Chương 5
Phần 5
Séc và gan heo…
Hai thứ một trời một vực, lựa chọn dễ đến đau lòng. Sam Sam chỉ muốn gào lên khóc tại chỗ.
Đúng rồi gan heo! Cô thề từ nay về sau thấy hai chữ “gan heo” là buồn nôn, ăn thêm nữa chắc cô mở luôn hội thảo chuyên đề “108 kiểu chế biến gan heo” mất!
Sam Sam cười gượng:
“Cái đó… mỗi ngày mang cơm thật sự làm phiền mọi người quá, sau này… thôi không cần nữa nhé, he he.”
Phong Nguyệt gật đầu thông cảm:
“Cũng đúng, dù sao chị làm trong công ty, đặc biệt quá cũng không hay.”
Điều này Sam Sam chưa nghĩ tới, nhưng nghe cô ấy đồng ý là cô thở phào như trút được gánh ngàn cân. Hai chị em trò chuyện thêm vài câu nữa thì bé con trong phòng ngủ oe oe khóc, tiệc cũng sắp bắt đầu. Sam Sam nhân tiện cáo từ, được nhân viên phục vụ dẫn ra sảnh tiệc lớn.
Cô vốn tưởng sẽ là kiểu tiệc cocktail Tây, mọi người cầm ly champagne đi lòng vòng chạm cốc. Ai ngờ lại là tiệc Trung truyền thống, mười người một bàn tròn, bát đũa chỉnh tề.
Trước khi đến, Sam Sam đã tính toán kỹ: tài khoản đang âm, hôm nay nhất định phải ăn cho bõ vốn, tích trữ năng lượng cho ít nhất một tuần! Vì mục tiêu cao cả ấy, cô lập ra hai chiến lược:
– Kế hoạch A (nếu tiệc Tây): cầm đĩa lượn lờ khắp nơi, thấy món ngon là tấn công.
– Kế hoạch B (nếu tiệc Trung): chọn ngay cái bàn khuất nhất, ít người nhất, ăn không ai nhìn.
Quét mắt một vòng, Sam Sam nhanh chóng phát hiện bàn “cực phẩm” nằm tận góc khuất tối tăm nhất hội trường, lập tức phi như bay tới chiếm lĩnh, vừa ngồi vừa cầu trời khấn phật: “Cho bàn này ít người thôi, càng ít càng tốt, lý tưởng nhất là… chỉ mình mình!”
Quả nhiên bàn quá hẻo lánh, khách khứa đi qua đều lơ đẹp. Sam Sam mừng như mở cờ trong bụng: người ít mới ăn được nhiều chứ!
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Mở tiệc rồi, các bàn khác kín chỗ, chỉ còn bàn cô… trơ trọi một mình = =
Sam Sam chính thức hóa đá.
Da mặt có dày đến đâu cũng không dám ngồi một bàn mười món ngon như vua! Cô vội đứng dậy tìm chỗ khác, nhưng giờ kiếm đâu ra ghế trống? Lại không quen ai, chen đại vào bàn người ta thì kỳ chết!
Mọi người đã yên vị, chỉ còn cô đứng lêu nghêu giữa hội trường như cây cột điện giữa sa mạc. Xấu hổ muốn độn thổ, Sam Sam cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt bắn tới, ngẩng đầu nhìn theo — chết rồi, ông chủ lớn đang nhíu mày trừng cô!
Xong đời! Chắc ngài ấy nghĩ cô làm mất mặt công ty! Sam Sam đáng thương nhìn lại, ánh mắt van xin: Ông chủ ơi em không cố ý mà, ngài phải hiểu cho em chứ!
Hai người nhìn nhau chằm chằm vài giây, Phong Đằng quay mặt đi, vẫy tay gọi phục vụ, ghé tai nói gì đó.
Phục vụ liếc cô một cái. Tim Sam Sam đập thình thình: chắc liên quan đến mình rồi! Không lẽ đuổi cô ra ngoài? Cũng được, ra ngoài ăn tô mì bò cho rồi!
Đói muốn xỉu luôn đây này!
Ai ngờ phục vụ mỉm cười bước tới, cúi người cung kính:
“Cô Tiết, ông Phong mời cô qua bàn chủ tọa.”
Ơ? Không đuổi đi mà mời qua bàn chính giữa?! Bàn ấy… là bàn chủ tịch trong truyền thuyết đó!!
Sam Sam lại hóa đá lần hai.
Nhưng dám từ chối lời mời (hay nói thẳng là mệnh lệnh) của đại boss trước cả ngàn cặp mắt à? Không dám đâu! Cô mặt dày nhận mệnh, lê bước theo phục vụ, ngồi xuống chiếc ghế vừa được kê thêm ngay bên cạnh Phong Đằng.
Phong Đằng đang nói chuyện đất đai với một ông cụ ăn mặc sang trọng, hoàn toàn không thèm đoái hoài tới cô. Sam Sam ngoan ngoãn chờ hai vị nói xong mới rụt rè mở lời:
“Tổng giám đốc… em ngồi đây… có vẻ không ổn lắm thì phải?”
Phong Đằng lười biếng đáp, mắt vẫn nhìn phía trước:
“Có gì không ổn?”
“Bàn này toàn đại nhân vật… em… tạm thời vẫn chưa phải nhân vật lớn = =”
Phong Đằng khẽ cười khẩy, lần đầu tiên quay sang nhìn thẳng cô:
“Không muốn ngồi đây thì vừa nãy nhìn tôi làm gì?”
“Em… nhìn gì đâu ạ?” Sam Sam ngơ ngác.
“Ánh mắt của cô nói…” Phong Đằng chậm rãi, giọng trầm trầm, “Tôi bị cả thế giới bỏ rơi, mau đến cứu tôi với.”
“……” Ông chủ ơi ngài đọc tâm thuật hả trời?! Đó rõ ràng là ánh mắt “xin đừng trừ lương em” chứ bỏ rơi cái gì!! – –
Nhưng nhìn vẻ mặt chắc như đinh đóng cột của ngài, Sam Sam bắt đầu tự nghi ngờ… Hay mắt mình tự diễn sâu thật?
Dù sao ngồi cạnh boss thì đừng mơ ăn thoải mái. Đũa không run đã là kỳ tích. Kế hoạch “ăn vừa thanh lịch vừa hung hãn” chính thức phá sản. “Hung hãn” đành nhét vào túi mang về nhà, Sam Sam cố gắng nhớ lại thời còn giả vờ tiểu thư khuê các mà ăn uống ra dáng.
Nhưng bốn năm đại học tranh nhau gà rán với đám bạn đã bào mòn hết khí chất thục nữ rồi!
Thôi thì:
– Gắp một miếng — mỉm cười.
– Ai nhìn sang — mỉm cười.
– Phục vụ bưng lên món móng giò — mỉm cười với móng giò.
– Ủa không phải móng giò? Thôi kệ, mỉm cười với móng động vật nào đó cũng được.
… Mặt sắp tê cứng luôn rồi = =
Cuối cùng cũng qua nửa tiệc, khách lục tục cáo từ. Sam Sam lập tức tranh thủ:
“Tổng giám đốc, em xin phép về trước ạ!”
Phong Đằng liếc cô:
“Muộn chút nữa, cùng tôi tiễn khách.”
“……” Sam Sam run giọng nhắc nhở: “Em cũng là khách mà…”
“Muốn về trước?” Phong Đằng nheo mắt, khí thế áp đảo quen thuộc lại ập tới. “Ông chủ chưa về, nhân viên được về không?”
“Đương nhiên là không ạ!” Sam Sam lập tức đứng nghiêm chỉnh như quân nhân. “Em ở lại tiễn khách! Tiễn khách tới cùng!”