn đồ đạc, sáng sớm hôm sau đi tới Kinh Đô, lấy cớ là “lo lắng cho Khương Ngôn Bác”.

Sau khi bà ta đi, cậu ta làm rất nhiều việc thuận tiện hơn.

Mặc dù Khương Lê không chỉ đích danh “bà ấy” là ai, nhưng Diệp Khả Tình hiểu rõ.

Cô không nói thêm gì nữa, thuận tay vẫy một chiếc taxi trống: “Đi thôi, cô đưa em về.”

Khương Lê nhìn cô, có chút bối rối hỏi: “Cô giáo, món nợ của ba Ngụy Đồng, tôi giúp cậu ấy trả trước có được không?”

“Nghĩ gì vậy. Em giúp được nhất thời, lẽ nào lại giúp được cả đời sao? Ba cậu ấy nếu còn thiếu tiền đi đánh bạc thì sao?” Diệp Khả Tình kéo cậu ta mở cửa xe taxi, thuận tay nhét cậu ta vào, sau đó chính mình ngồi vào bên kia: “Hơn nữa, Ngụy Đồng là một người rất có nguyên tắc, cũng rất tự trọng. Em cho cậu ấy, cậu ấy cũng chưa chắc đã chấp nhận.”

“Vậy phải làm sao?” Khương Lê ngồi trong xe, trong mắt cũng có thêm vài phần tức giận. “Ba của Ngụy Đồng thật sự quá tồi tệ.”

“Chuyện người lớn, con nít đừng xen vào.” Diệp Khả Tình vỗ đầu cậu: “Mau nói địa chỉ đi, tài xế đang chờ đấy.”

Tấm Ảo Mộng Phù kia, tôi vẫn còn một cơ hội chưa dùng đâu.

Khương Lê ngồi yên trên xe, cúi đầu, giọng trở nên vô cùng nhỏ: “Tôi đã đi tìm cô giáo Lưu để xin lỗi. Tôi cảm thấy rất may mắn, may mắn là cô ấy không sao, nếu không tôi có lẽ không còn mặt mũi quay lại trường học này.”

Diệp Khả Tình chợt nhận ra, “cô giáo Lưu” mà cậu ta nói chính là giáo viên chủ nhiệm lớp tám trước đây, người đã bị cậu ta chọc tức đến mức suýt sảy thai.

Nghĩ đến đây, giọng cô lại nghiêm túc hơn vài phần: “Em thực sự đã động thủ với cô Lưu?”

“Không có, tôi không đánh phụ nữ.” Giọng Khương Lê càng ngày càng nhỏ: “Lúc đó là tôi quá đáng, đã dọa cô giáo Lưu một chút. Tôi không nghĩ rằng sẽ nghiêm trọng đến vậy.”

Ban đầu, khi biết cô Lưu phải vào viện tĩnh dưỡng, cậu ta đã rất áy náy. Nhưng Tịch Nhã Hân lại luôn nói xấu cô Lưu trước mặt cậu ta, khiến cậu ta cảm thấy cô Lưu là một người xấu ích kỷ.

Cũng là do chính cậu ta quá dễ tin người khác, thực sự tin rằng cô giáo Lưu là một người ham tiền, đã nhận rất nhiều quà từ nhà cậu.

Vì vậy, cậu ta rất nhanh đã gạt bỏ sự áy náy.

“Cô Lưu có tha thứ cho em không?” Diệp Khả Tình không muốn truy cứu chuyện đã xảy ra lúc đó nữa, khẽ hỏi.

“Cô giáo nói chỉ cần tôi có thể cải tà quy chính, cô ấy sẽ tha thứ cho tôi.” Mắt Khương Lê đỏ hoe. Lúc đó cậu mới biết, những món quà Tịch Nhã Hân gửi đi, cô giáo chưa từng nhận lấy.

“Cô Lưu thực sự là một giáo viên rất có trách nhiệm.”

Diệp Khả Tình thở dài: “Cô không phải là người đã từng bị em làm tổn thương, nên cũng chưa từng tự mình trải qua nỗi đau của họ. Nhưng họ đã lựa chọn tha thứ cho em, nhất định là có lý do của họ.”

Cô dừng lại một chút, an ủi nói: “Cô hy vọng sau này em có thể lấy đó làm bài học, biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm.”

“Tôi sẽ làm được, cô Diệp, cô yên tâm đi.” Khương Lê nghiêng mặt sang nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc.

Sau khi đưa Khương Lê về nhà, Diệp Khả Tình lại ngồi chiếc taxi đó quay về nhà mình.

Cô nhìn số tiền phải trả, lòng đau như cắt. Ai mà ngờ được biệt thự nhà Khương Lê lại cách nhà cô xa như vậy!

Mở cửa về nhà, cô bật đèn ở lối vào, mệt mỏi thay giày, loạng choạng về phòng ngủ và nằm lên giường.

“Mình có quên chuyện gì không?”

“Hôm nay mình vẫn chưa liên lạc với Tiểu Thạch!”

Diệp Khả Tình vội vàng lấy điện thoại ra, và như dự đoán, cô thấy tin nhắn hỏi thăm của hắn.

Cô ngồi dậy, theo bản năng gọi điện thoại.

Đối phương dường như vẫn luôn chờ đợi, vừa đổ chuông một tiếng, bên kia đã nghe máy.

“Tiểu Thạch, xin lỗi, hôm nay tôi bận quá, bây giờ mới có thời gian tìm anh.”

Cô nhìn màn hình màu xanh, cẩn thận hỏi: “Anh sẽ không giận chứ?”

“Làm sao có thể, ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ giận cô.” Giọng nói đối phương như cảm thán, lại như an ủi.

Mặc dù đã nói chuyện với Tiểu Thạch nhiều lần như vậy, cô vẫn không có sức đề kháng với giọng của hắn.

Không phải là kiểu giọng cố tình trầm xuống để tạo không khí, mà là một giọng nói lạnh lùng nhưng dịu dàng như có thể chảy vào tận trong lòng cô.

Chỉ là, mấy ngày nay, thái độ của Tiểu Thạch đối với cô hình như có chút kỳ lạ.

Một sự kỳ lạ không thể diễn tả. Thái độ của hắn đối với cô dường như có thêm vài phần tôn kính? Phức tạp? Thân thiết?

Diệp Khả Tình gạt bỏ những suy nghĩ đó, quay người nằm úp sấp trên giường, và bắt đầu chia sẻ những chuyện xảy ra hôm nay.

Sau khi nói xong chuyện này, sợ Tiểu Thạch lại nhắc đến những chủ đề như “nhân quả”, “căn nguyên”, cô nhanh chóng tìm một chủ đề mới. Hôm nay cô còn chưa kịp đọc mấy trang “Đạo Đức Kinh”.

“Đúng rồi, Tiểu Thạch, hình như tôi chưa từng nghe anh gọi tên tôi?” Diệp Khả Tình cẩn thận nghĩ lại, quả thực là chưa từng.

Từ trước đến nay, những lời đáp lại của Tiểu Thạch đối với cô đều rất ngắn gọn. Ngay cả khi trò chuyện qua giọng nói, hắn cũng chưa từng gọi tên cô.

Nghĩ đến đây, cô có chút không vui mà lắc lắc chân: “Tiểu Thạch, anh muốn xưng hô với tôi như thế nào?”

Vân Trạch Minh nghe lời cô nói, sững sờ một chút.

Mấy ngày nay, hắn luôn thăm dò về việc người ở dị giới, không, là Thiên Đạo, kiểm soát thế giới này thế nào.

Kết quả là cô ấy dường như hoàn toàn không biết gì về thế giới này.

Theo lời Diệp Khả Tình, khi viết cuốn sách này, cô đã đưa tất cả khả năng viết lách vào trong sách, sau khi xong xuôi, bản thân cũng không muốn làm gì nữa.

Tất nhiên, lời nói ban đầu của cô không phải vậy. Cô nói rằng cuốn sách này sẽ không có bất kỳ phiên ngoại nào, để lại đủ không gian cho độc giả suy ngẫm.

Vì vậy, sức mạnh Thiên Đạo trên Thương Lăng Đại Lục mới có thể không ngừng suy yếu. Còn lần Thiên Đạo hiện thân trước đó, cũng là vì hắn đã cho cô tấm Ảo Mộng Phù kia.

Vì vậy, cảm giác của hắn đối với Thiên Đạo rất phức tạp, đến mức hắn cũng không thể hiểu rõ được.

Còn về cách xưng hô, hắn há miệng: “Diệp… Diệp cô nương.”

Diệp Khả Tình lần đầu tiên nghe thấy giọng điệu thiếu chững chạc như vậy của Tiểu Thạch, có chút nghịch ngợm cười: “Mối quan hệ giữa chúng ta xa lạ như vậy sao?”

“Cứ gọi tôi là Khả Tình là được.”

Cô dừng lại một chút, rồi cười bổ sung: “Tất nhiên, anh cũng có thể gọi tôi là Tình Tình.”

Đã quen nhau lâu như vậy, cô cảm thấy xưng hô “bạn bè” là đủ.

Còn xưng hô “Diệp cô nương”, nghe có vẻ hơi cổ hủ, nhưng lại rất phù hợp với cách suy nghĩ của hắn.

“Khả… Tình.” Bên tai của Vân Trạch Minh đã ửng đỏ, giọng nói có chút khô khốc.

Xưng hô này nghe quá thân mật khiến hắn có chút không quen.

Vốn dĩ là Diệp Khả Tình tự mình bảo Tiểu Thạch gọi như vậy, nhưng khi hắn thực sự gọi, cô cảm thấy bản thân đã đánh giá thấp sức ảnh hưởng của giọng nói Tiểu Thạch đối với mình.

“Tiểu Thạch…” Cô vừa định chuyển chủ đề, bỗng nhớ ra vấn đề tuổi tác của hai người: “Tuổi của anh hẳn là lớn hơn tôi, tôi gọi anh là Tiểu Thạch hình như không thích hợp lắm.”

“Vậy tôi nên xưng hô với anh như thế nào đây?” Diệp Khả Tình chớp mắt, bẻ ngón tay, tự nhủ: “Tiểu Thạch đầu, Đại Thạch đầu, tảng đá lớn…”

Những xưng hô này càng ngày càng quá đáng, cho đến khi giọng nói của người đối diện vang lên.

“Vân Trạch Minh, tên thật của tôi.” Giọng nói đối phương mờ mịt nhưng lại kiên định: “Trạch là vạn vật sáng sủa, Minh là minh tâm kiến tính.”

Diệp Khả Tình nghe hắn nói, khẽ nhíu mày. Chân đang đung đưa cũng dừng lại: “Cái tên này, sao lại quen tai đến vậy?”

không?”

“Hôm nay mình vẫn chưa liên lạc với Tiểu Thạch!”

Diệp Khả Tình vội vàng lấy điện thoại ra, và như dự đoán, cô thấy tin nhắn hỏi thăm của hắn.

Cô ngồi dậy, theo bản năng gọi điện thoại.

Đối phương dường như vẫn luôn chờ đợi, vừa đổ chuông một tiếng, bên kia đã nghe máy.

“Tiểu Thạch, xin lỗi, hôm nay tôi bận quá, bây giờ mới có thời gian tìm anh.”

Cô nhìn màn hình màu xanh, cẩn thận hỏi: “Anh sẽ không giận chứ?”

“Làm sao có thể, ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ giận cô.” Giọng nói đối phương như cảm thán, lại như an ủi.

Mặc dù đã nói chuyện với Tiểu Thạch nhiều lần như vậy, cô vẫn không có sức đề kháng với giọng của hắn.

Không phải là kiểu giọng cố tình trầm xuống để tạo không khí, mà là một giọng nói lạnh lùng nhưng dịu dàng như có thể chảy vào tận trong lòng cô.

Chỉ là, mấy ngày nay, thái độ của Tiểu Thạch đối với cô hình như có chút kỳ lạ.

Một sự kỳ lạ không thể diễn tả. Thái độ của hắn đối với cô dường như có thêm vài phần tôn kính? Phức tạp? Thân thiết?

Diệp Khả Tình gạt bỏ những suy nghĩ đó, quay người nằm úp sấp trên giường, và bắt đầu chia sẻ những chuyện xảy ra hôm nay.

Sau khi nói xong chuyện này, sợ Tiểu Thạch lại nhắc đến những chủ đề như “nhân quả”, “căn nguyên”, cô nhanh chóng tìm một chủ đề mới. Hôm nay cô còn chưa kịp đọc mấy trang “Đạo Đức Kinh”.

“Đúng rồi, Tiểu Thạch, hình như tôi chưa từng nghe anh gọi tên tôi?” Diệp Khả Tình cẩn thận nghĩ lại, quả thực là chưa từng.

Từ trước đến nay, những lời đáp lại của Tiểu Thạch đối với cô đều rất ngắn gọn. Ngay cả khi trò chuyện qua giọng nói, hắn cũng chưa từng gọi tên cô.

Nghĩ đến đây, cô có chút không vui mà lắc lắc chân: “Tiểu Thạch, anh muốn xưng hô với tôi như thế nào?”

Vân Trạch Minh nghe lời cô nói, sững sờ một chút.

Mấy ngày nay, hắn luôn thăm dò về việc người ở dị giới, không, là Thiên Đạo, kiểm soát thế giới này thế nào.

Kết quả là cô ấy dường như hoàn toàn không biết gì về thế giới này.

Theo lời Diệp Khả Tình, khi viết cuốn sách này, cô đã đưa tất cả khả năng viết lách vào trong sách, sau khi xong xuôi, bản thân cũng không muốn làm gì nữa.

Tất nhiên, lời nói ban đầu của cô không phải vậy. Cô nói rằng cuốn sách này sẽ không có bất kỳ phiên ngoại nào, để lại đủ không gian cho độc giả suy ngẫm.

Vì vậy, sức mạnh Thiên Đạo trên Thương Lăng Đại Lục mới có thể không ngừng suy yếu. Còn lần Thiên Đạo hiện thân trước đó, cũng là vì hắn đã cho cô tấm Ảo Mộng Phù kia.

Vì vậy, cảm giác của hắn đối với Thiên Đạo rất phức tạp, đến mức hắn cũng không thể hiểu rõ được.

Còn về cách xưng hô, hắn há miệng: “Diệp… Diệp cô nương.”

Diệp Khả Tình lần đầu tiên nghe thấy giọng điệu thiếu chững chạc như vậy của Tiểu Thạch, có chút nghịch ngợm cười: “Mối quan hệ giữa chúng ta xa lạ như vậy sao?”

“Cứ gọi tôi là Khả Tình là được.”

Cô dừng lại một chút, rồi cười bổ sung: “Tất nhiên, anh cũng có thể gọi tôi là Tình Tình.”

Đã quen nhau lâu như vậy, cô cảm thấy xưng hô “bạn bè” là đủ.

Còn xưng hô “Diệp cô nương”, nghe có vẻ hơi cổ hủ, nhưng lại rất phù hợp với cách suy nghĩ của hắn.

“Khả… Tình.” Tai Vân Trạch Minh ửng đỏ, giọng nói có chút khô khốc.

Xưng hô này nghe quá thân mật, khiến hắn có chút không quen.

Vốn dĩ là Diệp Khả Tình tự mình bảo Tiểu Thạch gọi như vậy, nhưng khi hắn thực sự gọi ra, cô cảm thấy bản thân đã đánh giá thấp sức ảnh hưởng của giọng nói Tiểu Thạch đối với mình.

“Tiểu Thạch…” Cô vừa định chuyển chủ đề, bỗng nhớ ra vấn đề tuổi tác của hai người: “Tuổi của anh hẳn là lớn hơn tôi, tôi gọi anh là Tiểu Thạch hình như không thích hợp lắm.”

“Vậy tôi nên xưng hô với anh như thế nào đây?” Diệp Khả Tình chớp mắt, bẻ ngón tay, tự mình nói: “Tiểu Thạch đầu, Đại Thạch đầu, tảng đá lớn…”

Những xưng hô này càng ngày càng quá đáng, cho đến khi giọng nói của người đối diện vang lên.

“Vân Trạch Minh, tên thật của tôi.” Giọng nói đối phương mờ mịt nhưng lại kiên định: “Trạch là vạn vật sáng sủa, Minh là minh tâm kiến tính.”

Diệp Khả Tình nghe hắn nói, khẽ nhíu mày, đôi chân đang đung đưa cũng dừng lại: “Cái tên này, sao lại quen tai đến vậy?”

 

Trước
Thông tin truyện

Bình luận cho Chương 21

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Cửu Gia, Vợ Ngài Lại Lộ Thân Phận Rồi
Cửu Gia, Vợ Ngài Lại Lộ Thân Phận Rồi
Anh Biết Gió Đến Từ Đâu
Anh Biết Gió Đến Từ Đâu
Hãy nhắm mắt khi anh đến
Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến Phần 1
Cốt Truyện Vỡ, Ta Tự Làm Chủ Số Phận
Cốt Truyện Vỡ, Ta Tự Làm Chủ Số Phận
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
Siêu Cấp Cưng Chiều
Siêu Cấp Cưng Chiều
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz