Phiên ngoại 8
Ăn trưa xong, mọi người liền ngồi chung uống trà nói chuyện.
Trẻ con dễ buồn ngủ, ngồi bên cạnh người lớn một lúc sau liền bắt đầu mắt buồn ngủ.
Ninh nhi là người đầu tiên cảm thấy buồn ngủ, vùi trong người Vũ Văn Lâm ngáp vài cái, Vinh Hoa Tranh thấy con gái mình đang tinh thần cầm một miếng bánh ngọt sau bữa ăn gặm, không khỏi vô vọng ôm trán thở dài nói với Vũ Văn Lâm: “Ta thấy Ninh nhi hình như rất buồn ngủ, để nàng ngủ trên giường Trúc nhi được không?”
Vũ Văn Lâm ôm Ninh nhi trong lòng, lắc đầu, “Không cần phiền phức, lát nữa liền về phủ, ta ôm nàng ngủ một lát là được.”
“Nhưng Ninh nhi hôm nay hứa với ta là sẽ ở trong cung chơi với ta!” Tiểu Công chúa vừa gặm bánh vừa có mảnh bánh trên môi nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, vội vàng lên tiếng làm nũng bảo vệ quyền lợi mình, “Tứ Vương thúc, người hôm nay cứ để Ninh nhi ở trong cung chơi với con!”
“Cái** này…” Vũ Văn Lâm tuy vô tư lãng tử, nhưng những năm nay đã trầm ổn hơn không ít, biết có những chuyện không thể tùy hứng, đây là Hoàng cung không phải nàng muốn ở lại là có thể ở lại.
Vũ Văn Xán vươn tay dùng khăn tay nhẹ nhàng lau miệng cho con gái, “Tứ Vương đệ, hôm nay cứ để Ninh nhi ở lại, Ninh nhi cũng lâu rồi không ở trong cung.”
Đã Vũ Văn Xán nói như vậy, Vũ Văn Lâm liếc nhìn con gái cũng không khách sáo, “Vậy cũng được, đứa bé này không ngủ trưa ngủ ngon rất dễ nổi cáu.”
“Ta thấy Ninh nhi rất ngoan, tốt hơn Trúc nhi nhiều, ngươi không biết ta mong Trúc nhi ngủ trưa thế nào, đứa bé kia luôn nằm một lát liền đi chơi, có khi còn không ngủ trưa.” Vinh Hoa Tranh vô vọng nói, thấy Tiểu Công chúa vì lời mình mà tinh nghịch thè lưỡi, không vui nói: “Trúc nhi, đã người ta Ninh nhi ở lại chơi với con, con có phải cũng nên ngoan ngoãn đi ngủ trưa với Ninh nhi?”
Tiểu Công chúa cũng dứt khoát, ném miếng bánh cuối cùng vào miệng, uống nước Phụ hoàng đưa đến, má phúng phính đáng yêu gật đầu: “Được, con ngủ trưa với Ninh nhi!”
Vinh Hoa Tranh nghiêm túc giáo dục: “Không được làm ồn muội muội biết không? Làm ồn muội muội ngủ sau này muội muội không chơi với con nữa.”
“Biết!” Tiểu Công chúa nghiêm chỉnh gật đầu.
Vinh Hoa Tranh thở phào một hơi, tình huống như vậy nàng tin con gái sẽ không ngủ trưa!
Thấy con gái đồng ý dứt khoát, Vinh Hoa Tranh đứng dậy đi đến trước mặt Vũ Văn Lâm muốn ôm Ninh nhi, Phong Trinh có chút ngại ngùng, “Hoàng hậu nương nương, sao có thể phiền ngài đích thân ôm Ninh nhi đi ngủ, cứ để một cung nữ làm là được.”
“Có gì đâu.” Vinh Hoa Tranh liếc nàng một cái, nhẹ nhàng ôm Tiểu Ninh nhi từ lòng Vũ Văn Lâm, sợ đánh thức Tiểu Ninh nhi liền khẽ cười với Phong Trinh, nói: “Ta thấy Ninh nhi cũng không bài xích ta, ôm nàng về vừa hay có thể dỗ Trúc nhi ngủ.”
Phong Trinh cũng không nói nhiều, ánh mắt cảm kích nhìn Vinh Hoa Tranh.
Vinh Hoa Tranh ôm Tiểu Ninh nhi, bên cạnh có Tiểu Công chúa đi theo, nói với con trai: “Huyền nhi, con có muốn ngủ không?”
Tiểu Hoàng tử lắc đầu, “Con bụng còn hơi no, lát nữa hẵng vào.”
“Được.” Con trai luôn tự giác, chưa bao giờ cần nàng lo lắng, nên nàng cũng không lo lắng con trai, gật đầu liền đi vào phòng bên.
Tiểu Công chúa vì vừa rồi ăn nhiều một hai miếng bánh, bụng có chút trướng bất kể Vinh Hoa Tranh dỗ thế nào cũng không chịu ngủ, đợi Tiểu Công chúa khó khăn lắm mới ngủ say Vinh Hoa Tranh cuối cùng cũng có thể ra ngoài nói chuyện với mọi người thì đã gần nửa tiếng sau. Nhưng, vì lý do cơ thể, Vũ Văn Xán những ngày này cũng phải ngủ trưa nghỉ ngơi, mọi người ra ngoài lại trò chuyện một lát liền rời đi.
Trước khi mọi người rời đi Tam Vương phi cố ý nói với Vinh Hoa Tranh vài câu.
“Hoàng hậu nương nương, ngài biết không, lần đầu thấy ngài ta nghĩ đến từ thiên hạ vô song.”
“Hả?” Vinh Hoa Tranh có chút ngạc nhiên, sự ngạc nhiên này vừa đến từ Tam Vương phi vừa đến từ từ này, “Vì sao lại nói như vậy?”
Tam Vương phi lắc đầu, môi giữ một nụ cười rất tự nhiên, “Ta cũng không biết vì sao, lần đầu thấy ngài từ này liền chạy vào đầu ta.”
Vinh Hoa Tranh cười: “Rất tốt, ta thích từ này.”
“Ta không có học thức, lời nói kém, hy vọng ngài đừng để tâm.”
“Đâu có.” Vinh Hoa Tranh cười rất tự nhiên, “Chỉ cần tẩu rảnh, chỉ cần tẩu nể mặt, lúc nào cũng có thể vào cung tìm ta chơi.”
Thật là một người chân thành mà phóng khoáng, khó trách được trời cao ưu ái. Nghĩ đến Vinh Hoa Tranh và Vũ Văn Xán, lại nghĩ đến hai đứa con thông minh đáng yêu của họ, Tam Vương phi từ đáy lòng ngưỡng mộ, cười: “Ta nhớ lời Hoàng hậu nương nương rồi, đến lúc đó vào cung chơi xin đừng chê cười.”
“Tuyệt đối không.” Vinh Hoa Tranh cũng cười.
Hai người trò chuyện kết thúc mọi người liền phải đi, thấy Vinh Hoa Đình và Vũ Văn Hy Yến cũng sắp rời đi, Vinh Hoa Tranh mắt nheo lại, “Đứa nhóc, Hoa Đình, hai ngươi ở lại, ta có chuyện muốn nói với hai ngươi.”
Hai người được gọi tên nhìn nhau, Vũ Văn Hy Yến rất nhanh liền quay đầu, nhưng cũng không phản bác lời Vinh Hoa Tranh, ngoan ngoãn theo Vinh Hoa Tranh vào phòng.
Tiểu Hoàng tử sau khi tiễn người xong Vinh Hoa Tranh liền bảo hắn vào ngủ trưa, Vũ Văn Xán cơ thể còn chưa hoàn toàn khỏe lại ân ái hai lần, Vinh Hoa Tranh lo lắng cơ thể hắn nên không để hắn ra ngoài tiễn người mà bảo hắn vào trong ngủ trưa, bây giờ ngoại điện rộng lớn ngoài cung nhân chỉ còn ba người họ.
Dẫn Vinh Hoa Đình và Vũ Văn Hy Yến vào cửa, Vinh Hoa Tranh lui tất cả cung nhân ngoại điện bảo hai người ngồi xuống, tự mình pha trà rồi rót trà cho ba người, suốt quá trình ba người không nói chuyện.
Vinh Hoa Tranh đẩy trà cho họ, mắt quét một vòng trên mặt hai người, cong ngón trỏ gõ bàn, “Nói đi, hai ngươi rốt cuộc làm sao?”
“Tranh tỷ, chúng ta không có chuyện gì.” Vũ Văn Hy Yến nói.
Vinh Hoa Tranh cười, nụ cười không đến đáy mắt, “Không có gì mà có thể công khai quăng bát? Không có gì mà hết lần này đến lần khác dùng mắt trừng Hoa Đình? Không có gì mà dùng mũi phun khí?” Đứa nhóc thối này coi nàng là người mù không thấy sao!
Vũ Văn Hy Yến cúi đầu, “……”
Vinh Hoa Đình liếc nhìn đứa nhóc bên cạnh, ôn hòa nói với Vinh Hoa Tranh: “Tranh tỷ, chúng ta thật sự không có gì, tỷ đừng lo chuyện này, chúng ta đều không còn nhỏ.” Vinh Hoa Đình biết Vinh Hoa Tranh gần đây ăn không ngon ngủ không yên, khó khăn lắm Hoàng thượng mới tỉnh, nàng có thể thả lỏng một hơi nhưng nàng rốt cuộc vẫn phải lo cho hai đứa trẻ và Hoàng thượng, hắn không muốn nàng lại lo lắng hắn và Hy Yến, nàng là người chứ không phải thần sẽ sụp đổ.
Chính là biết các ngươi đã không còn nhỏ mới lo, Vinh Hoa Tranh trong lòng nghĩ, miệng thì nói: “Hai ngươi có chuyện gì thì nói với ta biết không?”
Hai người đồng thanh gật đầu.
Vinh Hoa Tranh gật đầu, nghĩ đến gì mắt lóe lên một tia sáng, nàng hỏi: “Hoa Đình, nếu ta không nhớ nhầm thì ngươi sắp hai mươi tuổi rồi đúng không?”
Vinh Hoa Đình mắt lóe lên, cúi đầu đáp: “… Vâng.”
Vinh Hoa Tranh nhìn sâu hai người, cuối cùng hỏi ra lời mình muốn hỏi, “Có người mình thích không?”
Vinh Hoa Đình và Vũ Văn Hy Yến không biết Vinh Hoa Tranh vì sao lại hỏi như vậy, sắc mặt hai người hình như có chút căng thẳng, lông mi Vinh Hoa Đình cúi xuống rung rung hai cái, một lúc lâu không trả lời.
Không khí có chút kỳ quái, Vinh Hoa Tranh nhìn Vinh Hoa Đình, “Hoa Đình, hai mươi tuổi không còn nhỏ, nếu là người khác sớm đã là cha của vài đứa trẻ.” Nàng nói xong, thấy Vinh Hoa Đình mím môi không trả lời, xoa trán hơi đau vô vọng: “Sao không trả lời? Có là có, không là không, trả lời một câu khó khăn như vậy sao?”
Vinh Hoa Đình vẫn không nói chuyện, một lúc lâu sau mới mở môi, nói một chữ: “Có.”
Vinh Hoa Tranh phản ứng bình thường, ngược lại thiếu niên bên cạnh hắn mắt đẹp mở to, tay cũng siết chặt thành nắm đấm…
“Thích đến mức nào?” Vinh Hoa Tranh hỏi Vinh Hoa Đình.
“Rất thích.”
Vinh Hoa Tranh ánh mắt đầy ý vị, “Đối phương là ai, đã thích như vậy vì sao không nói ra?” Về chuyện bạn đời, nàng chỉ quan tâm tình cảm song phương, chỉ cần yêu nhau không có gì là không thể! Hơn nữa, em trai nàng đã cô đơn quá lâu, có thêm một người ở cùng hắn nàng cũng yên tâm.
“Không tiện.” Vinh Hoa Đình từ từ nói, ngẩng đầu nghiêm túc nói với Vinh Hoa Tranh: “Tranh tỷ, nếu ta xác định, và xác định tâm ý đối phương, ta sẽ nói với tỷ.”
“Ta chờ ngươi, đừng để ta chờ quá lâu biết không?”
“Được.” Vinh Hoa Đình cười, nói xong hắn cảm thấy gánh nặng trong lòng nhẹ hơn không ít, nụ cười cũng có chút như trút được gánh nặng.
Vũ Văn Hy Yến luôn không lên tiếng, đầu cúi rất thấp rất thấp.
Ai! Vinh Hoa Tranh thở dài, vươn tay xoa đầu đứa nhóc ngây thơ, ôn nhu nói: “Hy Yến, đừng buồn, có chuyện gì cũng có thể nói với Tranh tỷ.”
Đứa nhóc cúi đầu gật đầu, thân thể từ từ nhích qua, hai tay ôm Vinh Hoa Tranh đầu vùi vào bụng Vinh Hoa Tranh.
Vinh Hoa Tranh cảm thấy quần áo trên bụng có chút ướt, **ngẩn người, vươn tay xoa lưng hắn.
Hai người biết Vinh Hoa Tranh còn phải ở cùng Vũ Văn Xán, cũng không nán lại nữa, uống hai cốc trà xong liền rời đi.
Tất cả mọi người đã đi, Vinh Hoa Tranh đi vào nội điện ở cùng Vũ Văn Xán, vốn tưởng Vũ Văn Xán đã ngủ, ai ngờ vào thấy hắn đang dựa lưng vào giường, phần dưới đắp chăn rồng, tay cầm tấu chương đang xem. Nghe thấy tiếng bước chân hắn cũng không ngẩng đầu, cho đến khi tay viết chữ cuối cùng liền trực tiếp ném bút chu sa và tấu chương, vỗ vỗ chỗ bên cạnh ra hiệu nàng ngồi qua, “Họ cuối cùng cũng đi?”
“Ừm.” Vinh Hoa Tranh vươn tay xoa thái dương hơi đau, trừng mắt nhìn Vũ Văn Xán, “Chàng còn chưa ngủ.”
“Ta đang chờ nàng.” Hắn lý lẽ đầy đủ, “Ta có chuyện muốn nói với nàng.”
“Chuyện gì?” Nhìn hắn nghiêm túc!
“Ta nghe thấy lời Tam Vương phi nói với nàng.”
Nàng nhướng mày, “Rồi sao?”
“Nàng là người có tầm nhìn.”
“Ồ?”**
“Nàng nói nàng thiên hạ vô song.” Môi hắn đẹp nở một nụ cười, vươn tay nâng mặt nàng lên khẽ hôn, “Nàng là thiên hạ vô song thuộc về ta.”
Mắt nàng lập tức ướt.
Thế giới này, nhiều người như vậy, chỉ có chàng là thiên hạ vô song của ta, chỉ cần nắm tay chàng, ta liền không nỡ buông.
Đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn là thiên hạ vô song!