Phiên ngoại 6
Tam Vương phi cắn môi, khẽ hỏi một câu: “Tứ Vương phi, nàng từng gặp Hoàng hậu nương nương sao?”
“Gặp rồi chứ.” Trước kia chúng ta nói chuyện không phải đã nói với nàng sao?
Tam Vương phi do dự, “Không biết… Hoàng hậu nương nương trông thế nào?”
“Cái** đó còn phải nói, đương nhiên là rất đẹp!”
“Thật** sao?” Tam Vương phi nhíu mày, nàng vốn rất tin Phong Trinh nhưng nghe câu trên liền không quá đồng tình, nàng nghe nói, Hoàng hậu nương nương trước kia là Quỷ nữ nổi tiếng Kinh đô, hai mắt mù lòa lại tóc bạc sớm, người như vậy cho dù có đẹp đến mấy cũng đẹp đến đâu?
“Đương nhiên.” Phong Trinh khẳng định: “Thế gian đều nói Vân Thanh Loan là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ta lại thấy không hẳn, Hoàng hậu nương nương không nói là đẹp hơn nàng nhưng tuyệt đối có thể sánh ngang với nàng!”
Tam Vương phi nghe vậy không nói gì, nàng cảm thấy Phong Trinh có lẽ là sợ nơi này là Hoàng cung, tai mắt nhiều, không tiện nói thật nên chỉ chọn lời hay mà nói.
Phong Trinh không biết ý nghĩ trong lòng Tam Vương phi, tưởng nàng hỏi nhiều như vậy là sự tôn sùng đối với Vinh Hoa Tranh là Đế Nữ Tinh, vỗ vai nàng cười: “Hì hì, tẩu đừng nghĩ nhiều, Hoàng hậu nương nương tuy là Đế Nữ Tinh, các phương diện cũng xuất sắc, nhưng là một người rất nhiệt tình, lát nữa tẩu sẽ thấy nàng.”
Nói đến các phương diện cũng xuất sắc Tam Vương phi liền nghĩ đến thành tựu Vinh Hoa Tranh trên phương diện chiến tranh, cảm thán một câu: “Lần này Đại Dĩnh và Liên quốc chiến tranh, nhờ phúc Hoàng hậu nương nương a, cũng khó trách Hoàng thượng lại sủng Hoàng hậu nương nương như vậy.”
“Đúng vậy chứ!” Phong Trinh đập bàn hừ: “Hoàng thượng là nhặt được bảo!”
Tam Vương phi **ngẩn người, một lúc sau cười, trong nụ cười lại có ý khác.
Nàng không biết Phong Trinh xuất thân cao quý là thật không hiểu lời nàng vừa rồi hay giả vờ không hiểu, lời nàng vừa rồi chẳng qua là cảm thấy Hoàng thượng sủng Hoàng hậu nương nương như vậy chẳng qua là vì Hoàng hậu nương nương đã có công lớn cho Đại Dĩnh. Nàng đang nghĩ, nếu không phải Hoàng hậu nương nương là Đế Nữ Tinh, lại vừa hay thay Đại Dĩnh thắng chiến tranh, vị trí Hoàng hậu của nàng nhất định sẽ không rơi vào người nàng!
Ai! Cùng là phụ nữ, cùng là xuất thân thấp, khó khăn lắm mới thành người phụ nữ cao quý nhất Đại Dĩnh, Hoàng hậu nương nương làm sao lại không biết phải giữ chặt tất cả những gì mình có được? Mẹ nàng nói không sai, phụ nữ phải có tự tri chi minh, hậu quả của việc cậy sủng mà kiêu là tự chuốc khổ!
Phong Trinh luôn cảm thấy Tam Vương phi hôm nay quái lạ, nói quái lạ ở đâu cũng không nói ra được, nàng luôn là người thần kinh thô kệch, nàng nhìn bụng Tam Vương phi muốn chia sẻ vài kinh nghiệm mang thai, còn chưa kịp nói chuyện cửa liền truyền đến một giọng nói trong trẻo của Tiểu Công chúa cắt ngang lời nàng — “Tứ Vương thẩm!”
Phong Trinh cười tươi quay người nhìn, “Ta nói Trúc nhi bảo bối đi đâu rồi, tìm mãi không thấy!”
“Hy Yến ca ca đến rồi, con đi Ngự thiện phòng gọi Phụ hoàng Mẫu hậu!” Tiểu Công chúa bị Hạ Hầu Quá dỗ dành đi vòng rất lâu mới trở về bên này, vừa trả lời Phong Trinh vừa dang tay nhỏ nhảy qua, “Tứ Vương thẩm cuối cùng cũng đến!”
“Trúc nhi nhớ Tứ Vương thẩm?” Phong Trinh rất thích Tiểu Hoàng tử và Tiểu Công chúa, thấy Tiểu Công chúa nhảy về phía mình vươn tay đón nàng. Mắt to Tiểu Công chúa sáng rực, thấy bụng nhô cao của Phong Trinh dừng lại ở chỗ cách Phong Trinh hai bước, ngạc nhiên nói: “Tứ Vương thẩm, em bé trong bụng người lớn hơn rất nhiều!”
“Đúng vậy, một hai tháng nữa liền có thể ra chơi với Trúc nhi.” Phong Trinh vui vẻ xoa đầu Tiểu Công chúa cười, “Trúc nhi có vui không?”
“Vui!” Tiểu Công chúa liên tiếp gật đầu, vươn tay nhỏ rất nhẹ rất nhẹ vuốt ve bụng Phong Trinh, “Tứ Vương thẩm, Ninh nhi nói em bé này là em trai, là thật sao?”
“Thật.”**
“Hì hì…” Tiểu Công chúa cười rạng rỡ, mắt to quét một vòng xung quanh không thấy bóng dáng Ninh nhi, “Tứ Vương thẩm, Ninh nhi đâu?”
“Ninh nhi đi Tàng thư các tìm Huyền nhi rồi.” Họ thực ra vừa mới đến không lâu, khi đến tẩm cung này không có người, Ninh nhi nghe nói Tiểu Hoàng tử ở Tàng thư các liền đi tìm Huyền nhi.
“Ninh nhi sao không tìm con?” Tiểu Công chúa bị lãng quên chu môi, thất vọng véo ngón tay.
Phong Trinh vươn ngón tay chọc vào môi nhỏ đỏ hồng của Tiểu Công chúa, yêu thương nói: “Ai cũng tưởng con đi chơi với Thế tử rồi, đi đâu tìm con?”
“Cũng phải.” Tiểu Công chúa nghe giải thích liền vui, không quấn quýt vấn đề này, liếc mắt thấy bóng dáng Tam Vương phi liền chớp mắt không biết xưng hô thế nào, Phong Trinh biết nàng chưa từng gặp Tam Vương phi, nói: “Trúc nhi, gọi Tam Vương thẩm.” Theo nàng biết, hai vị Điện hạ sau khi trở về vì cơ duyên nên chưa đến phủ Tam Vương gia, Tam Vương phi lại chưa vào Hoàng cung, Trúc nhi nên chưa gặp Tam Vương phi.
“Tam Vương thẩm tốt.” Tiểu Công chúa cười tươi gọi.
Tiểu Công chúa quả thật chưa gặp Tam Vương phi, cũng chưa đến phủ Tam Vương gia, nàng rất thích Vũ Văn Địch nơi nàng đến nhiều nhất chính là phủ Vũ Văn Địch, phủ Vũ Văn Lâm vì có Ninh nhi cũng đến không ít lần, nên mới thân thiết vui vẻ với Phong Trinh như vậy.
Tam Vương phi thấy Tiểu Công chúa ánh mắt liền sáng lên, cảm thấy đứa bé này thật đẹp như tiên đồng giáng trần, mắt to nhìn người càng thuần khiết mà trong sáng, gọi người giọng trong trẻo, lễ phép lại hiểu chuyện, thật là linh động tú xảo đến không thể tin, nàng vừa gặp liền không nhịn được thích.
Sắp làm mẹ nàng đối với con cái có sự thích vô cớ, thấy đứa bé đẹp như vậy càng có chút kích động, vừa muốn hỏi đây là con nhà ai, nghe thấy đứa bé này gọi Phong Trinh hai tiếng Tứ Vương thẩm liền tỉnh táo. Trên thế gian này có thể gọi Phong Trinh Tứ Vương thẩm ngoài con cái Vũ Văn Địch liền chỉ có con cái Hoàng thượng hiện tại, Vũ Văn Địch lại không có con, nên đứa bé này là ai đã rõ.
Nàng vội vàng đứng dậy muốn hành lễ, người gia tộc Vũ Văn đều tự do tự tại, hành động Tam Vương phi khiến Tiểu Công chúa có chút sợ hãi, “Tam Vương thẩm, không cần đa lễ.”
Tam Vương phi chỉ coi đó là lời khách sáo của Tiểu Công chúa, lần đầu vào Hoàng cung không thể thất lễ liền đứng dậy hành lễ với Tiểu Công chúa, Phong Trinh thật sự sợ bụng nàng nhô cao liền vội vàng kéo nàng lại không cho nàng hành lễ, “Tam Vương phi, thật sự không cần khách sáo như vậy, Trúc nhi sẽ không để ý những chuyện này, tẩu đừng làm mình mệt.”
“Đúng vậy đúng vậy.” Tiểu Công chúa thấy bụng nàng nhô cao, cảm thấy nàng hình như cũng có em bé, đầu nhỏ liên tiếp gật đầu đồng tình với Phong Trinh.
“Nhưng…” Tam Vương phi vẫn thấy có chút không ổn.
“Tam Vương phi tẩu thật sự đừng khách sáo như vậy.” Phong Trinh không vui đỡ nàng ngồi xuống, Tiểu Công chúa một bên ngoan ngoãn giúp, mắt tròn xoe nhìn, không nhịn được tò mò hỏi: “Tứ Vương thẩm, em bé người mang là em trai hay em gái?”
Em trai em gái? Tam Vương phi thành thật mà sợ hãi đáp: “Theo ngự y nói là con trai.”
Tiểu Công chúa ngây thơ vỗ tay: “Hai vị Vương thẩm mang đều là em trai!”
Phong Trinh vui vẻ ngửa đầu cười, “Thì ra Trúc nhi thích em trai như vậy!”
“Ừm,** thích!”
“Trúc nhi thích em trai sao không bảo Mẫu hậu sinh một đứa cho con chơi?” Phong Trinh véo má Tiểu Công chúa trêu chọc.
Tiểu Công chúa nhăn mặt nhỏ, véo ngón tay trắng mềm nói: “Trước kia con cũng nói với Phụ hoàng như vậy, nhưng Phụ hoàng nói Mẫu hậu sinh chúng con đau rất lâu, Phụ hoàng nói không dám để Mẫu hậu sinh nữa, có con và Hoàng huynh hai đứa là đủ rồi.”
Tam Vương phi nghe vậy ngây người, mở miệng muốn hỏi gì, nhưng còn chưa kịp nói chuyện Tiểu Công chúa liếc thấy một bóng người đi vào ở cửa, mắt to lập tức sáng lên lao qua: “Cậu!”
Vinh Hoa Đình vội vàng vươn tay đón thân thể nhỏ đang chạy như bay của Tiểu Công chúa, “Trúc nhi đừng chạy nhanh như vậy.”
Tiểu Công chúa cười khúc khích, như một con khỉ muốn trèo lên người Vinh Hoa Đình, Vinh Hoa Đình đành phải cúi người ôm nàng. Tiểu Công chúa được như ý, ôm cánh tay hắn cười tươi: “Cậu, sao người đến nhanh vậy, đại cô nương nhìn trúng người rồi sao?”
Những người khác ngạc nhiên trợn to mắt, Vũ Văn Hy Yến thì hừ mạnh một tiếng.
Vinh Hoa Đình mơ hồ: “Đại cô nương gì?”
“Hả?” Tiểu Công chúa không tin, “Hy Yến ca ca nói người đi xem đại cô nương!”
Vinh Hoa Đình nghe vậy mắt ôn hòa nheo lại, ánh mắt khẽ nhìn Vũ Văn Hy Yến, Vũ Văn Hy Yến bị nhìn mà rụt cổ lại. Vinh Hoa Đình bây giờ không còn là thiếu niên yếu đuối bảy tám năm trước, những năm nay, theo kiến thức và quyền lợi cùng kinh nghiệm tích lũy hắn càng lúc càng trầm ổn trưởng thành, dáng người cao ráo, dung mạo tuấn mỹ nhã nhặn, tùy tiện một hành động cũng có sức hấp dẫn. Hắn như vậy, cho dù so với vài Thân vương Hoàng gia cũng không hề kém, thậm chí còn hơn.
Phong Trinh lâu không gặp Vinh Hoa Đình, không khỏi thì thầm: “Đứa bé này càng lúc càng đẹp.”
Tam Vương phi chưa gặp Vinh Hoa Đình, nghe Tiểu Công chúa gọi Vinh Hoa Đình Cậu lập tức nhớ đến Thiếu niên Trạng nguyên chấn động thiên hạ, thấy dung mạo hắn âm thầm kinh ngạc. Có đệ đệ như vậy Hoàng hậu nương nương thật sự là một người phụ nữ xấu sao?
Nhìn Vinh Hoa Đình lại nhìn Tiểu Công chúa, Tam Vương phi trong lòng bắt đầu không chắc chắn.
“Hoa Đình, ngươi thật sự đi xem đại cô nương sao?” Vũ Văn Lâm là người tò mò có thể giết chết mèo, vừa nghe tin liền vội vàng đi qua. Những năm nay họ sớm đã quen nhau, không biết đã qua lại bao nhiêu lần, đã không còn biết lễ nghi là gì.
Vinh Hoa Đình không vui, “Ngươi thấy có khả năng sao?”
“Sao** không có khả năng? Ngươi cũng không còn nhỏ.”
“Đúng vậy, đều đã quá tuổi rồi, cho dù ngươi đã ba vợ bốn thiếp cũng không ai dám nói gì.” Vũ Văn Hy Yến ở cách đó không xa lạnh lùng nói.
Những người khác từ lời Vũ Văn Hy Yến nghe ra sự cãi vã, âm thầm ngạc nhiên.
Vinh Hoa Đình mím môi, yên lặng liếc Vũ Văn Hy Yến một cái liền quay đầu đi, ôm Tiểu Công chúa ngồi xuống một cái ghế bên cạnh.
Thiếu niên cười lạnh, cắn răng thì thầm mắng gì.
Vũ Văn Quảng và Vũ Văn Lâm nhìn nhau, Vũ Văn Lâm sờ mũi lại gần Vũ Văn Hy Yến, vỗ vai hắn, “Đứa nhóc, làm gì mà giận dỗi?” Theo hắn biết, những năm nay Vũ Văn Hy Yến và Vinh Hoa Tranh luôn ở cùng nhau, Vũ Văn Hy Yến trực tiếp coi phủ Vinh Hoa Đình là nhà mình, Vinh Hoa Đình càng có gì tốt cũng là nghĩ đến Vũ Văn Hy Yến đầu tiên, tình cảm hai người đã không thể dùng một chữ tốt để hình dung.
Mối quan hệ tốt như vậy lại dám công khai giận dỗi?
Vũ Văn Quảng và Vũ Văn Lâm đều cảm thấy không thể tin.
“Ngươi gọi ai là đứa nhóc!” Thiếu niên bất mãn trừng mắt nhìn Vũ Văn Lâm, “Lão già không kính trọng !”
“Lão già không kính trọng… Ha ha ha…” Vũ Văn Quảng không khách sáo cười lớn, “Tứ Vương đệ, ta bây giờ phát hiện từ này rất hợp với ngươi!”
Phong Trinh liếc nhìn lạnh lùng, “Rất hợp.”
Vũ Văn Lâm khá vô tội, khuôn mặt tuấn tú khóc lóc: “Bản ý ta là an ủi người khác a, ta đây là tự chuốc khổ!”
Mọi người lại cười, Tiểu Công chúa lại không cười, không phải nàng không hiểu, mà là nàng phát hiện có một người vắng mặt, “Hoàng bá đâu? Hoàng bá không đến sao?”
“Hoàng bá có việc, không đến được.” Vũ Văn Quảng bước lên xoa đầu Tiểu Công chúa, ôn nhu nói.
“Ồ.” Tiểu Công chúa thích Vũ Văn Địch rất thất vọng, không nỡ quay đầu nói với Hạ Hầu Quá ở phía sau: “Hạ thúc thúc, ăn cơm xong con muốn đi xem Hoàng bá!”
Hạ Hầu Quá đang định gật đầu, Vũ Văn Quảng đi qua yêu thương nói với Tiểu Công chúa: “Trúc nhi, Hoàng bá bây giờ không ở Kinh đô, lần sau rồi đi xem Hoàng bá được không?”
Tiểu Công chúa gấp, “Hoàng bá không ở Kinh đô đi đâu?”
Vũ Văn Quảng kiên nhẫn giải thích, “Hoàng bá con đi một nơi khá xa, cần một khoảng thời gian mới có thể trở về.”
“Một khoảng thời gian là bao lâu?” Tiểu Công chúa chu môi, khuôn mặt nhăn lại, buồn bã nói: “Vì sao Hoàng bá không mang con đi?”
“Cái** này…” Vũ Văn Quảng không ngờ Tiểu Công chúa hỏi như vậy, nhất thời không trả lời được.
Tiểu Công chúa vươn tay nắm áo Vũ Văn Quảng, “Tam Vương thúc, Hoàng bá phải bao lâu mới về!”
Vũ Văn Quảng thấy Tiểu Công chúa vẻ mặt như thể nếu hắn đáp lâu liền lập tức khóc, hoàn toàn không biết nên nói gì, hắn không nỡ thấy Tiểu Công chúa buồn. Ngay khi hắn đang lưỡng lự thì bên trong nội điện có hai bóng người cùng nhau đi ra, những người khác càng liên tiếp quần áo hành lễ, Vũ Văn Quảng thở phào một hơi quay người cũng cùng hành lễ đơn giản.
“Không cần đa lễ.” Vũ Văn Xán nhàn nhạt vẫy tay.
“Hoàng huynh khí sắc trông không tệ.” Vũ Văn Lâm cười tươi mắt hoa đào nói.
Vũ Văn Xán nhẹ nhàng liếc hắn một cái, vươn tay ra hiệu mọi người ngồi xuống, cầm một cốc trà uống một ngụm mới nói: “Trẫm hôm qua liền tỉnh, hôm nay cũng thượng triều, nếu ngươi chịu vào triều làm việc thì đã không đến bây giờ mới nói câu này.”
Về chuyện vào triều làm quan Vũ Văn Xán không cố ý nhắc đến rất nhiều lần, ba anh em Vũ Văn Lâm đều giả vờ không nghe, bây giờ Vũ Văn Xán nói rõ ra Vũ Văn Lâm không khỏi chột dạ, sờ mũi cười ngượng: “Hoàng huynh nói gì vậy, nếu có người cho phép Vương đệ có thể mỗi ngày chạy vào cung.”
Vũ Văn Xán liếc hắn một cái, cũng lười so đo với hắn, chuyển chủ đề sang chuyện khác.
Bên Vinh Hoa Tranh, nàng vừa ra liền thấy Tiểu Công chúa vẻ mặt buồn bã, nàng muốn đi qua nhưng có một ánh mắt rất dữ dội khiến nàng không thể không nhìn qua — Đó là một người phụ nữ trẻ, bụng nhô cao, sắc mặt có chút căng thẳng, có chút lo lắng, đứng bên cạnh Phong Trinh không lên tiếng.
Vinh Hoa Tranh liếc nàng một cái, đi qua, “Vị này có phải là Tam Vương phi?”
Tam Vương phi cúi đầu nắm khăn tay, “… Vâng, đúng vậy.”
“Mọi người đều là người một nhà, đừng lo.” Vinh Hoa Tranh cười nhạt đi qua vỗ nhẹ vai Tam Vương phi, “Tẩu bây giờ không tiện, mau ngồi xuống đi.” Nói xong, ánh mắt liếc Phong Trinh ra hiệu nàng cũng ngồi xuống.
Tam Vương phi không phản bác mà ngồi xuống, nhưng lại hỏi Vinh Hoa Tranh một câu: “Nàng thật sự là Vinh Hoa Tranh?”
Bên kia Vũ Văn Quảng luôn chú ý bên này, Vinh Hoa Tranh và Vũ Văn Xán đến quá đột ngột, hắn vừa rồi không đứng bên cạnh Chính phi mình cũng không kịp giới thiệu với Vũ Văn Xán và Vinh Hoa Tranh, lúc này nghe phi tử mình hỏi câu như vậy vội vàng đi qua, trước khi Vinh Hoa Tranh mở miệng nói: “Xin Nhị Hoàng sao đừng trách, Tân nhi nàng không hiểu quy củ.”
Vinh Hoa Tranh không có gì không vui, nhún vai nói: “Trách móc gì chứ, quy củ gì chứ, Tam Vương gia ngài nói quá rồi.” Nàng làm gì phải người chơi quyền thuật, càng không phải là đứa trẻ lớn lên trong trung tâm quyền lực, đối với những quyền lực và quy củ kia luôn không để trong lòng, không thấy lời Tam Vương phi hỏi có gì không ổn.
Chẳng qua là gọi tên mình thôi, có gì đâu!
Nhưng,** nàng vẫn thấy câu nói này của Tam Vương phi khá thú vị, “Tam Vương phi, vì sao tẩu lại hỏi câu như vậy?” Nàng thật sự là Vinh Hoa Tranh?
Sao? Nàng còn có thể là giả sao?
Nhưng… nói đi cũng phải, Vinh Hoa Tranh này của nàng thật sự có chút giả a!
“Không có, ta chỉ là cảm thấy…” Tam Vương phi hoảng loạn lắc đầu, không biết nên nói gì.
Nàng cảm thấy tất cả chuyện này hình như có chút ngoài ý muốn của nàng, đối với Hoàng hậu hiện tại, nàng luôn dựa vào lời đồn đại để xây dựng hình tượng, dựa vào lời đồn đại Vinh Hoa Tranh nàng phác họa trong đầu không chỉ không tính là một mỹ nữ, mà còn tiều tụy, yếu ớt nhút nhát, là một người phụ nữ khó lên đại nhà. Nhưng, trong khoảnh khắc nàng vừa rồi nhân cơ hội liếc một cái nàng mới phát hiện mình sai.
Người phụ nữ này không thuộc về phàm trần.
Nàng không học nhiều, ít chữ, trong đầu không có gì thơ mộng, nhưng nhìn người phụ nữ trước mắt câu đầu tiên nàng nghĩ đến lại là câu này.
Nàng lần đầu tiên thấy người phụ nữ khí chất trong sáng bình tĩnh như vậy, giữa lông mày tự tin thông minh, như băng tuyết trong sạch sáng trong, dung nhan tuyệt mỹ, đẹp đến không thể tin, lời nói hành vi giữa lộ ra sự tự tin mạnh mẽ, từng lời từng chữ tiết lộ một khí thế không hề kém nam tử.
Đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy một người phụ nữ lại có khí thế như vậy, khí thế như vậy khiến nàng cảm thấy vô cùng không thể tin. Người trong truyền thuyết và người trước mắt căn bản không tìm thấy một chút giống nhau, nàng mới vô ý thức hỏi câu kia.
“Được rồi, đừng gò bó.” Vinh Hoa Tranh lại khẽ vỗ vai nàng, thấy bụng nàng nhô cao, vươn tay nắm lấy một cổ tay nàng, một lúc sau cười nói: “Em bé trong bụng tẩu lớn thật tốt.”
“Hoàng hậu nương nương biết y thuật?” Tam Vương phi có chút ngạc nhiên.
Vinh Hoa Tranh gật đầu đang định nói chuyện, Phong Trinh tặc lưỡi: “Tam Vương phi tẩu không biết y thuật Hoàng hậu nương nương lợi hại thế nào đâu, ngự y trong Hoàng cung này mỗi người đều muốn làm đệ tử Hoàng hậu nương nương!”
Tam Vương phi kinh ngạc, “Thật, thật sao?”
Vinh Hoa Tranh cười không nói, thấy Tam Vương phi có chút sưng phù, nhìn ấn đường và sắc mặt nàng, nói: “Tam Vương phi, thè lưỡi ra cho ta xem.”
Tam Vương phi không nghĩ nhiều, vẻ mặt bình tĩnh của Vinh Hoa Tranh khiến người ta không khỏi thả lỏng, nàng nói nàng liền không nhịn được làm theo, ngoan ngoãn thè lưỡi ra.
“Gần đây có phải đặc biệt mệt?” Vinh Hoa Tranh hỏi.
“Vâng.” Tam Vương phi lại nói vài triệu chứng gần đây của mình, Vinh Hoa Tranh yên lặng nghe, đợi Tam Vương phi nói xong Hạ Hầu Quá vừa hay đưa giấy bút cho Vinh Hoa Tranh, Vinh Hoa Tranh cầm bút lấy một tờ giấy viết, rất nhanh một tờ giấy liền viết đầy. Nàng không đưa giấy cho Tam Vương phi mà đưa cho Vũ Văn Quảng, “Tam Vương gia, sau khi trở về có thể bảo người phủ ngài đi lấy đủ số lượng thuốc này, sắc nước, cứ bảy ngày cho Tam Vương phi ngâm mình một lần, có tác dụng bảo dưỡng cơ thể tiêu mệt mỹ da, quan trọng nhất là không ảnh hưởng nửa phần đến thai nhi.”
“Cảm ơn Nhị Hoàng sao.” Y thuật Vinh Hoa Tranh thế nào Vũ Văn Quảng tự nhiên từng thấy, cũng không nói nhiều, vươn tay liền nhận lấy.
Phong Trinh mắt tròn xoe nhìn, nói: “Ta cũng muốn một phần, viết cho ta một phần tương tự đi…”
Vinh Hoa Tranh không vui, “Vươn tay ra.”
“Hả?” Phong Trinh vươn tay cho nàng, không hiểu, “Ta và Tam Vương phi dùng thuốc tương tự để ngâm mình không được sao?”
“Tuy cùng là mang thai, nhưng tình trạng cơ thể người khác nhau, da dẻ cũng có lẽ khác nhau, sao có thể kê thuốc tương tự?” Vinh Hoa Tranh vừa giải thích vừa bắt mạch cho nàng, bắt mạch xong cầm bút lại viết một tờ đơn. Lúc này Vũ Văn Lâm muốn thể hiện chạy qua đón lấy, nhưng không ngờ Vinh Hoa Tranh trừng mắt nhìn hắn nói ở đâu rồi!”
Vũ Văn Lâm ngây người, “Nhị Hoàng sao, sao người lại đối xử với ta như vậy!?”
Vinh Hoa Tranh lười để ý hắn, nói với Phong Trinh: “Những thuốc này nàng bảo người hầu lấy cho tốt.”
Vũ Văn Lâm cuối cùng cũng hiểu, ho hai tiếng giải tán sự ngượng ngùng, lủi thủi lui về chỗ Vũ Văn Xán và vài người khác nói chuyện.
“Hoàng hậu nương nương thật tuyệt vời.” Tam Vương phi nhìn sự hòa hợp giữa Vinh Hoa Tranh và những người khác, không làm giá không hạ mình, chỉ có thể dùng như cá gặp nước để hình dung, nên không nhịn được nói một câu như vậy.
Thấy Vinh Hoa Tranh như vậy, Tam Vương phi đột nhiên có chút nghi ngờ lời đồn đãi mình nghe thấy.
Người phụ nữ nhiệt tình, tươi đẹp trước mắt thật sự là Quỷ nữ khó chịu trong truyền thuyết sao?
Nàng không tin, đánh chết nàng nàng cũng không tin.
Tam Vương phi không biết, thực ra lời đồn nàng nghe thấy cũng là thật, nhưng lời đồn nàng nghe đều là lan truyền ở Kinh đô, một hai tháng nay vì trở về Vương phủ cộng thêm mang thai ít ra ngoài, nên nghe tin ít đi, cũng không biết biểu hiện Vinh Hoa Tranh trên chiến trường, và lời đồn nàng nghe đều rất sơ sài, nghe người ta nói về Đế Nữ Tinh khi nghe thấy biểu hiện không tốt phía trước liền không muốn nghe phần sau, nên nàng nghe thấy gần như đều là chuyện Vinh Hoa Tranh trước mười sáu tuổi.