Chương 2
Phần 2
Tiết Sam Sam từ nhỏ đã khỏe như trâu, mất có 300cc máu tươi chẳng nhằm nhò gì, vẫn nhảy nhót tung tăng mấy ngày nghỉ, hết lễ lại lóc cóc đi làm như thường.
Lúc này, Tiết Sam Sam vẫn chưa hề hay biết rằng bánh xe số phận của mình đã chính thức lệch khỏi quỹ đạo.
Sáng vừa bước chân vào công ty, cô đã bị trưởng phòng đang trong cơn bốc hỏa lôi thẳng vào phòng mắng té tát một trận vì cái bảng báo cáo có chữ ký của cô bị sai một con số. Phong Đằng là tập đoàn lớn, bên dưới có cả đống công ty con hoạt động ở đủ mọi lĩnh vực, mỗi công ty tùy quy mô mà bố trí vài ba kế toán. Một con gà mới toe như Sam Sam thực chất chỉ làm được mỗi việc… đứng nhìn, học lỏm, rồi ký tên lên bảng của chị đồng nghiệp đã làm sẵn. Trưởng phòng thừa biết tỏng, nhưng vốn đã không ưa gì cái “cục nợ” này từ ngày đầu, nên nhân cơ hội xả hết bực tức.
Nói đi cũng phải nói lại, Sam Sam chẳng làm gì sai trái ghê gớm cả. Cái tội lớn nhất của cô chính là: rõ ràng trình độ trung bình khá, học trường 211 cũng chỉ ở mức tạm ổn, vậy mà lại chen chân được vào cái công ty nổi tiếng khắc nghiệt “không phải trường top thì đừng mơ bước vào cửa”, còn đá đít luôn ứng viên xịn do chính trưởng phòng chọn.
Ông trưởng phòng tài vụ là một lão già thẳng như ruột ngựa, nghi ngờ Sam Sam đi cửa sau từ tám đời nào, nên nhìn cô bằng nửa con mắt từ ngày đầu.
Được làm ở Phong Đằng, đôi khi chính Sam Sam cũng thấy chột dạ. Tiếng Anh, tin học đều qua, nhưng so với CV lung linh của đám đồng nghiệp thì cô chỉ như hạt cát giữa sa mạc. Hồi nộp hồ sơ cũng chỉ làm cho có, theo bạn bè điền đại một bảng trên mạng, ai ngờ lại trúng tuyển thật.
Ông già kết thúc buổi “giáo huấn” bằng một câu xanh rờn: “Trường hạng ba, trình độ hạng ba. Không biết phòng nhân sự bị gì mà tuyển cô vào. Tốt nhất cô lo mà nghĩ cách sống sót qua thử việc đi!”
Sam Sam ủ rũ bước ra khỏi phòng, trong đầu chỉ kịp nghĩ: Thử việc ơi là thử việc… Không biết ông chủ lớn có nể tình hôm trước mình hiến máu miễn phí nhiệt tình, lại còn thái độ tốt mà cho qua không nhỉ? Biết đâu sau này còn được gọi đi làm kho máu dự phòng nữa chứ.
Ủa khoan… Sam Sam chợt lóe lên một ý nghĩ kinh dị: Không lẽ vì mình máu hiếm mà được tuyển á? Hồi điền hồ sơ bắt buộc phải ghi nhóm máu, cô còn thắc mắc mãi…
Chuyện bị mắng chẳng khiến đồng nghiệp nào quan tâm, ai nấy vẫn cắm mặt vào máy tính, khiến nỗi uất ức trong lòng Sam Sam lại nhân đôi.
Hai bạn tân binh cùng đợt thì nhanh chóng tìm được sư huynh sư tỷ cùng trường, hòa nhập ngon ơ. Chỉ mình Sam Sam lủi thủi như gà mắc tóc, từ nhỏ đến lớn vốn là “nữ thần kết bạn” mà giờ lại lạc lõng thế này, không khỏi tự ti: Lẽ nào mình kém cỏi thật?
Thật ra không phải lỗi của cô. Một là văn hóa Phong Đằng đề cao hiệu suất, lạnh lùng, ít nói cười. Hai là ai cũng ngầm cho rằng: “Trình độ thế mà vào được, chắc chắn có ô dù cực lớn.” Trước khi điều tra rõ “ô dù” ấy là ai, mọi người đều giữ khoảng cách vừa đủ: không ghét, không thân – luật sinh tồn cơ bản trong công ty lớn.
Điều khiến mọi người bất ngờ là cô tân binh này trông ngu ngu ngơ ngơ mà kín như bưng, mấy lần bóng gió dò hỏi cũng không moi được tí thông tin nào.
Cho đến trưa hôm nay, “núi dựa” mà cả phòng tài vụ đồn thổi bấy lâu cuối cùng cũng lộ diện.
Linda – thư ký trưởng văn phòng Tổng giám đốc, mỹ nhân cao cấp chính hiệu, lại ôm một hộp cơm nhựa rẻ tiền đứng ngay cửa phòng tài vụ, dịu dàng hỏi:
“Xin hỏi ai là cô Tiết Sam Sam ạ?”
Sam Sam ngơ ngác nhìn quanh, rồi đứng dậy: “Dạ… là tôi.”
Từ ánh mắt kinh ngạc cùng tiếng xì xào của đồng nghiệp, Sam Sam biết ngay vị này không tầm thường, trong lòng thầm kêu khổ:
Xong đời, chỉ sai có một con số mà đã kinh động đến cả cấp trên cao cấp thế này? Người ta còn chưa kịp ăn cơm đã cầm hộp chạy xuống bắt người luôn rồi…
Cô cứng đờ như khúc gỗ, nhìn Linda mỉm cười bước tới, dừng ngay trước mặt mình.
Rồi Linda nhẹ nhàng nói:
“Chào cô Tiết, tôi là Linda. Đây là cơm trưa Phong tổng bảo tôi mang xuống cho cô.”
Phong tổng? Cơm trưa??
Cả phòng tài vụ đồng loạt há mồm như bị sét đánh.
Chỗ dựa của Tiết Sam Sam… lại chính là… Tổng giám đốc??
Nếu mọi người chịu khó nhìn sang Sam Sam một chút, sẽ thấy miệng cô còn há to hơn cả họ.
Linda để lại hộp cơm, phủi tay áo rời đi trong phong thái quý tộc. Đồng nghiệp lũ lượt đi ăn với vẻ mặt “thâm cung bí sử”, để lại mình Sam Sam ngồi giữa văn phòng, run run mở hộp cơm từ “nhà tư bản” ban tặng.
Tuy không có vi cá tổ yến như cô mơ mộng, nhưng vẫn cực kỳ thịnh soạn: cơm gạo kê, gan heo xào, thịt bò xào, rau bina luộc, rong biển trộn lạnh, mộc nhĩ xào trứng.
Thêm vài lát cà rốt sống, một bát canh đậu đỏ táo tàu ngọt lịm.
…Toàn đồ bổ máu!!
Sam Sam vừa mới cảm động vì “mặt ấm áp của nhà tư bản” được ba giây, lập tức lạnh sống lưng:
Không lẽ em gái ông chủ lại xảy ra chuyện, ông ấy định nuôi mình mập mạp để rút máu tiếp hả trời?! = =