Phiên ngoại 5
Lần tụ họp này Vũ Văn Xán ban đầu không biết, luôn là Vinh Hoa Tranh tổ chức, một là muốn cảm ơn mọi người đã hết lòng giúp đỡ hai tháng trước, hai là ý muốn riêng của Vinh Hoa Tranh, đời trước người thân nàng chỉ có Dược Thánh sư phụ, mà Dược Thánh sư phụ coi nàng như con ruột khiến nàng cũng đặc biệt coi trọng gia đình. Nàng cảm thấy khó khăn lắm mới sinh ra trong một gia tộc là duyên phận, người trong một gia tộc không có ý khác càng là khó có, gia đình như vậy Vinh Hoa Tranh cảm thấy nên trân trọng, hơn nữa, con nàng có thêm người thương yêu cũng không tệ, nên, tình cảm cần liên lạc tuyệt đối không thể cứ thế mà lạnh nhạt.
Lần này Vinh Hoa Tranh coi là đại yến gia tộc, mời đều là người gia tộc Vũ Văn, đương nhiên trong đó còn có Vinh Hoa Đình. Vinh Hoa Đình là em trai ruột của Vinh Hoa Tranh, Vinh Hoa Tranh không nỡ để hắn cô đơn, bất kể có chuyện gì Vinh Hoa Tranh đều sẽ nghĩ đến em trai mình.
Người mời không nhiều, nhưng mọi người đều vui vẻ chúc mừng cơ hội tụ họp như vậy, nhất thời tẩm cung Vũ Văn Xán cũng khá náo nhiệt, bên này họ ở Ngự thư phòng ân ái còn chưa qua, bên kia đã trò chuyện vui vẻ.
“Đại Vương huynh không đến sao?” Phong Trinh hôm nay cũng rất vui, khẽ uống một ngụm trà thơm ngon trong cung, mắt quét một vòng xung quanh, hỏi Vũ Văn Lâm.
Vũ Văn Lâm và Vũ Văn Quảng nhìn nhau, Vũ Văn Lâm liền nhàn nhạt nói: “Nghe nói hôm qua Đại Vương huynh nhận được thư của một người bạn phương Nam, nói hoa đào bên kia nở rộ, tối hôm qua liền lên đường đi phương Nam.”
Phong Trinh đặt cốc trà xuống nhíu mày nói: “Gấp như vậy, Hoàng thượng chẳng phải mới tỉnh sao, Đại Vương huynh làm sao cũng nên vào cung xem Hoàng thượng một cái rồi đi.” Phong Trinh là người có gì nói đó, nói chuyện chưa bao giờ suy nghĩ, lời này nếu để người có ý nghe thấy liền có vị khác. Nhưng, Vũ Văn Quảng và Vũ Văn Lâm đều biết nàng chỉ nói như vậy, không có ý gì khác cũng không trách, Vũ Văn Lâm chỉ nói: “Đại Vương huynh làm việc chưa bao giờ cần chúng ta xen vào, bận tâm, Đại Vương huynh chính là biết Hoàng thượng đã không còn đáng lo mới an tâm đi phương Nam.”
“Nhưng cũng không thiếu khoảnh khắc này chứ, vào cung xem Hoàng thượng một chút rồi đi không được sao?” Phong Trinh cảm thấy lời giải thích của Vũ Văn Lâm không thuyết phục.
“Thôi thôi, nàng lo lắng cái gì.” Vũ Văn Lâm âm thầm đoán được nguyên nhân Vũ Văn Địch làm như vậy, nếu là hắn hắn cũng sẽ chọn rời đi để tránh mọi người gặp mặt càng thêm ngượng ngùng.
Phong Trinh trừng mắt nhìn hắn, quay đầu lười nhìn Vũ Văn Lâm, đứng dậy đi về phía bên kia.
“Ai.” Vũ Văn Lâm thở dài, nhàn nhạt nói với Vũ Văn Quảng: “Tam Vương huynh, Đại Vương huynh làm như vậy đệ thấy rất hợp.”
“Đúng vậy.” Vũ Văn Quảng mắt nhìn xa, đáp.
Phong Trinh đứng dậy là không muốn nói chuyện với đàn ông, đi qua nói chuyện với Vương phi Vũ Văn Quảng.
Phong Trinh lúc này bụng rất lớn, đứa bé trong bụng đã hơn tám tháng, vốn Vũ Văn Lâm không định để Phong Trinh vào cung, nhưng Phong Trinh làm sao chịu, nàng đã lâu không gặp Vinh Hoa Tranh, vừa hay nhân cơ hội này gặp mặt, Vũ Văn Lâm đành phải đau đầu sai người khiêng kiệu tám người khiêng nàng đến.
Vương phi Vũ Văn Quảng bây giờ bụng cũng rất lớn, đã sáu tháng, Phong Trinh và Vương phi Vũ Văn Quảng không quá thân, nhưng nàng cảm thấy hai người bụng lớn như vậy chắc chắn có chủ đề chung, và chủ đề bất kể thế nào cũng tốt hơn nói chuyện với đàn ông, nên vội vàng đi qua.
Vương phi Vũ Văn Quảng xuất thân không tốt, vốn là một người khá hoang dã, còn biết một chút võ công, nhưng từ khi mang thai liền thu tâm dưỡng tính rất nhiều, vào Hoàng cung yên tĩnh ngồi, trông có vẻ rất ngoan ngoãn.
Nhưng,** Hoàng cung đối với bách tính mà nói là thánh địa, nàng rốt cuộc là được bách tính nuôi lớn, cho dù bây giờ đã là một thành viên gia tộc Vũ Văn nhưng nàng vẫn mang lòng kính sợ lo lắng đối với Hoàng cung. Nàng tự nhận là cô gái hoang dã, trước kia luôn bị người ta nói không gả được, kết quả bây giờ không chỉ gả cho một Thân vương, mà còn thành Chính phi, bay lên cành cao biến thành phượng hoàng cho dù nàng không thừa nhận trong lòng vẫn vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Bay lên cành cao biến thành phượng hoàng tuy tốt, nhưng đối mặt với Hoàng gia tất cả vẫn tự ti, trước kia luôn cảm thấy con cháu Hoàng gia đều do Hoàng thượng chỉ hôn, mà Hoàng thượng coi trọng đương nhiên là môn đăng hộ đối, xuất thân như nàng cho dù mang thai cũng có thể không đủ tư cách làm thiếp Vũ Văn Quảng, nhưng không ngờ Hoàng thượng căn bản không can thiệp, nàng lập tức cảm thấy đời trước mình nhất định đã làm việc tốt lớn lao, mới có hạnh phúc thuận lợi như đời này.
Hai người trở về Kinh sống vài tháng mục đích là dưỡng thai, Vũ Văn Quảng từng nhiều lần muốn dẫn nàng đến gặp Hoàng thượng hiện tại, nàng luôn không đủ tự tin luôn cảm thấy mình và Vũ Văn Quảng gia thế quá chênh lệch sợ Hoàng thượng sẽ có ý kiến về nàng, suy đi nghĩ lại mỗi lần đều lấy các lý do để từ chối, Vũ Văn Quảng có lẽ cũng biết tâm tư nàng, cũng không cưỡng cầu. Lần đến này nàng đã suy nghĩ một hồi, ngự y bắt mạch cho nàng, nói nàng mang thai Thế tử, mẹ quý nhờ con nàng cảm thấy có sự đảm bảo hơn và cũng nên để con mình đến gặp Hoàng thượng, mới chịu áp lực lo lắng đến.
Đây là lần đầu tiên nàng vào Hoàng cung, cảnh sắc dọc đường như chốn thần tiên, nàng chưa từng thấy nơi nào đẹp như vậy, và cung điện này càng hơn, mỗi vật dụng bên trong đều tinh xảo đẹp đến mức chói mắt, nàng vừa mở mang tầm mắt vừa sâu sắc kính sợ, thấy mọi người nói cười vui vẻ, nàng luôn cảm thấy lạc lõng lời nói hành vi đều cẩn thận, sợ có chút sai sót gì khiến người khác chê cười…
“Tam tẩu, tẩu đang nghĩ gì, một mình lại thất thần?” Phong Trinh là người tính cách thô kệch, nàng thấy Tam Vương phi nắm khăn tay không ngừng kéo kéo, ánh mắt chăm chú nhìn một phương hướng, vẻ mặt rất lo lắng không khỏi trêu chọc: “Ở đây làm gì có cọp sói, đừng lo.”
Tam Vương phi gượng cười, gật đầu.
Phong Trinh thấy nàng vẫn không thoải mái nhún vai không nói gì nữa, thấy bụng nàng nhô cao liền cười nói: “Tam Vương phi, nghe Tam Vương huynh nói nàng mang thai Thế tử a, chúc mừng chúc mừng.”
“Đâu có đâu có, Tứ Vương phi nàng mang thai chẳng phải cũng là Thế tử sao?” Tam Vương phi tuy nói vậy, nhưng trên mặt lại không giấu được nụ cười.
Phong Trinh thô kệch, khẽ vỗ bụng mình, hừ một tiếng: “Mang thai con trai vất vả, luôn thích quậy, vẫn là Ninh nhi của ta ngoan.”
Tam Vương phi không biết Phong Trinh nói là thật hay đùa, cười một cái rồi nói: “Sinh ra nàng liền vui rồi.”
“Cũng phải.” Phong Trinh xoa bụng mình đang nhô cao bĩu môi, “Nhưng thai này thật sự rất quậy, thường làm ta rất mệt.” Nói xong, nghĩ đến gì trong mắt mang sự kính phục: “Bụng chúng ta mang một đứa đã vậy, không biết Hoàng hậu nương nương năm đó mang hai đứa làm sao mà qua, nghe nói bụng thai đôi năm sáu tháng đều lớn hơn bụng ta bây giờ!”
Tam Vương phi không quấn quýt với chủ đề mệt mỏi, lời Phong Trinh khiến mắt nàng lóe lên, có chút ghen tị nói: “Hoàng hậu nương nương thật có phúc, sinh một cái liền là long phượng thai.” Nếu nàng cũng mang long phượng thai thì tốt biết bao, mẹ nàng dặn người phụ nữ phải mang thai sinh con, củng cố địa vị mình, nếu nàng cũng mang long phượng thai chắc chắn tốt hơn thai đơn.
“Đúng** vậy, Hoàng hậu nương nương đương nhiên là người có phúc.” Phong Trinh cười tươi: “Hoàng hậu nương nương là người trời sinh nên có phúc.”
Tam Vương phi liếc nhìn Phong Trinh, không trả lời.
Cho đến bây giờ, nàng vẫn chưa gặp Hoàng hậu nương nương, tuy nghe không ít chuyện về nàng, biết rất nhiều thứ về nàng, bao gồm việc xuất thân nàng không tính là cao. So với các Hoàng hậu trước kia, xuất thân Vinh Hoa Tranh không nghi ngờ là thấp kém nhất, hơn nữa dung mạo nàng không tính là đẹp nhất, nghe nói Hoàng hậu trước kia là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân!
Vì vậy, Tam Vương phi làm sao cũng không thể hiểu, một người xuất thân không tốt, dung mạo không tính là đỉnh cao làm sao có thể trở thành Hoàng hậu hiện tại, cho dù nàng là Đế Nữ Tinh cho dù nàng là Chu Tước Thượng tướng, đàn ông đều coi sắc đẹp là trên hết, Hoàng thượng Đại Dĩnh làm sao có thể bỏ thiên hạ đệ nhất mỹ nhân mà chọn Vinh Hoa Tranh một người đối với hắn mà nói mọi thứ đều bình thường?
Trong lòng Tam Vương phi vô cùng phức tạp, suy đi nghĩ lại đều không tìm ra đáp án, sau đó mơ hồ cảm thấy tất cả chuyện này là vì Vinh Hoa Tranh thay Hoàng gia sinh một vương tử và một công chúa, vì vậy nàng cảm thấy mẹ nàng nói thật sự rất đúng — Con cái quả thật là đảm bảo địa vị của phụ nữ.
“Tam Vương phi tẩu đang nghĩ gì?” Phong Trinh thấy Tam Vương phi vẻ mặt đăm chiêu, nặng trĩu tâm sự nhíu mày: “Tẩu sao trông có vẻ nhiều tâm sự vậy? Tẩu không vui sao?”
“Không.” Tam Vương phi cảm thấy miệng Phong Trinh khá nhanh, sợ lời nàng nói bị người khác nghe thấy, liên tiếng nói: “Ta chỉ là lần đầu tiên vào cung, trong lòng lo lắng, và nơi này đẹp như vậy, ta…”
“Có gì mà phải lo lắng!” Phong Trinh không đồng tình, nhưng câu sau của Tam Vương phi lại không sai, “Nơi này thật sự rất đẹp, mới được sửa sang lại trước Tết, vốn đã đủ đẹp, bây giờ càng đẹp hơn.”
“Ta vẫn là lần đầu thấy nơi đẹp như vậy.”
“Hoàng thượng thích làm chuyện vặt chứ.” Phong Trinh bĩu môi, “Chắc là muốn Hoàng hậu nương nương trở về ở tốt hơn, nhìn mỗi vật dụng ở đây, chậc chậc, không biết tốn bao nhiêu núi vàng bạc để đổi lấy!”
“Đây không phải là tẩm cung Hoàng thượng sao?” Tam Vương phi có chút ngạc nhiên hỏi.
“Đúng vậy.” Phong Trinh cảm thấy Tam Vương phi có chút làm quá, “Đây là tẩm cung của Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương.”
Tẩm cung Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương? Tam Vương phi nghe, luôn cảm thấy có chút không thể tin. Hoàng hậu nương nương không phải nên ở Hậu cung sao, sao lại ở tẩm cung Hoàng thượng? Hoàng thượng nhiều công việc nhất kỵ tẩm cung xuất hiện người không liên quan, cho dù sủng ái Hậu cung cũng là đến Hậu cung, sao Hoàng hậu nương nương lại ở trong tẩm cung?
Hoàng hậu nương nương này thật sự xuất thân thấp, cái này cũng quá không biết nghĩ cho Hoàng thượng chứ?
Tam Vương phi nhíu mày, đang định nói gì thì Phong Trinh nói: “Nhà họ bốn người đều ở trong cung điện này.”
Tam Vương phi lập tức kinh ngạc, người Hậu cung và Tiểu Điện hạ đều ở cùng một cung điện là chuyện chưa từng nghe, xuất thân thấp chính là xuất thân thấp không ngờ lại không biết đại thể như vậy, cậy sủng mà kiêu đến mức này, Phong Trinh nói nàng là người trời sinh có phúc nàng liền không đồng tình, nàng ngược lại cảm thấy phúc khí nàng sẽ nhanh chóng hết, dù sao đường đường là Hoàng thượng không phải người thường, có thể nhẫn nhịn một người phụ nữ đến mức nào?