Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 17 - Làm tổ

  1. Trang chủ
  2. Sau Khi Chết, Anh Trai Tôi Mọc Ra Xúc Tu
  3. Chương 17 - Làm tổ
Trước
Sau

 

Cô bật loa ngoài nên giọng dì Lâm vang lên rất rõ, nhờ vậy mà cô cũng thấy được vẻ mặt đầy thắc mắc của anh trai.

Cô lập tức trả lời là mình chưa ăn tối, rồi hỏi thêm một câu:

“Có chuyện gì không dì?”

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng. Giang Thanh Hoan ngẩng đầu nhìn anh trai rồi chỉ tay vào điện thoại.

Anh trai tựa đầu lên vai cô, khẽ nói: “Anh cũng chẳng nghe thấy gì.”

Giang Thanh Hoan nhướng mày, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang tối đen vì đang trong cuộc gọi. Sau khi tắt hẳn loa ngoài, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng của dì Lâm.

“Thanh Hoan à, con đang nói gì thế? Dì không nghe rõ tiếng con.”

Giọng dì Lâm nghe có vẻ rất sốt ruột.

Rốt cuộc thì là ai không nghe rõ ai cơ chứ?

Vai cô nhẹ bẫng, Giang Thanh Hoan thấy anh trai đã ngẩng đầu lên. Sau một thoáng khựng lại, Vệ Yến Trì quay người đi vào phòng mình, không quên khép cửa lại.

Ngay khoảnh khắc đó, cuộc gọi giữa Giang Thanh Hoan và dì Lâm bỗng trở nên vô cùng thông suốt.

Trong khi cô còn đang phân vân liệu có phải anh trai làm nhiễu sóng hay không thì giọng dì Lâm đã truyền đến từ đầu dây bên kia.

“Hiện giờ con thấy trong người thế nào rồi?”

“Con vẫn khỏe mà. Dì Lâm, sao tự nhiên dì lại hỏi thế ạ?”

Cô vừa dứt lời, dì Lâm ở đầu dây bên kia đã thở dài một tiếng thườn thượt, rồi mới nói tiếp: “Hôm nay dì ở nhà gieo cho con một quẻ, thấy quẻ tượng không được tốt lắm nên mới gọi điện hỏi thăm con xem sao.”

Sau vài câu hỏi thăm qua lại, thấy dì Lâm cuối cùng cũng có vẻ yên lòng, Giang Thanh Hoan mới kết thúc cuộc gọi.

Cửa phòng anh trai đóng chặt. Bức tranh dán trên cửa nằm xiêu xiêu vẹo vẹo, Giang Thanh Hoan liếc nhìn một cái rồi đưa tay vặn nắm cửa.

Phòng của anh không bao giờ khóa, vậy nên Giang Thanh Hoan dễ dàng đẩy cửa bước vào.

Nhưng cảnh tượng bên trong lại khiến cô phải biến sắc vì kinh hãi.

Bất kể là đồ đạc hay vật dụng, tất cả đều bị một lớp chất lỏng đen kịt, sền sệt bao phủ lấy. Giang Thanh Hoan nhìn thấy anh trai đang nằm co rúc giữa giường, chỉ có thể dựa vào nửa thân trên để nhận ra hình dáng con người.

Trạng thái của anh trai lúc này vô cùng quái dị, nhưng lại mang một vẻ đẹp lạ lùng. Giang Thanh Hoan lập tức nhận ra điều đó, cô sán lại gần mép giường, chăm chú quan sát anh.

Cơ thể đồ sộ cuộn tròn trên giường trông có vẻ khá đáng thương. Nửa thân trên của anh vẫn duy trì hình người, thế nhưng khuôn mặt và những vùng da lộ ra ngoài lại chẳng giống con người chút nào.

Xung quanh đôi mắt đẹp đẽ của anh mọc thêm vài cặp mắt đối xứng khác, ngay lúc Giang Thanh Hoan tiến lại gần, tất cả các con ngươi đều xoay về cùng một hướng, đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô.

Ngay cả làn da trên người anh cũng không giống của nhân loại. Dưới ánh trăng hắt vào, Giang Thanh Hoan có thể nhìn thấy rõ ràng bề mặt cơ thể anh được bao phủ bởi một lớp màng trong suốt và trơn nhẫy.

Nhưng đó vẫn chưa phải là thứ thu hút cô nhất. Bộ phận đẹp nhất chính là nửa thân dưới của anh, bởi đôi chân người của anh đã biến mất, thay vào đó là một chiếc đuôi rắn vừa dài vừa to, bề mặt bóng loáng.

Giang Thanh Hoan vốn nghĩ anh trai không nhìn thấy mình, nhưng hiện giờ xem ra hình như anh đang bị kẹt lớp da cũ.

Hồi nhỏ cô từng xem trong chương trình “Truyền thuyết thiên nhiên”, loài rắn để thích nghi với sự trưởng thành, cứ cách một khoảng thời gian sẽ tiến hành lột da. Lúc đó cô nhìn chằm chằm vào quá trình lột da trên TV một cách mê mẩn, nhưng chưa bao giờ thực sự được quan sát trực tiếp tại hiện trường.

Mà giờ đây, anh trai đang lột da ngay trước mặt cô. Giang Thanh Hoan nhìn gương mặt rõ ràng lộ vẻ đau đớn nhưng lại đặc biệt mềm mại của anh, đột nhiên dùng tay ấn vào chỗ lớp da bị kẹt, khẽ lên tiếng:

“Anh có cần em giúp không?”

Động tác cọ nhẹ vào quần áo hoàn toàn dừng lại, người anh trai xinh đẹp nheo đôi mắt khác nằm bên cạnh hốc mắt nhìn về phía cô.

Giang Thanh Hoan phát hiện đôi nhãn mâu tròn trịa xinh đẹp đã nheo lại thành một vầng trăng khuyết, biểu cảm của anh vừa đau đớn lại vừa lộ ra một chút vui sướng trong đó.

Khi vuốt ve phần da bị kẹt, lòng Giang Thanh Hoan tràn đầy tò mò. Bởi vì làn da mới sinh vô cùng mềm mại và nhẵn nhụi, còn lớp da rắn lột ra đã được Vệ Yến Trì sắp xếp gọn gàng sang một bên.

Tay Giang Thanh Hoan đặt lên bề mặt, cô có thể cảm nhận rõ ràng dòng máu đang cuộn trào dưới lớp da. Chỉ mới đặt lên một thoáng, người anh trai trước mặt đã biến sắc vì kinh hãi.

Cái đuôi bất an cuộn tròn thành một đống, anh không nhịn được lùi lại vài bước, cả cơ thể đều trở nên ngượng ngùng:

“Đừng, đừng mà, anh không muốn em nhìn thấy dáng vẻ hiện tại. Rõ ràng cửa đã khóa, rõ ràng…”

Càng nói về sau, giọng anh càng nhỏ dần giống như trước đây, tựa như đang lầm bầm lầu bầu, rồi lại vội vàng dùng chóp đuôi quấn lấy rất nhiều quần áo của Giang Thanh Hoan vội vã đắp lên người mình. Sau khi che chắn hết thảy, Vệ Yến Trì mới miễn cưỡng nói với Giang Thanh Hoan: “Em có thể ra ngoài trước được không? Xin em đấy, anh không muốn để em thấy bộ dạng này của mình.”

“Nhưng anh ơi, em thấy hết rồi mà. Vậy rốt cuộc bây giờ anh là cái gì thế? Em không muốn đợi ở ngoài cửa đâu, em không thích thế.” Giang Thanh Hoan trực tiếp ấn tay vào chỗ da bị kẹt một lần nữa, lắng nghe mấy tiếng rên rỉ đau đớn của anh, cô mới chịu thu tay về.

Anh không trả lời cô, anh cũng chẳng thể nói được gì, bởi vì Giang Thanh Hoan đã nhanh tay lẹ mắt nhét hết đống quần áo của mình vào miệng Vệ Yến Trì. Anh ngửa đầu ú ớ, tất cả các con mắt đều đồng loạt mở ra vào lúc này.

Đôi mắt ướt đẫm, quần áo luồn sâu vào trong cổ họng anh, nhưng ở tận sâu bên trong lại chạm phải một thứ vô cùng mềm mại. Giang Thanh Hoan giật mình, nhưng cô hoàn toàn có thể cảm nhận được thứ đó đang kẹp lấy ngón tay mình qua lớp vải.

Nếu không đoán sai thì đó chắc hẳn là một con ngươi hoàn chỉnh.

Ánh mắt của anh trông thật đáng thương, chóp đuôi run rẩy bất an, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm trong tay Giang Thanh Hoan, mặc cho cô xé đi toàn bộ lớp da nguyên vẹn còn dính trên người mình.

Sau khi lột sạch một mảng da nguyên vẹn, Giang Thanh Hoan mới phát hiện thứ đang nằm im lìm trong tay mình không giống như xác rắn lột thông thường, vì sờ vào thấy rất mềm, giống như khăn giấy thấm nước hơn.

Thấy diện tích cô xé ra dần lớn hơn, tiếng rên rỉ của anh cũng từ nhỏ nhẹ chuyển sang im lặng. Chiếc đuôi rắn đang cuộn lại rung lên, một lần nữa bao vây lấy Giang Thanh Hoan vào giữa, lúc này cô mới nhận ra mình đã chạm vào làn da mới sinh.

Lớp da không bằng phẳng giống như vảy rắn, lúc mới sinh ra thế mà lại có màu sắc trong suốt. Giang Thanh Hoan không nhịn được cúi đầu ghé sát vào, phát hiện dưới làn da ẩn giấu những con ngươi trong suốt.

Chỉ tiếc là những con mắt này đều đang trong trạng thái nhắm nghiền, không giống như đôi mắt của anh.

Mảnh da cuối cùng đã rời khỏi cơ thể Vệ Yến Trì thành công, Giang Thanh Hoan hài lòng vỗ vỗ hai tay.

Cuối cùng cũng lột da thành công, anh đã cạn kiệt sức lực, toàn thân vô cùng yếu ớt. Làn da mới sinh rỉ ra chất lỏng ướt át, dính lên ngón tay của Giang Thanh Hoan.

Cô có thể cảm nhận được anh dùng đuôi rắn quấn lấy mình, cầu xin cô bước vào cái ổ nhỏ mà anh đã dựng sẵn từ lâu.

Trong ổ chất đầy quần áo của cô, sau khi anh ôm cô vào lòng, lại giống như hồi nhỏ, vừa vỗ nhẹ vào lưng Giang Thanh Hoan vừa an ủi cô, cứ như thể người vừa mới lột da không phải là anh vậy.

Bé con mới là ưu tiên hàng đầu. Vệ Yến Trì luôn hiểu rõ đạo lý này.

Thế là anh nhẹ nhàng vỗ lưng bảo bối, dùng đuôi quấn quanh eo cô rồi lập tức lên tiếng xin lỗi:

“Xin lỗi, xin lỗi nhé bảo bối, để em phải nhìn thấy anh như thế này…”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 17 - Làm tổ

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Tiểu Thư Công Tước Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Tội Phạm Đào Tẩu
Tiểu Thư Công Tước Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Tội Phạm Đào Tẩu
IMG_20250918_112636
Chuyện Chàng Tiên Cá
Đôi Giày Thêu Hoa
Đôi Giày Thêu Hoa
Đừng Hòng Chạy Trốn
Đừng Hòng Chạy Trốn
Trái Tim Dành Hết Cho Em
Trái Tim Dành Hết Cho Em
Ảnh chụp màn hình 2025-10-06 190107
Làm Hoặc Chết: Nhiệm Vụ Thuần Hoá Con Sói Hung Dữ
Tags:
18+, chiếm hữu, Kinh Dị, Lãng mạn, Truyện ngôn tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz