Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 29 - Tố Cáo

  1. Trang chủ
  2. Sau Khi Chết, Anh Trai Tôi Mọc Ra Xúc Tu
  3. Chương 29 - Tố Cáo
Trước
Sau

 

Hơi lạnh thổi qua cổ Giang Thanh Hoan, cô không nhịn được mà rùng mình một cái.

Cảm giác nhớp nháp quen thuộc leo lên khắp người, cô lập tức tắt màn hình điện thoại, màn hình đen kịt phản chiếu khuôn mặt của anh.

Theo lý mà nói thì đây là chuyện không thể nào, nhưng Giang Thanh Hoan nhìn chằm chằm vào khuôn mặt với biểu cảm xa lạ xuất hiện trong màn hình điện thoại, trực tiếp nắm chặt điện thoại trong tay.

“Vệ Yến Trì, sao anh lại lén xem điện thoại của em, chuyện này không được phép đâu đấy!”

“Xin… xin lỗi.” Thấy anh trai nhanh chóng thu tay lại, cảm giác kỳ quái nơi cổ cô cũng hoàn toàn tan biến.

Giang Thanh Hoan quay đầu lại, đống thú nhồi bông của cô đã không cánh mà bay, còn bụng của anh trai thì chướng lên dữ dội.

Hắn co quắp cả cơ thể bên mép giường, chỉ nắm lấy một góc chăn của Giang Thanh Hoan, đáng thương đắp lên vùng bụng đang phình to của mình.

Giang Thanh Hoan tiến lại gần, cô thấy được vẻ mặt hoảng hốt của anh trai, cùng với đôi tay đang không kìm được mà dang ra của hắn.

Anh đang làm gì thế? Mong đợi cô sà vào lòng sao?

Cô thầm nghĩ, nhưng lại dừng bước ngay khi chỉ còn cách Vệ Yến Trì một khoảng bằng một đốt ngón tay. Ngay sau đó, Giang Thanh Hoan tiếp tục lên tiếng:

“Nhưng anh phải cho em biết lý do tại sao không được đi.”

Trong đôi mắt của Vệ Yến Trì thoáng qua một tia thất vọng, xúc tu của hắn âm thầm quấn lấy cổ chân Giang Thanh Hoan, sau đó mới khẽ khàng giải thích:

“Bởi vì làm vậy chỉ khiến cô ấy sợ hãi, làm tăng thêm sự khiếp sợ của cô ấy mà thôi, hoàn toàn không có ích gì cho bệnh tình cả. Con người đều có thất nhật hồi hồn, huống hồ hồn phách của cô ấy vẫn chưa ổn định sau khi bị kinh động.”

Giang Thanh Hoan giấu điện thoại ra sau lưng, ghé sát vào mặt anh trai hỏi: “Vậy sao anh lại biết?”

Cơ thể đang co quắp cuối cùng cũng có dấu hiệu thả lỏng, Vệ Yến Trì chỉ vào điện thoại của bảo bối, chậm rãi mở miệng: “Có thể cảm nhận được. Bởi vì trên điện thoại của em vẫn còn vương lại hơi thở của người đồng nghiệp này.”

“Bảo bối sao thế? Em không tin anh à?”

Đôi mắt hắn chỉ vì một câu nói này mà lại ngấn lệ, tóc của anh trai đen nhánh, vì vừa mới dọn dẹp giường chiếu nên hơi rối một chút. Không biết có phải là ảo giác của Giang Thanh Hoan hay không, cô luôn cảm thấy mái tóc này đã được hắn chăm chút, trông có vẻ bồng bềnh và hơi xoăn.

Cảm giác sờ vào chắc là thích lắm. Giang Thanh Hoan nghĩ vậy liền hành động luôn.

Dưới ánh mắt ngày càng kinh ngạc của anh trai, cô trực tiếp đưa tay xoa xoa đỉnh đầu hắn.

Chuyện như thế này Giang Thanh Hoan hiếm khi làm, phần lớn là vì hồi nhỏ anh trai hay đùa giỡn với cô, nói mấy câu kiểu như “xoa đầu là không cao lên được đâu”, sau khi xoa đầu cô xong, Giang Thanh Hoan lại đuổi theo đòi xoa lại cho bằng được.

Giờ đây, những sợi tóc trong tay bồng bềnh mềm mại, giống như những viên kẹo bông gòn rơi vào mây xanh.

Cô không xoa quá lâu, vì mặt của anh trai đã dán sát vào lòng bàn tay cô, cô bèn đưa ngón tay chọc chọc vào gò má cũng mềm mại không kém kia.

Đôi mắt tròn trịa vẫn trong trẻo như mọi khi, nhưng nhìn nhiều Giang Thanh Hoan lại thấy rờn rợn. Ánh mắt ấm áp cố gắng bắt chước con người kia hoàn toàn tan biến ngay khoảnh khắc ngón tay cô chạm vào chiếc lưỡi rắn phân nhánh của anh trai.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Xin lỗi, xin lỗi! Chỉ là muốn cảm nhận hơi thở và cảm xúc của em thôi.”

Lời xin lỗi cuống quýt chẳng hề tương xứng với hành động không chút kiềm chế của hắn, Giang Thanh Hoan nhìn đôi mắt đang chớp liên hồi vì hoảng hốt của anh trai, rồi trực tiếp dùng tay nắm lấy lưỡi rắn của hắn.

“Vậy còn chỗ này? Chỗ này cũng là vì em mà sinh ra sao?”

Lưỡi rắn bị nắm chặt, tiếng “xì xì” phát ra không rõ ràng. Trong một khoảnh khắc, Giang Thanh Hoan thấy con ngươi của anh trai dựng đứng lên vì quá căng thẳng.

Nhưng đó cũng chỉ là trong chớp mắt, khi chớp mắt lần nữa, mọi thứ lại trở về như cũ.

Cô buông bàn tay đang nắm lưỡi rắn của anh trai ra, chiếc lưỡi hơi lạnh lẽo quyến luyến hôn lên đầu ngón tay cô, cô nghe thấy tiếng thở dài của hắn.

“Thật đáng tiếc…”

Tin tức về Dư Thành Duyệt giống như một cơn gió, thổi qua rồi nhanh chóng lặng xuống.

Nhân sự của bệnh viện vốn dĩ biến động rất thường xuyên, hơn nữa Khoa dược nhất thời cũng không tìm được người mới, đành phải điều chỉnh lịch trực trong số ba người hiện có ở Khoa Cấp Cứu. Thế nên mấy ngày nay khi Giang Thanh Hoan đến Khoa Cấp Cứu lấy thuốc, cô luôn nhìn thấy Nhậm Hâm Đường.

Sau khi Dư Thành Duyệt đi, lịch trực ca đêm càng thêm dày đặc.

Giang Thanh Hoan thấy Nhậm Hâm Đường đi đứng cứ lơ lửng như trên mây, nhân lúc cô qua lấy thuốc, anh ta dùng bút bi gõ gõ xuống mặt bàn, trực tiếp nói:

“Bọn tôi bàn kỹ rồi, dự định cuối tuần tới đi thăm Dư Thành Duyệt, vừa hay mọi người đều được nghỉ. Tôi với Hà Cảnh Dụ đã nói trong nhóm nhỏ rồi, mà chẳng thấy cậu trả lời gì cả, nên tôi qua đây hỏi cậu một tiếng, không ép buộc đâu nhé.”

Giọng điệu tự quyết định thay người khác khiến Giang Thanh Hoan nghe mà thấy rất khó chịu. Cô nhướng mày đáp: “Mấy người cứ đi đi, tôi sẽ thoát cái nhóm đó ngay đây.”

“Ơ, sao cậu lại thế nhỉ?”

Thấy Nhậm Hâm Đường vẫn còn định truy hỏi, Giang Thanh Hoan liếc nhìn anh ta, lạnh lùng nói: “Tôi không rõ mục đích các anh nhất quyết phải đi thăm cô ấy là gì, hay là các anh thấy hứng thú với những chuyện cô ấy đã gặp phải?”

Thấy Giang Thanh Hoan đâm trúng tim đen, sắc mặt Nhậm Hâm Đường trông rất khó coi.

Anh ta nhìn quanh quất, thấy không ai chú ý đến phòng thuốc nhỏ của Khoa Cấp Cứu này, bèn kéo tuột Giang Thanh Hoan vào góc.

Trong tiết trời nắng gắt, Giang Thanh Hoan bị Nhậm Hâm Đường kéo đi trốn sau kệ thuốc.

Ở đây ánh nắng không chiếu tới được, cộng thêm nhiệt độ điều hòa của Khoa Cấp Cứu lúc nào cũng để rất thấp, cô bất giác rùng mình một cái.

“Chính là vì chuyện đó đấy. Tôi với Hà Cảnh Dụ ở tầng trên, vào ngày thứ tư sau khi Dư Thành Duyệt nghỉ việc đã gặp phải rồi. Tôi thì đụng phải chuyện quái dị vào buổi sáng, còn anh ta thì cảm nhận thấy lúc đang lấy thuốc Đông y trong kho dược vào buổi chiều. Trời ạ, hai đứa tôi cảm thấy cái thứ này có thể lây lan, kẻ đầu sỏ chắc chắn là Dư Thành Duyệt. Nếu không thì tại sao cô ta vừa đi, bọn tôi đã đụng phải chuyện quái đản như thế?”

Nhậm Hâm Đường nói xong, trút giận bằng cách đá thẳng chân vào kệ thuốc. Anh ta đá không mạnh lắm, Giang Thanh Hoan cũng chẳng buồn nói thêm lời thừa thãi nào với anh ta, cầm thuốc rồi mở cửa phòng thuốc đi ra ngoài.

“Không phải chứ, cô đi đâu đấy, ý cô là sao hả?”

Giang Thanh Hoan lắc lắc hộp thuốc trong tay, nở một nụ cười tinh quái: “Thì ‘cây ngay không sợ chết đứng’ thôi mà. Suýt nữa thì quên nói cho các người biết một câu, Dư Thành Duyệt đã chuyển nhà từ lâu rồi. Cái loại tạp chủng sau khi nghỉ việc rồi mà vẫn còn đeo bám dai dẳng như các người, toàn bộ chứng cứ tôi đã nắm gọn trong tay rồi, các người sẽ bị báo ứng thôi.”

Cô không còn nghe thấy tiếng của Nhậm Hâm Đường nữa, có lẽ gã đàn ông đó đang gầm rú vì tức tối, cũng có thể là đang rủa sả cô, nhưng Giang Thanh Hoan đã chẳng còn bận tâm đến những điều đó nữa rồi.

Cửa phòng thuốc bị đá rầm rầm, cô cầm hộp thuốc bước chân nhẹ nhàng quay về Kho Dược Trung Tâm.

Sau khi tổng hợp toàn bộ lịch sử trò chuyện khó coi trong nhóm nhỏ rồi gửi cho mẹ của Dư Thành Duyệt, Giang Thanh Hoan thuận tay nhấn “tố cáo” tài khoản của cả hai người bọn họ.

Cô không thích tốn quá nhiều bút mực để xoáy sâu vào nạn nhân, cuộc vây quét kéo dài suốt hai tháng cuối cùng cũng hạ màn tại đây.

Nghe nói những kẻ có tiền án tiền sự thì rất khó có thể tiếp tục trụ lại trong ngành y dược, nghĩ đến đây, tâm trạng Giang Thanh Hoan cực kỳ tốt.

Cơ thể Dư Thành Duyệt vẫn chưa chuyển biến tốt nên không mấy hứng thú với việc lên mạng xem tin tức. Nhưng qua lời kể của mẹ cô ấy, Giang Thanh Hoan có thể cảm nhận được cô gái đó đang hồi phục khá ổn.

Điện thoại của Giang Thanh Hoan từ hồi cấp hai đến nay đã thay mấy cái rồi, cô mở điện thoại xem qua các ứng dụng, phát hiện ra phải nhấn vào ứng dụng thì mới thấy được tin nhắn, hơn nữa khi có tin nhắn gửi đến cũng không có bất kỳ âm thanh thông báo nào.

Sau một hồi kiểm tra, Giang Thanh Hoan cảm thấy điện thoại của mình chắc là không bị ai động vào, cũng không trải qua bất kỳ đợt cập nhật hệ thống kỳ lạ nào, nhưng vấn đề là cô lại không nhận được những tin nhắn này.

Cô phải nhấn vào khung chat của từng người mới phát hiện ra người khác thế mà đã gửi tin nhắn cho mình.

Điều này thật kỳ lạ.

Gần đây Giang Thanh Hoan cũng chỉ tiếp xúc với anh trai, cô nghi ngờ là Vệ Yến Trì đã làm gì đó, nhưng lại không có bằng chứng trực tiếp nào.

Đang nghĩ ngợi thì một thìa cơm đã đưa tới tận bên miệng, Giang Thanh Hoan nhìn kỹ lại, thấy anh trai đang nheo mắt cười nhìn mình.

“Bảo Bối sao không ăn cơm, như vậy không tốt cho sức khỏe đâu.”

Giang Thanh Hoan nhìn về phía anh: “Anh đang làm gì vậy?”

“Bởi vì thấy bảo bối lâu như vậy mà không động đậy, cứ thẩn thờ mãi, nên anh mới thử một chút. Sao hôm nay không ăn cơm thế, có tâm sự gì à?”

Cái thìa cơm đưa tới bị Giang Thanh Hoan gạt đi. Cô cúi đầu nhìn những món ngon đã chất đống như núi nhỏ trong bát, khẽ lắc đầu.

Anh vừa rồi thật sự coi cô như một “đứa trẻ” mà đối đãi. Thấy Giang Thanh Hoan gạt thìa cơm đi, anh cũng chẳng hề giận dỗi, chỉ kiên nhẫn nhặt cái thìa rơi dưới đất lên, lau chùi sạch sẽ rồi lại chọn một bộ đồ ăn mới.

Giang Thanh Hoan không thèm để ý đến anh trai, cơm của cô vẫn chưa ăn xong. Huống hồ, điện thoại mới kiểm tra được một nửa, cô liền phát hiện ra dì Lâm vừa mới gọi cho mình một cuộc điện thoại.

Không có bất kỳ âm thanh hay rung động thông báo nào, đến khi Giang Thanh Hoan phản ứng lại thì cô đã gọi lại rồi.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng dì Lâm có chút nghi hoặc:

“Điện thoại của cháu vừa rồi sao lại không gọi được thế, có phải máy bị hỏng rồi không? Đúng rồi, thứ Sáu tuần này là Tết Đoan Ngọ, cả nhà ba người Liễu Yên đều sẽ qua đây, nếu cháu rảnh thì tan làm thứ Sáu có thể ghé qua ăn tối. Nếu không muốn xã giao với họ thì chúng ta dẫn Tiểu Hắc ra nhà hàng trên thị trấn ăn.”

Giọng dì Lâm nói nhỏ dần, kèm theo tiếng nhạc nền là tiếng Tiểu Hắc đang liếm lông, Giang Thanh Hoan vừa vâng dạ vừa đẩy cái bát mà anh trai đưa đến trước mặt mình ra.

Không gây ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng dì Lâm ở đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi thẳng thừng lên tiếng:

“Anh trai cháu đang ở ngay bên cạnh đúng không?”

“Vâng, ủa? Không đúng, đúng đúng đúng…”

Giang Thanh Hoan theo bản năng ngẩng đầu nhìn anh trai một cái, đưa tay gạt cái xúc tu đang dính lấy mình ra, rồi hỏi dồn:

“Dì Lâm sao dì biết ạ?”

“Bởi vì tín hiệu chỗ dì không tốt. Nhưng so với dáng vẻ trước kia, bây giờ ít nhất dì còn nghe rõ được loáng thoáng cháu đang nói gì, xem ra cậu ấy phục hồi khá tốt, dì cũng yên tâm rồi.”

Cuộc điện thoại nhanh chóng kết thúc, dì Lâm thường không tán gẫu với cô quá lâu.

Anh trai vừa mới bị đẩy lên tường lại lập tức tách ra, sáp lại gần bên cạnh Giang Thanh Hoan.

Dạo gần đây anh dường như rất thích thông qua việc tiếp xúc thân thể để thỏa sức hít hà hơi thở của Giang Thanh Hoan, không biết là lần thứ bao nhiêu kéo cái xúc tu đang dính trên cổ mình ra, Giang Thanh Hoan bực mình nói:

“Làm ơn đi anh, em đang ăn cơm mà.”

Lòng bàn tay vỗ lên mặt anh trai, bị làn da lún sâu xuống của hắn nuốt chửng hoàn toàn. Chiếc lưỡi rắn phân nhánh thò ra quấn lấy đầu ngón tay Giang Thanh Hoan một cách không khách khí, sau khi liếm láp mấy cái đầy thỏa mãn, Vệ Yến Trì mới ú ớ nói:

“Anh cũng… anh cũng đang ăn cơm.”

———————–
Tác giả có lời muốn nói:

Tôi không thích so chiều cao với anh trai. Vì bước vào tuổi dậy thì, có một ngày anh ấy bỗng nhiên cao vọt lên. Những cành liễu không chạm tới được trên đường đi học về, hay những quả bóng bay lên tận trần nhà, lần nào anh ấy cũng chỉ cần nhảy lên một cái là bắt được.

Tôi đối với đoạn ký ức này luôn mơ mơ hồ hồ, những việc khiến tôi ấn tượng sâu sắc cũng rất ít.

Ví dụ như kỳ nghỉ đông và hè, hai chúng tôi luôn lấy danh nghĩa “tình nhân” để đến một số nhà hàng hoặc quán đồ uống hưởng ưu đãi đặc biệt ngày Valentine, thỉnh thoảng được nhân viên phục vụ khen ngợi rằng hai người thật ăn ý, tôi và Vệ Yến Trì sẽ không hẹn mà cùng nhìn nhau cười. Đó đâu phải là ăn ý gì, đó là sự ăn ý tích lũy ngày qua ngày từ việc mặc chung quần, ngủ chung giường mà ra.

Không đúng, tình cảm ấy mà… tôi cũng không biết mô tả thế nào, cảm thấy dùng từ nào đọc lên cũng thấy không thuận miệng.

Các hoạt động giảm giá cho cặp đôi ở rạp chiếu phim luôn tập trung vào khoảng vài ngày trước và sau lễ. Tôi và Vệ Yến Trì đều không thích xem phim tình cảm, sau khi ôm hai thùng bỏng ngô do một mình tôi giải quyết hết rồi chọn một bộ phim hài, mới phát hiện ra đã mua trúng hàng ghế cuối cùng.

Các cặp đôi đang nắm tay nhau xem phim, tay anh trai đặt trên đầu gối tôi, tôi bực mình cướp lấy thùng bỏng ngô mà hắn vừa dời qua, rồi vỗ một phát vào lòng bàn tay đang xòe ra của hắn.

————————《Nhật ký của Giang Thanh Hoan》

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 29 - Tố Cáo

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Phấn Hoa Lệ
Phấn Hoa Lệ
Thích Mùa Hè Và Thích Cậu (FULL)
Thích Mùa Hè Và Thích Cậu (FULL)
Bộ 22
Hầu Tước Maron
Sống Lại Lần Nữa, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Chồng Tôi
Sống Lại Lần Nữa, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Chồng Tôi
Sa Nô
Sa Nô
Nụ Hôn Vượt Ranh Giới
Nụ Hôn Vượt Ranh Giới
Tags:
18+, chiếm hữu, Kinh Dị, Lãng mạn, Truyện ngôn tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz