Chương 40 - Biện Pháp
Đám người giấy ùa vào rất nhanh đã chặn kín mít cửa ra vào duy nhất, Tần Xuyên Mặc nhận được lệnh ra sức dùng khuỷu tay húc văng những người giấy còn dính ở cạnh cửa.
Mãi cho đến khi mở ra một con đường hẹp, hắn mới nhịn không được oán thầm: “Giang Thanh Hoan, sao cách đếm ngược của cậu vẫn giống hệt hồi nhỏ vậy.”
Giang Thanh Hoan không kịp giải thích với hắn, vẫy vẫy tay về phía xa: “Mau chạy đi!”
Ánh trăng trút xuống, cô nhớ rõ trước khi tiến vào tầng hầm đèn đóm nhà họ Tần rõ ràng đều bật sáng trưng, nhưng hiện giờ chỉ có ánh trăng thê lương đến mức không thể chiếu sáng con đường trước mặt.
Tầm nhìn bị cản trở, khiến cho Giang Thanh Hoan rất khó nhìn rõ đường đi phía trước.
Tần Xuyên Mặc không biết từ lúc nào đã vọt tới trước người cô, hắn không biết từ đâu “tiện tay” cầm theo một cái đèn lồng con thỏ, nắm trong tay lắc lư nói: “Cậu đi theo tôi, thị lực tôi khá tốt, hơn nữa đối với khu này cũng quen thuộc.”
Giang Thanh Hoan gật đầu, bước chân Tần Xuyên Mặc rất nhanh, phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp.
Sàn nhà đá cẩm thạch giẫm dưới lòng bàn chân, Giang Thanh Hoan cố ý nhìn thoáng qua phía sau vừa chạy thoát.
Những người giấy bị đụng ngã một lần nữa bò dậy, dựng thẳng người tiếp tục đuổi theo bọn họ. Số lượng ít nhất cũng có bốn năm con, thấy bọn họ đã sớm thoát khỏi tầng hầm, Giang Thanh Hoan cũng có thể nhìn thấy được cửa ra vào lộ ra.
Đó là nơi bọn họ ở trước đó, nhìn từ bên ngoài để phân biệt thì xác thực là tầng hầm không sai. Nhưng không có cửa, tầng hầm không có cửa, chỉ có một thứ tương tự như rương báu có khóa, theo tầm mắt của cô đang lắc lư điên cuồng ở đó.
Không có cửa, nhưng khi ở trong tầng hầm lại luôn bị vấn đề “cửa” vây khốn, chướng nhãn pháp như vậy làm cho Giang Thanh Hoan hậu tri hậu giác cảm thấy rợn tóc gáy.
Vừa rồi chẳng lẽ cô vẫn luôn ở trong cái rương báu này sao… Liên tưởng đến không khí càng ngày càng loãng cảm nhận được trước đó, Giang Thanh Hoan nhớ tới phương pháp mở khóa anh trai đã nói cho cô.
Phương pháp kia thoạt nhìn thật sự rất giống như đang mở khóa mật mã…
Giang Thanh Hoan phát hiện mình lại nghe không rõ giọng nói của anh trai.
Cô biết một khi mình bị ngoại giới quấy nhiễu hoặc là xuất hiện tình huống lực chú ý không tập trung, sẽ không nghe thấy giọng nói của hắn.
Nhưng trước mắt cũng không phải lúc suy nghĩ cái này, cô ngẩng đầu nhìn chăm chú cầu thang không thấy điểm cuối trong bóng tối, rõ ràng nhớ kỹ tầng hầm nằm ở tầng dưới cùng, chỉ cách tầng một vài bậc thang.
Tại sao lại dài như vậy, tại sao lại có nhiều bậc thang như vậy, Tần Xuyên Mặc dẫn đường phía trước thật sự vẫn là chính hắn sao…
Giang Thanh Hoan không mục đích tiếp tục đi theo Tần Xuyên Mặc vòng vo trong cầu thang này, rốt cục sau khi không biết đi bao nhiêu vòng, cô thấy Tần Xuyên Mặc phía trước kinh hoảng quay đầu lại, ánh sáng trong đèn lồng con thỏ không ngừng chớp tắt, bày ra một bộ dáng sắp tắt ngấm.
Hai mắt Tần Xuyên Mặc trợn to, hắn run rẩy nhìn chằm chằm đèn lồng trong tay: “Tại sao lại không tìm thấy lối ra, đèn lồng này rõ ràng là đồ điện tử, sao có thể tắt được.”
Tiếng lẩm bẩm của hắn rơi vào bên tai Giang Thanh Hoan, nhân lúc hắn ngẩn người tại chỗ, cô trực tiếp đoạt lấy đèn lồng trong tay Tần Xuyên Mặc, dùng sức ném mạnh về phía bóng tối phía trước.
“Bốp”, đèn lồng đập xuống đất, tim đèn bên trong vỡ tan tành. Trong ánh đèn chập chờn, Giang Thanh Hoan thấy bóng tối phía trước rốt cuộc biến thành lối ra rõ ràng.
Hóa ra vừa rồi bọn họ không phải xoay quanh tại chỗ, mà là lặp lại tư thế lên lầu xuống lầu, không biết đã đi qua bao nhiêu lần.
Nhưng cũng may nhờ ánh đèn chiếu rọi, cũng khiến cho Giang Thanh Hoan vừa quay đầu lại mới phát hiện người giấy đã đứng ở sau lưng mình.
Nụ cười trên mặt người giấy thực sự quá mức khoa trương, cô quay đầu lại liền thấy người giấy đã giơ hai tay lên, duỗi thẳng về phía trước như một đường thẳng tắp, đôi mắt người giấy kia nhìn chằm chằm vào cô.
Giang Thanh Hoan nhìn thoáng qua vị trí cửa chính, cửa lớn khóa chặt không biết từ lúc nào đã được mở toang.
Cũng may cửa lớn đang mở, hai người trực tiếp xông ra ngoài, nhốt những người giấy đã vươn tay ra kia vào trong.
Thứ bên trong cửa đập vào tường vang lên tiếng bồm bộp, tim Giang Thanh Hoan đập như sấm.
Hậu quả của việc chạy trốn thục mạng vừa rồi rốt cuộc hiển lộ trên người, cô cảm giác mình sắp nôn khan rồi.
Tim đập điên cuồng, trước mắt một mảnh mơ hồ. Cô chống tay lên vách tường bên cạnh, cả người đều không thoải mái. Cơ thể còn khó chịu hơn cả chạy hai vòng 800 mét, khiến Giang Thanh Hoan chỉ có thể đứng tại chỗ nhắm mắt lại từ từ bình phục.
Tần Xuyên Mặc bên cạnh cũng chẳng khá hơn là bao, hắn mang vẻ mặt “đại nạn không chết tất có hậu phúc”, vẫy vẫy tay, giọng nói đứt quãng: “Cuối cùng cũng cắt đuôi được chúng nó rồi.”
“Từ từ…” Hắn hậu tri hậu giác nhìn thoáng qua cửa lớn đóng chặt, lại ý thức được cái gì, ngay sau đó mở miệng: “Lúc chúng ta đi vào, tôi nhớ là đã khóa cửa lại rồi mà.”
“Hả?” Cơ thể vừa mới dịu đi lại dần dần trở nên lạnh lẽo, Giang Thanh Hoan mở mắt nhìn Tần Xuyên Mặc.
Bốn phía yên tĩnh, cô có thể nghe thấy thứ trong phòng vẫn không ngừng trêu đùa, có một loại khí thế không phá vỡ cửa nhà thì sẽ không bỏ qua.
Nhưng bên ngoài chẳng lẽ nhất định là an toàn sao? Trong nhà lại chẳng lẽ chỉ có một cái “cửa” tồn tại sao?
Giang Thanh Hoan không rõ. Dưới sự vận động kịch liệt, đầu óc tràn vào lượng lớn tin tức tiếp nhận được, cô nhất thời có chút mờ mịt.
Ánh trăng đóng vai trò đèn đường đơn giản nhất, Tần Xuyên Mặc ngẩng đầu cẩn thận đánh giá biệt thự nhà mình.
Dù sao cũng sống ở đây từ nhỏ đến lớn, cho nên hắn còn nhớ rõ những cách trang trí và bài trí chưa thay đổi trong nhà.
Hắn thấy đèn trong nhà đều được bật sáng trưng.
Trên ban công mở, người giấy vươn cái cổ thon dài của mình ra. Cái cổ vặn vẹo trơn bóng, không mang theo một nếp nhăn nào rũ thẳng xuống mặt đất. Một giây sau khi dán lên mặt đất, đã bay nhanh lao tới, chuẩn bị quấn lên mắt cá chân Giang Thanh Hoan.
“Cẩn thận!” Tần Xuyên Mặc lập tức mở miệng. Nhưng hắn cách Giang Thanh Hoan một khoảng, đợi đến khi hắn chạy tới, cái cổ kia đã sớm…
Giang Thanh Hoan nghe thấy giọng nói của hắn. Ngón tay cô còn bọc lớp khăn giấy kia, theo bản năng cúi đầu nhìn mặt đất.
Cổ, cái cổ vặn vẹo như sợi mì, cái cổ trơn bóng như bún gạo đang nâng lên phần đỉnh hình trụ về phía cô. Giang Thanh Hoan không nhìn thấy đầu của người giấy, đó chỉ là một cái cổ không có bất kỳ vết bẩn nào.
Là cổ hay là ruột, Giang Thanh Hoan càng thêm mờ mịt.
Nhưng cái cổ tự quấn mình thành vòng tròn kia chỉ nâng lên mặt cắt ngang không có xương cốt chống đỡ, giống như chó con ngửi ngửi cái túi của cô, không ngừng tới gần rồi lại rời đi.
Giang Thanh Hoan nhớ trong túi này có để cuốn sổ Dì Lâm giao cho cô. Cái cổ hẳn là có hứng thú với thứ này, ngửi được mùi vị quen thuộc nên không ngừng mấp máy trên mặt đất, để lại từng vũng vết tích sẫm màu sau khi bị nước mưa làm ướt.
Không có tính công kích gì nhưng cũng sẽ tạo thành uy hiếp. Giang Thanh Hoan lặng lẽ lui về phía sau vài bước, nhìn cái cổ kia giống như rắn hổ mang đột nhiên dựng thẳng lên, mở ra nếp da nằm ở hai bên.
Không, không đúng, đó vẻn vẹn chỉ là hai khối u thịt to lớn mà thôi…
Khối u thịt kia tản ra ánh sáng yếu ớt như đom đóm, lúc sáng lúc tối thu hút tầm mắt.
Cô theo bản năng rút con dao để trong túi ra, chuẩn bị cắt đứt.
Dao dựng lên, Giang Thanh Hoan đang suy nghĩ xuống tay chỗ nào sẽ hoàn hảo hơn một chút, thì Tần Xuyên Mặc bên kia đã cầm tới một cái bật lửa.
“Tách tách”, bật lửa không ngừng được bật sáng rồi tắt, hắn quét một chút ánh lửa về phía cái cổ đang vươn tới.
Ánh lửa u ám, Giang Thanh Hoan mới phát hiện ngọn lửa trong bật lửa kia có màu xanh lục lam.
Màu sắc kỳ quái, có chút làm người ta buồn nôn.
Lưỡi lửa xanh lục lam kia cuộn lên, một cụm ánh sáng bốc lên to bằng hạt đậu, nóng đến mức người giấy trước mặt run lên bần bật. Cái cổ vừa rồi còn đang không ngừng vặn vẹo cơ thể, đã xám xịt lui về trong ban công.
Thân hình người giấy mỏng manh xoay tròn trong gió, Giang Thanh Hoan ngước mắt nhìn lên, sợ mình lơ là một cái, người giấy sẽ bị gió thổi rơi xuống người mình.
Người giấy ô ô hô hô không biết đang nói cái gì, trên khuôn mặt phẳng lì được tô vẽ màu sắc son phấn giống hệt nhau, đồng loạt nở rộ ý cười như đúc từ một khuôn.
Cái miệng vĩnh viễn sẽ không đóng mở kia giờ phút này lại mở toang, lộ ra răng nhọn được phác họa bằng bút mực bên trong, run rẩy thân mình phát ra thanh âm kéo dài:
“Về —— nhà —— nha ——”
“Đến —— chơi —— nha ——”
Một tiếng chồng lên một tiếng, đan xen không ngừng vang lên, thay nhau nổi lên khiến Giang Thanh Hoan nhớ tới tiếng cóc ghẻ kêu loạn xạ ngoài đồng ruộng.
Tần Xuyên Mặc định thần lại, hắn ngược lại sẽ không bị những thứ này làm khốn đốn, nhưng nhìn từ thị giác thì sự ô nhiễm tinh thần này khiến các giác quan của hắn có chút sụp đổ.
Bật lửa trong tay là trước kia cố ý tìm đại sư khai quang, hắn dịch người, đặt bật lửa trước mặt Giang Thanh Hoan, giải thích tác dụng: “Bật lửa không thể cứ bật mãi được. Ngọn lửa bên trên càng nhỏ thì chứng tỏ quỷ sùng xung quanh càng nhiều, sắp không chống đỡ được nữa rồi!”
Giang Thanh Hoan nhìn kỹ, trước mắt ánh lửa xanh lục lam kia đã yếu ớt như que diêm. Một chút ánh sáng mảnh mai yếu ớt, thậm chí không đủ để chiếu sáng tấc đất dưới chân.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía xa, lại lắc đầu: “Không thể về nhà, không nhìn thấy đường nữa rồi.”
Tần Xuyên Mặc nhìn theo tầm mắt của cô, tất cả con đường đều đã bị sương mù bao phủ. Ẩn giấu trong sương mù là những bóng đen thấp thoáng mở rộng thân mình, màu sắc quỷ quyệt thực sự là…
Làm hắn cảm thấy kinh hãi. Hắn không dám nhìn nữa, lại dịch bước chân dựa vào Giang Thanh Hoan gần hơn chút.
Không có tâm trí xử lý những chuyện vặt vãnh khác, thần sắc Giang Thanh Hoan vô cùng nghiêm túc, cô nói ra kết luận của mình: “Những người giấy này hẳn là muốn thứ trong túi tôi.”
Cách lớp vải của túi, cô đều có thể sờ thấy cuốn sổ bên trong đã càng ngày càng nóng bỏng.
Vừa rồi ở tầng hầm cô đã xem qua một chút. Nhưng mỗi khi cô mở ra muốn đọc kỹ, tiếng đập cửa bên ngoài sẽ càng ngày càng vang. Liên tưởng đến sự mấp máy của cái cổ vừa rồi, cô cũng cơ bản khẳng định là vấn đề của cuốn sổ.
Ánh sáng của bật lửa đã càng ngày càng yếu ớt, người giấy trên ban công thậm chí đã nằm ngửa trên lan can cao cao kia.
Tần Xuyên Mặc giơ bật lửa lên, trong một chút ánh sáng có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào này, Giang Thanh Hoan đang nhanh chóng lật xem cuốn sổ ghi chép các loại yêu ma quỷ quái này.
Không phải trang này, cũng không phải chỗ này… Cô nhớ rõ trước đó rõ ràng đã xem qua giới thiệu liên quan đến người giấy, nhưng bây giờ số trang quá lớn, mỗi một trang đều là ghi chép chi tiết có cả tranh và chữ, cô đã cố gắng hết sức dùng ít thời gian nhất để tìm kiếm phương pháp.
Tĩnh tâm lại, tĩnh tâm lại… Cô ngửa đầu hít sâu, mượn việc này để bình phục bàn tay đang run rẩy theo quán tính của mình.
“Tách” ánh sáng trên đỉnh đầu tắt ngấm, tất cả đều rơi vào bóng tối.
Ánh trăng không thể chiếu sáng khoảng không trước cửa này, trong đêm đen, Giang Thanh Hoan lần nữa nghe được thanh âm sột soạt.
Có thứ gì đó hơi lạnh chạm vào mắt cá chân cô, cô nghĩ hẳn là cái cổ lúc trước.
Cô không nhìn thấy gì cả, trong tiếng hít thở càng ngày càng dồn dập của Tần Xuyên Mặc, cô trấn định mở miệng:
“Rút lưỡi của chúng nó ra. Ở vị trí chính giữa lưỡi có một tử huyệt. Xé bùa chú nhét lại vào trong bụng chúng nó, sẽ được tái sinh.”
——————
Tác giả có lời muốn nói:
Bóng đen vặn vẹo, đầu người rơi xuống. Hồi nhỏ tôi còn chỉ là sợ hãi chúng, tránh còn không kịp, không định tiếp xúc với chúng.
Những thứ này thông thường đến buổi sáng sẽ không càn rỡ, mà thời điểm ban đêm, tôi sẽ mượn cớ trốn vào phòng anh trai.
Tôi không biết phòng của anh ấy có trân bảo gì, cũng không biết vì sao trốn vào phòng anh ấy tôi sẽ ngủ một giấc ngon lành, không còn những thứ này dây dưa nữa.
Cho dù cửa bị những thứ kia đập vang rầm rầm, nhưng tôi cũng chỉ sẽ cuộn mình vào trong giường anh trai, cuốn đi tất cả chăn của anh ấy, sau đó lấy đi tất cả của anh ấy, an tâm hưởng thụ sự phục vụ hoàn hảo của Vệ Yến Trì.
Mãi cho đến khi lớn hơn một chút, Dì Lâm phong ấn mắt âm dương của tôi lại, tôi hoàn toàn có thể sống như một đứa trẻ bình thường.
Tôi có thể một mình ngồi xe đi học, cũng có thể một mình đi dạo về nhà, trên đường về nhà trong tay sẽ nắm vài cây xúc xích mua ở tiệm tạp hóa cổng trường, hoặc là vài gói đồ ăn vặt nhỏ, sau đó chậm rãi lắc lư về nhà.
Lúc này anh trai sẽ không đồng ý, chúng tôi học cùng một trường tiểu học, thời gian tan học cũng khác nhau. Thời gian tôi tan học thường rất sớm, nhưng hồi đó cũng không có những thứ như lớp trông trẻ buổi tối như bây giờ, cho nên sau khi thương lượng với anh trai, tôi dứt khoát đợi anh ấy ở cửa lớp.
Nhưng cứ kéo dài như vậy cũng không phải là cách, dù sao tiết cuối cùng của anh trai thường là sinh hoạt lớp các loại, có nửa tiết anh ấy đều sẽ thất thần liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thế là tôi chọn một biện pháp dung hòa, đi ra tiệm tạp hóa ngoài cổng trường đợi anh ấy.
Trước cửa tiệm tạp hóa vì để thu hút khách hàng nên bày mấy cái ghế và bàn, đợi đến khi tôi ăn uống no say bài tập cũng giải quyết hơn một nửa, anh trai rốt cuộc cũng tan học.
Tôi nhai kẹo cuộn trái cây, nhìn về phía anh ấy đang thở hồng hộc.
“Ngồi ở đây đừng nói chuyện với người lạ nhé, người khác hỏi nhà em ở đâu cũng đừng trả lời…” Anh ấy lại lải nhải nói những lời tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Tôi lười để ý đến anh ấy, sau khi thu dọn toàn bộ bài tập vào cặp sách, liền mở miệng với Vệ Yến Trì: “Anh, bữa tối em muốn ăn khoai lang ngào đường còn có canh thịt viên còn có…”
Đi, anh đi nấu cho em mấy món!
Tiếng lải nhải dừng lại, Vệ Yến Trì vừa nhận lời vừa treo luôn cặp sách của tôi lên vai anh ấy, sau đó kể cho tôi nghe chuyện thú vị trong trường.
Trong lớp anh ấy đều biết anh ấy có một cô em gái, vừa tan học liền chạy ra khỏi cửa đã trở thành quán tính, cho nên trên đường tan học tôi luôn có thể thấy bạn tốt của anh trai chào hỏi anh ấy, hoặc là nói đùa, hẹn nhau sau bữa tối cùng ra ngoài chơi.
Tôi nghe thấy tiếng anh trai từ chối, còn nghe thấy câu hỏi của anh ấy.
“Vậy ngày mai em muốn ăn cái gì?”
Ngày mai sao? Chuyện ngày mai tôi còn chưa nghĩ xong, ngày kia hãy nói nhé.
————《Nhật ký có khóa của Giang Thanh Hoan》