Chương 53
### Phiên ngoại cuối – Đính hôn từ trong bụng mẹ
Công ty con Phong Đằng Tech của tập đoàn Phong Đằng có đối tác ở Bắc Kinh là Trí Nhất Tech, ông bà chủ họ Tiêu hôm nay ghé qua S thị, tiện đường ghé thăm Phong Đằng.
Sam Sam từ khi biết chủ sáng tạo Mộng Du Giang Hồ 2 sắp tới nhà là hào hứng không ngủ nổi, tò mò hỏi chồng:
“Anh gặp Tiêu tiên sinh rồi đúng không? Nghe nói đẹp trai lắm luôn!”
Phong Đằng liếc cô một cái:
“Gặp rồi, không có ấn tượng. Vợ anh ta thì rất đẹp.”
Hy vọng Sam Sam có phản ứng bình thường của phụ nữ là điều không thể nào, cô chỉ “ồ ồ” hai tiếng, mắt càng sáng hơn:
“Thật hả? Trai tài gái sắc luôn!”
Nói rồi sốt ruột ngó ra ngoài cửa:
“Sao giờ này vẫn chưa tới vậy?”
Một giờ chiều, vợ chồng Tiêu tiên sinh đúng giờ ghé thăm.
Tiêu tiên sinh quả nhiên tuấn tú phong nhã, khí chất hơn người.
Tiêu phu nhân quả nhiên diễm lệ động lòng người, rực rỡ chói mắt.
Hai người đứng chung một khung hình, tựa như mặt trời mặt trăng soi sáng lẫn nhau, chói lóa vô cùng.
Nhưng!
Những thứ đó hoàn toàn không phải trọng điểm!
Trọng điểm là: Tiêu tiên sinh và Tiêu phu nhân mỗi người bế một bé con!!!
A a a a, trên đời sao lại có hai sinh vật dễ thương đến thế này!
Sam Sam mắt sáng rực, dù bố mẹ chúng có đẹp đến đâu cũng không thể dời mắt cô đi được.
Bé lớn hơn một chút, giọng sữa ngọt ngào chủ động chào:
“Dì tốt lành! Cháu là Thống Thống ạ.”
Sam Sam thụ sủng nhược kinh, lập tức ngồi xổm xuống:
“Thống Thống ngoan ~”
Thống Thống gật đầu, mặt nhỏ nghiêm túc chỉ vào bé đang được bố bế:
“Đây là em Nguyệt Nguyệt.”
Nguyệt Nguyệt nằm trong lòng bố, khuôn mặt xinh xắn không biểu cảm gì, lười biếng liếc Sam Sam một cái, rồi kiêu ngạo xoay người, chìa ra cái mông phúng phính mềm mại cho mọi người ngắm…
Tiêu phu nhân diễm lệ ngại ngùng nói:
“Nguyệt Nguyệt hơi nhút nhát.”
Nhút nhát cái gì chứ, rõ ràng là kiêu kỳ mà! Nhưng có sao đâu! Mông nhỏ mềm mềm cũng dễ thương chết đi được!
“Không sao không sao!” Sam Sam vội xua tay.
Hàn huyên một lúc, hai ông chồng đi nói chuyện đàn ông, Sam Sam dẫn Tiêu phu nhân ra vườn uống trà ngắm cảnh, trọng điểm đương nhiên là tiếp đãi hai bé con.
Bếp mang lên đủ loại bánh kẹo trẻ con thích ăn, Vương bá không biết từ đâu lôi ra cả đống đồ chơi. Sam Sam ôm Nguyệt Nguyệt mềm mại trong lòng, mắt nhìn Thống Thống trắng trẻo mũm mĩm, lập tức cảm thấy cuộc đời trọn vẹn.
Nhưng trọn vẹn không kéo dài mãi được, hơn hai tiếng sau vợ chồng nhà họ Tiêu xin phép về. Sam Sam bịn rịn tiễn ra tận cổng:
“Lần sau nhất định phải dẫn Thống Thống với Nguyệt Nguyệt tới chơi nữa nha!”
Mãi đến khi xe khuất bóng, Sam Sam mới lưu luyến thu mắt về, đứng ngẩn ngơ một lúc, rồi hưng phấn chạy vào nhà…
“Phong Đằng Phong Đằng! Sau này nếu chúng ta có con gái, gả cho Thống Thống hoặc Nguyệt Nguyệt nhé… nhưng rốt cuộc gả cho đứa nào đây?”
Sam Sam thấy khó chọn quá. Thống Thống vừa thiên tài vừa đáng yêu, Nguyệt Nguyệt tuy kiêu kỳ nhưng đẹp đến không nỡ, ái da, con gái còn chưa sinh đã đau đầu rồi…
Không ngờ Phong Đằng dứt khoát từ chối:
“Không được.”
Sam Sam tức:
“Tại sao không được?”
Phong Đằng hừ một tiếng:
“Con gái của anh không phải để gả đi, để bọn họ nhập tịch nhà mình.”
Trên máy bay, Tiêu phu nhân luôn khỏe mạnh đột nhiên hắt xì một cái, nghi hoặc:
“Có người nhớ mình à?”
Tiêu tiên sinh cầm báo, thờ ơ:
“Cảm rồi? Tối qua trên ban công…”
Chưa nói hết đã bị Tiêu phu nhân thẹn quá hóa giận nhét một miếng bánh vào mồm…
Nhà họ Phong.
Sam Sam há hốc mồm, rồi khép lại. Tư duy gian thương quả nhiên khác người.
“… Ừm, nhập tịch cũng được, nhưng để đứa nào nhập tịch đây?”
“Sinh hai đứa con gái là xong.” Phong Đằng nhẹ nhàng nói.
“Cái này hơi khó về mặt kỹ thuật…” Sam Sam buột miệng, rồi đột nhiên tỉnh: Khoan đã, boss vừa nói gì cơ?!
Sam Sam bật dậy, kích động cực độ:
“ANH CUỐI CÙNG CŨNG MUỐN SINH CON RỒI À!”
Phong Đằng mặt đen lại:
“Em sinh.”
Đương nhiên là em sinh chứ!
Sam Sam kích động bắt đầu chuẩn bị mang thai.
Bước 1: Vứt sạch “áo mưa” trong nhà! Ít nhất một năm không cần dùng tới! Vứt rồi mới giật mình, sao nhiều thế này = =
Bước 2: Tính ngày rụng trứng…
Bước 3: Ăn uống có cần kiêng kị gì không?
Bước 4: Thu thập một đống tài liệu, tiện thể in thêm một bản cho Phong Đằng.
Kết quả Phong tổng nhìn cũng không thèm nhìn đã ném sang một bên.
Sam Sam kháng nghị:
“Anh cũng đọc đi, trong đó có cả phần “chuẩn ba ba cần chú ý” đấy!”
“Không cần phiền phức thế, cố gắng nhiều lần là được.”
Thế là sau vài lần “cố gắng”, Sam Sam kiệt sức nói:
“Sao em thấy dạo này anh…”
Phong Đằng bình tĩnh:
“Em không phải muốn sinh đôi sao? Đương nhiên phải nỗ lực gấp đôi…”
Sam Sam nội ngưu đầy mặt.
Rất nhanh sau đó Sam Sam có thai, điều này là chắc chắn. Năng lực và sự chăm chỉ của boss không thể xem thường.
Nhưng mà,
Ba tháng sau lần siêu âm đầu tiên, đúng là song thai thật! Cả nhà họ Phong trên dưới ăn mừng có gỗ không! Sam Sam nhìn boss đầy sùng bái có gỗ không!
Lại hai tháng sau, vì đối tác quan trọng nhất ở Mỹ đột xuất bay tới, Sam Sam được Phong Nguyệt đưa đi khám thai, kết quả phát hiện là… một trai một gái!
Phong Nguyệt vui như mở cờ, lập tức lấy điện thoại đưa Sam Sam:
“Mau, báo cho anh trai!”
Bên hội sở, Phong Đằng cúp máy, đối tác quan sát sắc mặt, cười hỏi:
“Xem ra có chuyện vui lớn?”
Phong Đằng mỉm cười:
“Ừ, gần đây có một khoản đầu tư đạt lợi nhuận đa dạng gấp đôi.”
Đối tác lập tức chúc mừng tán dương, Phong Đằng khiêm tốn:
“Đâu có đâu có, cũng bỏ ra không ít công sức, không phải không làm mà hưởng.”
Nghĩ lại khoảng thời gian “nỗ lực” gần đây của Phong tổng, đúng là bỏ ra không ít công sức thật…
Bên này Phong tổng vẫn tiếp tục bàn về “khoản đầu tư thần bí” với đối tác, đương nhiên vì “bí mật thương mại” nên khoản đầu tư cụ thể là gì thì không thể nói không thể nói đâu…
Còn bên bệnh viện, vui mừng xong, thai phụ Sam Sam lại lo lắng…
Song thai long phượng thì vẫn chỉ có một con gái thôi mà, Thống Thống với Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc để đứa nào nhập tịch nhà mình mới tốt đây???
【Toàn văn hoàn】