Chương 42 -Nhật Ký (1)
“Không biết.” Giang Thanh Hoan thành thật trả lời.
Giọng nữ kia cười khẽ, lại tiếp tục mở miệng: “Bé ngoan sao em lại thành thật như vậy nha… Nhưng mà, chị chính là thưởng thức em như vậy đấy.”
Sau tiếng cười lanh lảnh, cô ta tiếp tục giải thích:
“Là bởi vì một cái mạng của cậu ta không còn nữa, lấy mạng đổi mạng. Vừa rồi khi đánh nhau với người giấy, thế thân của cậu ta đã dùng hết rồi, nói cách khác hiện tại cậu ta chỉ còn một cái mạng. Ai nha nha, thật đáng thương.”
Ngoài miệng nói “đáng thương”, nhưng giọng nữ không toát ra chút tư thế đồng tình nào. Cô ta chỉ phát biểu xong kiến giải độc đáo của mình, rồi tiếp tục chia sẻ với Giang Thanh Hoan một ít phương pháp đối phó người giấy trước đó.
Giang Thanh Hoan chậm rãi đi trên đường về nhà, ánh trăng kéo dài cái bóng của cô. Cô dừng bước chân, nhìn mấy bụi cỏ dại lộn xộn mọc dưới chân, đột ngột hỏi:
“Vậy chị lại là ai, chị là một phần thuộc về cơ thể anh trai hay là hoàn toàn mới…”
Giọng nữ không nói chuyện nữa, Giang Thanh Hoan phát hiện thường thường khi hỏi đến điểm mấu chốt, giọng nữ sẽ tượng trưng trốn tránh.
Hiện tại, mặc cho cô gọi thế nào, giọng nữ yêu kiều kia cũng không xuất hiện lần nữa.
Đường rất hẹp, không đi bao lâu, Giang Thanh Hoan đã về đến nhà.
Tiểu Hắc đang nằm ở cửa phơi ánh trăng, thấy Giang Thanh Hoan tới, cái đuôi đang lắc lư điên cuồng cũng rất nhanh rũ xuống. Nó hắt xì mấy cái, lại dịch đến nơi cách Giang Thanh Hoan rất xa.
Giang Thanh Hoan muốn thuận tay sờ cái đầu chó mềm mại một cái, nhưng Tiểu Hắc trực tiếp quay đầu đi, Giang Thanh Hoan không thực hiện được đành phải mở cửa phòng, đứng ở phòng khách.
Liễu Yên và Dì Lâm vô cùng kinh ngạc đối với sự trở về của cô, Dì Lâm buông chén trà trong tay xuống, vẫn tò mò hỏi: “Sao con về sớm vậy, không phải nói đi tản bộ sao?”
Giang Thanh Hoan lắc đầu, đem những chuyện đã xảy ra toàn bộ gom thành một câu: “Bọn con vừa rồi rơi vào trận pháp, hơn nữa là ở nhà họ Tần.”
“Cái gì? Nhà họ Tần?” Liễu Yên vẻ mặt không thể tin nổi, bà che miệng mình, lại thăm dò lặp lại một câu: “Thật sự là ở nhà bên cạnh sao? Vậy Tần Xuyên Mặc đâu? Thằng bé có bị thương không?”
Liên tiếp ném ra ba vấn đề để Giang Thanh Hoan trả lời, cô thở dài, học theo giọng điệu xử lý sự việc ngày thường của Dì Lâm nói: “Bức tượng hồ ly trong phòng khách vì những thứ này mà bị đập vỡ, cậu ấy đang khóc.”
“Tôi đi xem, tôi đi xem, không xong rồi, không xong rồi…” Liễu Yên trực tiếp đứng dậy. Tiếng tay đập lên bàn rất vang, tư thế bà đẩy cửa có chút chật vật.
Giang Thanh Hoan nhìn chằm chằm bóng lưng bước đi lảo đảo của bà, lại hỏi vấn đề trước đó: “Tần Xuyên Mặc nói cậu ấy là hồ ly, thật sao?”
Lâm Tĩnh Vân thổi thổi trà, ngước mắt nhìn về phía Giang Thanh Hoan: “Câu chuyện ‘Hồ ly gả con gái’ lưu truyền trong dân gian con hẳn là đã nghe qua. Mà Liễu Yên chính là người con gái trong đó, Tần Xuyên Mặc là con trai. Nhưng trên người thằng bé chỉ là được hồ ly nhập hồn, cho nên vẫn được coi là con người. Con cũng rất kỳ quái đúng không? Nhà bọn họ thực sự quá mức rắc rối phức tạp, nhất thời cũng không nói rõ được.”
“Nhưng con nhìn thấy trên mặt cậu ấy ở tầng hầm, bao gồm cả thị lực của cậu ấy, rất giống hồ ly, nhưng cũng giống đặc điểm của rất nhiều loài thú.” Giang Thanh Hoan đem phát hiện của mình nói cho Lâm Tĩnh Vân, người sau chỉ cười cười hiểu ý.
Câu chuyện “Hồ ly gả con gái”, Giang Thanh Hoan từ khi còn rất nhỏ đã nghe qua.
Tương truyền đêm khuya Hồ Tiên muốn gả con gái đi, sẽ chuyên chọn ra tay với những đứa trẻ còn đang đi lang thang bên ngoài, chưa ngủ, thu nhận những đứa trẻ đó làm kim đồng ngọc nữ của mình. Từ đó về sau, đứa trẻ không thể về nhà được nữa.
Rất giống với câu chuyện “Bà kẹ” lưu truyền ở rất nhiều thành phố, đại đa số cũng là để răn đe trẻ con đêm khuya đừng đi lang thang một mình.
Giang Thanh Hoan mãi cho đến bây giờ còn nhớ rõ bài đồng dao “Hồ ly gả con gái” hát như thế nào, tuy rằng chỉ lờ mờ nhớ lại hai câu đầu, nhưng giai điệu âm sâm sâm kia vẫn sẽ quanh quẩn trong đầu.
Trời đen đen, lòng hoang mang, Hồ Tiên gả con phải nâng kiệu.
Gió gấp gấp, đường xa xa, khăn voan vén lên xương sinh kiều.
Cô dừng một chút, nỗ lực vứt bỏ đoạn giai điệu quen thuộc này, lại đặt toàn bộ sự chú ý lên người Dì Lâm.
“Cho nên khi con nhìn thấy thằng bé, nó chỉ có chút năng lực như vậy. Hồn hồ ly ở trong cơ thể nó cũng không mang lại cho nó bao nhiêu tiện lợi. Rất giống với phương thức dì nói với con trước đó, nó chỉ là tồn tại bằng một phương thức khác. Phương pháp như vậy thỏa đáng hơn một chút, dù sao nhà họ Tần trước mắt chỉ có một mình nó là người thừa kế. Người có ba hồn bảy vía, nó dâng một hồn trong đó cho Hồ Tiên, lợi nhuận đạt được cũng lớn, rủi ro cũng lớn mà thôi.”
“Nhưng bức tượng hồ ly kia, còn có chuyện Dì Lâm từ nhỏ đã nói với con nhà họ Tần thờ một vị Hồ Tiên cô nãi nãi…” Giang Thanh Hoan không hiểu ra sao.
Lâm Tĩnh Vân buông chén trà xuống, định thần nhìn về phía Giang Thanh Hoan: “Thờ chính là Liễu Yên, Tần Xuyên Mặc thân nhược, năm đó bất đắc dĩ nghĩ ra phương pháp này, nhưng không ngờ vẫn không chống đỡ được bao lâu.”
“Dì Liễu Yên?!” Giang Thanh Hoan nghe được giọng nói kinh ngạc của chính mình, ngay sau đó lại nhịn không được nói: “Vậy vì sao trước kia không nói những thứ này, hay là nói bởi vì lần này con đã bước vào địa bàn của họ, cho nên cũng biến tướng thừa nhận là có thể biết được chân tướng?”
Lâm Tĩnh Vân gật gật đầu.
Giang Thanh Hoan như hiểu mà không hiểu, lại nghe Lâm Tĩnh Vân bên cạnh tiếp tục nói:
“Vừa rồi con đụng phải người giấy đòi mạng, sát khí cả người đều rất nặng. Trước đó Tiểu Tần có lén lút tới hỏi dì những chuyện này, nghĩ đến việc nó gọi con qua cũng là vì cái này. Những thứ ghi trong cuốn sổ kia con hẳn là đã xem không ít đi. Không sao, dì ở ngay đây, bây giờ con có thể xem hết toàn bộ chúng, sẽ không có bất kỳ thứ gì quấy nhiễu con đọc sách.”
Giang Thanh Hoan há miệng, không biết nên nói cái gì. Hai đoạn lời nói của Dì Lâm lượng tin tức rất lớn, cô đang rối rắm nên hỏi chuyện nhà họ Tần trước hay là chuyện cuốn sổ kia.
Cân nhắc mãi, cô dứt khoát đem chuyện anh trai có thể đối thoại với mình trong đầu nói cho Lâm Tĩnh Vân.
Lâm Tĩnh Vân nghe xong cũng chỉ lộ ra biểu cảm trong dự liệu, bà gật gật đầu, cười đầy thâm ý: “Đúng, chỉ có con mới có thể như vậy. Chúng ta cũng nghĩ không thông vì sao thông đạo kết nối này chỉ tồn tại giữa con và Nó, phương thức truyền đạt hẳn là trực tiếp truyền đến trong đầu con đi?”
“Chuyện này rất hiếm lạ.” Giang Thanh Hoan nói, lại nghe Dì Lâm bổ sung:
“Đó là bởi vì con là chìa khóa, cho nên mới có thể nghe được tiếng lòng.”
“Chìa khóa?”
“Đúng, con vốn dĩ chính là chìa khóa.”
Cô nhìn đôi mắt hàm chứa ý cười của Dì Lâm, bưng cuốn sổ tay kia đi tới từ đường.
Đèn trường minh và nến trong từ đường lay động, Giang Thanh Hoan chọn một vị trí tương đối thoải mái, ngồi ở giữa đệm hương bồ.
“Đây vốn được coi là sổ tay ghi chép thực nghiệm do mẹ con viết, sư phụ Cầm Câm của dì cho rằng trên cơ sở này, cũng coi như là nhật ký của mẹ con, cho nên bà ấy đã làm rất nhiều chú thích ở vị trí tương ứng, con nhìn chữ viết hẳn là có thể tiến hành phân biệt, bởi vì bên trong có ba loại chữ viết khác nhau.”
“Dì chưa từng xem qua ghi chép trong cuốn sổ này, chỉ đem lời Cầm Câm năm đó nguyên vẹn truyền đạt lại cho con.” Lâm Tĩnh Vân dựa vào cạnh cửa, bà định thần, lại bổ sung: “Con có thể từ từ xem, có chỗ nào không hiểu thì ghi tạc trong lòng, đến lúc đó nói hết cho dì.”
Dì Lâm rời đi. Vào giờ này, nhà nhà đều đã đến giờ tắt đèn đi ngủ, cũng bởi vậy tất cả trong từ đường đều vô cùng yên tĩnh.
Tiểu Hắc không đi theo, Giang Thanh Hoan hít sâu một hơi, mở ra cuốn sổ có trang bìa ố vàng.
Mấy trang đầu tiên chữ viết thanh tú, vô cùng ngay ngắn. Bất kể là ghi chép thực nghiệm hay là nhật ký, hoàn toàn đều không có ngày tháng.
Giang Thanh Hoan đặt tầm mắt vào một trang trong đó, chữ viết ở trang này rất nhiều, càng giống như một bài nhật ký dùng để kể lể.
[Hôm nay không biết là lần thực nghiệm thứ mấy rồi, ở trong phòng thí nghiệm khép kín dưới lòng đất khiến tôi không nhìn thấy ánh mặt trời.
Ánh đèn mô phỏng trên đỉnh đầu không mô phỏng được cảm giác vầng thái dương chân chính mang lại cho tôi, tôi đã không nhớ rõ lần trước lộ diện trên mặt đất là cảm giác gì.
Con của tôi, đứa con đáng yêu của tôi, tôi không có bất kỳ phân thân và tinh lực nào để chăm sóc con bé. Thực nghiệm đã tiến hành đến giai đoạn mấu chốt, tôi đành phải nhờ người mang thật nhiều thật nhiều sách 3D dùng để bù đắp cho con tôi.
Những cuốn sách đó đến từ mặt đất, là món đồ chơi thịnh hành nhất hiện nay. Tôi nghĩ, trẻ con hẳn là đều thích những thứ này.
Nhưng cũng may, con tôi rất thích yên tĩnh. Con bé rất thích đọc sách, câu hỏi cũng rất nhiều, cuộc sống trong phòng thí nghiệm vì có con bé cũng sẽ không khô khan như trước kia.
Tôi có thể mang con đi làm, ý thức được điểm này tôi vô cùng hưng phấn.
Đứa bé sẽ thường xuyên mở to đôi mắt ngây thơ hỏi tôi “Ánh mặt trời sẽ có dáng vẻ gì”, “Những đóa hoa kia rốt cuộc sẽ lớn lên thành bộ dáng gì”, “Chúng nó sẽ thụ phấn sao? Sẽ có bươm bướm sao?”. Câu hỏi của con trẻ rất nhiều, cứ cách dăm ba bữa sẽ lại toát ra mấy câu.
Tôi không thể trả lời, tôi cũng không biết rốt cuộc nên miêu tả đáp án của mấy vấn đề này cho con bé như thế nào. Tôi nghĩ tôi là một người mẹ thất bại, tôi không gánh vác nổi chức trách của người mẹ.
Tôi chỉ biết vùi đầu thực nghiệm, số liệu ghi chép thực nghiệm còn hấp dẫn tôi hơn nhiều so với câu hỏi của con trẻ.
Không, con tôi, đứa con mềm mại như hoa dành dành của tôi, con bé sẽ không giống như bọ trĩ ẩn giấu trong đóa hoa chạy loạn khắp nơi, con bé chỉ sẽ dùng nụ cười rạng rỡ đối mặt với tôi, cho dù tôi không trả lời được những vấn đề này.
Thiên phú hội họa của con tôi rất cao, tôi cố gắng hết sức đem những thứ tốt nhất có thể cho con bé đều cho con bé.
Tôi mong chờ ngày hoa nở, liệu có thơm ngát như đóa hoa dành dành này hay không.]
Ghi chép của trang này kết thúc, Giang Thanh Hoan thấy nằm ở dưới cùng có một hàng chú thích ngoáy tít.
Nét bút bay bướm, hẳn là bút tích của Cầm Câm.
Bà dùng bút màu khác khoanh tròn “phòng thí nghiệm khép kín dưới lòng đất”, lại đánh mấy dấu chấm hỏi ở bên cạnh, mà phía sau “ánh mặt trời” thì vẽ một mặt trời hình tam giác còn mang theo khuôn mặt nhỏ.
Giang Thanh Hoan nhìn chú thích không nhiều lắm, lại nỗ lực đi phân biệt một hàng chữ nhỏ kia.
Nhưng không biết có phải vì niên đại xa xăm, hay là bút mực quá mức đậm, những câu chữ này đều nhòe thành một đoàn, khó có thể hiểu được dụng ý chân chính.
Cô lại lật xem một bài nhật ký tiếp theo.
Mấy bài nhật ký này chữ viết thoải mái, Giang Thanh Hoan âm thầm đọc trong lòng.
[Tôi không biết đã trải qua bao lâu ở nơi này, công việc khô khan nhạt nhẽo thường xuyên sẽ làm cho tôi có một loại cảm giác một ngày dài như một năm.
Một ngày dài như một năm… Tôi không biết khái niệm thời gian, thời gian của phòng thí nghiệm là cố định, áp dụng không phải là phương thức tính toán 24 giờ.
Tôi cảm thấy có chút buồn cười, không biết thiết kế như vậy rốt cuộc là vì cái gì? Là muốn chúng tôi vứt bỏ quan niệm này chuyên tâm nghiên cứu, hay là cố ý quấy nhiễu tư tưởng của chúng tôi. Mượn việc này để tiến hành một cuộc đại thanh tẩy?
Tôi không biết, tôi cũng không hiểu, tôi càng không có khả năng đi lý giải những thứ này.
Những thứ này không nằm trong phạm trù công việc của tôi, tôi chỉ cần nộp lên số liệu báo cáo tôi cần nghiên cứu mỗi ngày là đủ.
Quanh năm ở lại chỗ này, đã có rất nhiều thành viên tinh thần gặp phải sự tàn phá cực lớn, bọn họ sẽ định kỳ đi lên mặt đất, tiếp nhận sự điều trị của bác sĩ.
Cho dù đại đa số người đều sẽ không trở về, cho dù mỗi người đều sẽ mang theo mặt nạ dùng để che giấu dung mạo chân chính, cho nên tôi không có quá nhiều ký ức đối với các thành viên trong tổ của mình.
Bởi vì bọn họ, các cô ấy giống như vật tiêu hao, cứ cách một khoảng thời gian sẽ đổi một nhóm, tràn vào máu mới.
Toàn bộ quá trình thực nghiệm là cần sự cọ xát, tôi rất không thích phương thức ngày qua ngày thay đổi thành viên này, nhưng những thành viên này thắng ở chỗ yên tĩnh, sẽ không vì một chuyện nhỏ mà tới quấy rầy nghiên cứu của tôi.
Cũng chỉ có chút giá trị ấy thôi.
Tôi đôi khi sẽ hâm mộ những người này, bởi vì bọn họ có cơ hội tiến vào mặt đất, có thể đi nếm thử một ngụm không khí mới mẻ.
Tôi không biết còn có cơ hội như vậy hay không, nếu có, tôi sẽ cầu nguyện.
Tinh thần của con tôi rất tốt, thân thể cũng khỏe mạnh. Đây là chuyện duy nhất đáng để tôi ăn mừng.
Con bé thường xuyên quấn lấy tôi, cầu xin tôi chơi trò chơi trên sách truyện cùng con bé.
Tôi không biết chơi, trong phòng thí nghiệm cũng không có những thứ có thể cho con bé chơi đùa này.
Tôi chỉ có thể đưa cô bé vào phòng thí nghiệm chính. Tôi đã được cấp trên phê duyệt, họ đồng ý cho tôi đưa đứa trẻ vào. Nói là đồng ý, thà nói rằng họ đang phấn khích, phấn khích vì đóa hoa dành dành nhỏ bé này cuối cùng đã lớn thành một báu vật có thể dùng được.
Trong phòng thí nghiệm có rất nhiều khoang nuôi cấy dùng để quan sát. Lần đầu tiên bước vào đây, con bé cảm thấy vô cùng tò mò.
Bàn tay nhỏ bé ấm áp của nó khẽ níu lấy vạt áo tôi, rụt rè nói rằng nó cảm thấy như mình đang ở trong một thủy cung.
Trong thủy cung có những sinh vật biển để thưởng lãm, vậy còn trong phòng thí nghiệm thì sao?
Tôi mỉm cười, không trả lời con bé, chỉ nhẹ nhàng đẩy nó đến trước thứ mà chúng tôi vẫn luôn nghiên cứu.
A… chất lỏng sền sệt đen kịt tràn ngập khắp khoang nuôi cấy, con bé loạng choạng chạy về phía trước. Tôi vui mừng khôn xiết ghi lại tất cả những thay đổi cuối cùng đã xuất hiện vào sổ tay ghi chép thí nghiệm, nhưng rồi lại thấy con bé quay người lại.
Nó ôm con gấu bông tôi tặng để dỗ dành. Vì được làm khá thô sơ nên hai tai của con gấu đã rũ xuống.
Tại sao tôi lại nhớ rõ như vậy, phải rồi, tại sao tôi lại nhớ rõ như vậy.
Bởi vì con bé đã quay người lại nhìn thẳng vào tôi, cái bóng của nó rất dài, rất lớn, một mảng đen kịt đang ngọ nguậy.
Tôi đã ngừng ghi chép, tôi đoán các thiết bị tinh vi trong phòng thí nghiệm sẽ ghi lại được những điều này.
Con bé loạng choạng bước về phía tôi, đôi giày da nhỏ xinh giẫm trên mặt đất phát ra những tiếng động giòn tan.
Cộp cộp cộp, cộp cộp cộp, nó vội vã ôm lấy cổ tôi, nói với tôi rằng có người đang nói chuyện với nó.
Tôi vừa sợ hãi vừa vui mừng, bởi vì thí nghiệm không hề có tiến triển cuối cùng đã có bước đột phá. ]
———————–
Tác giả có lời muốn nói:
Dân gian lưu truyền rất nhiều loại truyền thuyết, thời đi học cũng thịnh hành rất nhiều trò chơi.
Tôi không biết tại sao chúng lại bỗng dưng nổi tiếng khắp cả nước, nhưng tôi phải thừa nhận rằng, những trò như gấp hạc giấy, xếp sao giấy thịnh hành thời đi học, tôi đều đã chơi qua không sót trò nào.
Đến nỗi bây giờ, có một hôm dọn dẹp phòng, tôi vẫn tìm ra được rất nhiều ngôi sao đựng trong lọ điều ước từ hồi đó.
Đi học thì chơi với bạn bè, tan học thì chơi với anh trai, dù sao chơi một mình cũng chẳng vui chút nào.
Rồi còn những trò chơi nhỏ như chơi chuyền, chém hoa quả hay bói duyên phận, nói chung là rất nhiều. Chỉ riêng trò bói duyên phận thôi cũng có thể biến tấu thành nhiều phiên bản khác nhau.
Có trò đếm nét tên bạn và tên người bạn thích, cũng có trò nói con số may mắn rồi vỗ tay mấy cái, cờ cá ngựa và cờ tỷ phú chơi trong giờ giải lao có thể nhét đầy cả một ngăn kéo.
Cuối tuần tôi sẽ chơi game King of Fighters với anh trai, ai cũng biết chơi một chút, ai cũng nhường một chút. Vệ Yến Trì chỉ biết chơi Iori Yagami và Kyo Kusanagi, tôi luôn đánh cho hắn thua tơi tả, cho đến khi trên màn hình hiện lên chữ KO siêu to.
Ngoài ra, còn có những trò chơi hai người khác. Nào là “Fireboy and Watergirl”, “Bad Ice-Cream” vân vân, có thể chơi cả buổi chiều đến mỏi mắt cũng không thành vấn đề.
Vì mùa hè thời tiết thực sự quá nóng, cộng thêm thời gian nghỉ hè rất dài. Tôi thường sẽ nghiêm túc dành ra hai ba ngày để giải quyết hết bài tập hè, sau đó sẽ quấn quýt anh trai chơi cùng.
Thư viện lớn nhất thành phố vừa khai trương, tầng một là khu vui chơi, tầng hai và tầng ba là các phòng trưng bày phân loại sách, tầng cao nhất có một bảo tàng khoa học công nghệ.
Sau khi anh trai đưa tôi đến, anh ấy sẽ quen thuộc mua một cây kem siêu to ở cửa. Ba viên kem đều là vị tôi thích, sau đó hắn sẽ dẫn tôi đến phòng tự học ở tầng một để làm bài tập.
Dù sao thì bài tập của tôi cũng đã làm xong, tôi vừa ăn từng muỗng kem trong ly, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Vệ Yến Trì.
Vệ Yến Trì bị tôi nhìn đến bất đắc dĩ, lắc đầu với tôi: “Có muốn chơi một trò chơi không?”
“Trò gì ạ?”
“Nối từ tiếng Anh.”
Hừ hừ, hôm nay, ngày mai và cả ngày kia nữa, tất cả kem của tôi, tôi sẽ không cho hắn ăn một miếng nào nữa! ! !
——《Nhật ký tuần qua loa của Giang Thanh Hoan nộp cho có》