Chương 85
“Bà ta đối xử tốt với ta?” Vinh Hoa Tranh nghe như thể chuyện cười nực cười nhất đời này, muốn cười nhưng lại không sao cười nổi. Nàng liếc nhìn Vinh lão gia mặt lúc xanh lúc trắng, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo thấu xương: “Lời Cha nói, con gái xin phép không bình luận. Điều gì tốt hay không tốt đã hoàn toàn không quan trọng với con nữa. Con chỉ biết, nếu hai mẹ con họ còn chút lương tri nào, tóc con đã không ra nông nỗi này. Nếu bà ta còn chút lương tri, mắt con đã không mù, lại càng không mang danh quỷ nữ!”
Vinh lão gia sắc mặt chùng xuống: “Tranh nhi, sao ngươi có thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Phu nhân? Mắt ngươi mù chẳng phải do ngươi đa sầu đa cảm khóc lóc mà thành sao? Tóc ngươi ra nông nỗi này cũng là vì ngươi lo nghĩ quá nhiều. Đừng ở đây mà nói nhảm!”
Vinh phu nhân và Vinh Hoa Mai nghe Vinh lão gia bênh vực mình thì trong lòng nở hoa, nhưng bề ngoài vẫn diễn rất tốt. Nước mắt trong hốc mắt tuôn rơi không ngừng như suối, chỉ một lát đã rửa sạch cả khuôn mặt.
Tiếng khóc của hai người khiến Vinh lão gia xót xa không thôi, an ủi vài câu không có kết quả thì ông thầm thương xót nghĩ rằng cả hai chắc chắn đã bị hành động hôm nay của Vinh Hoa Tranh làm tổn thương sâu sắc. Nhìn thấy mười gã đại hán vẫn đứng ngây ra một bên không chịu đi, Vinh lão gia không cần nghĩ cũng tin lời Vinh Hoa Mai. Ông nghĩ, ngày thường Vinh Hoa Tranh và Vinh Hoa Đình hai chị em không hề thân cận với mình, bên cạnh mình vẫn luôn chỉ có Vinh phu nhân và Vinh Hoa Mai hai người, Vinh phu nhân thì ôn nhu chu đáo, Vinh Hoa Mai thì ôn hòa thiện lương, những điều này đều là tự mình nhìn thấy.
Còn Vinh Hoa Tranh, hai chị em nàng và Vinh Hoa Đình luôn ghi nhớ cái chết của mẹ nàng, không những không thân cận với mình còn một hai năm không thèm đến thăm mình một lần, vô tâm vô phế. Tục ngữ nói nuôi một con chó còn biết vẫy đuôi, nuôi bọn họ thật sự còn không bằng nuôi một con chó! Bọn họ cũng chẳng thèm nghĩ, mẹ bọn họ tuy xuất thân danh môn nhưng tâm địa hẹp hòi, thậm chí không dung túng cho cả một tiểu thiếp như hắn, còn nhiều lần chèn ép Vinh phu nhân hiền lành tốt bụng của hắn, một nữ nhân như vậy giữ lại trong phủ có ích gì, chết rồi thì thôi.
Vinh lão gia tính toán một hồi, trong lòng gần như toàn là những điều tốt đẹp về Vinh phu nhân và Vinh Hoa Mai. Vinh phu nhân làm gì cũng có lý, thêm vào đó hắn trong lòng đã khẳng định mối hôn sự giữa Vinh Hoa Tranh và Vũ Văn Xán đã đi đến hồi kết rồi, mà hắn ước chừng Vinh Hoa Tranh gả đi chưa được hai ngày, nói Vũ Văn Xán có tình cảm gì với nàng đều là chuyện nhảm nhí.
Vì vậy, điều hắn sợ nhất bây giờ là Vũ Văn Xán sẽ phóng đại chuyện này lên, vì đại cục mà suy xét, hắn vẫn quyết định đổ hết mọi chuyện lên đầu Vinh Hoa Tranh, không thể để công sức những năm này của mình đổ sông đổ biển. Thế là, hắn giơ ngón tay chỉ vào mười gã đại hán giận dữ trừng mắt nhìn Vinh Hoa Tranh, nói: “Tranh nhi, ngươi tự ý mạo danh Mai nhi gả thay, táo tợn vô cùng, hôm nay Vương gia có xử lý ngươi thế nào thì cha cũng không có lời nào để bênh vực ngươi. Chỉ là, ngươi ngàn lần không nên vạn lần không nên độc ác như vậy, dám tìm những người này đến sỉ nhục em gái ngươi, hôm nay may mắn ta đến kịp, nếu hôm nay Mai nhi thật sự xảy ra chuyện gì, ngươi muốn em gái ngươi làm sao có mặt mũi mà sống tiếp?”
Nói xong, hắn vung tay áo, lạnh giọng nói: “Cho nên, ngay bây giờ lập tức xin lỗi Phu nhân và Mai nhi cho ta!”
Vinh Hoa Tranh mím môi, ánh mắt chứa đựng nụ cười lạnh nhìn một nhà ba người trước mặt, không thèm nói lời nào.
“Vinh Hoa Tranh, ngươi!” Vinh lão gia thấy Vinh Hoa Tranh thậm chí không thèm liếc ông, lập tức cảm thấy uy nghiêm bị tổn hại, “Cha đối với ngươi đã khoan dung đến mức này mà ngươi vẫn không biết hối cải, chuyện ngươi đã làm thì phải gánh chịu hậu quả, đừng nói với ta những người này không phải do ngươi tìm đến!”
Vinh Hoa Tranh lạnh lùng liếc Vinh phu nhân và Vinh Hoa Mai đang không che giấu được vẻ đắc ý trong mắt, câu môi cười khẩy, ánh mắt không rời khỏi Vinh Hoa Mai, chậm rãi nói: “Ngươi không phải muốn biết những người kia có phải do ta tìm đến không, họ đang đứng ở đó, đi hỏi một chút là biết, việc gì phải lãng phí nước bọt ở đây?” Lần này Vinh Hoa Tranh ngay cả cha cũng không gọi, lời nói nhẹ bổng mang theo sự châm chọc.
“Đây là thái độ gì? ” Vinh lão gia mất hết thể diện, giận dữ nói: “Người đứng ở đây đã là bằng chứng tốt nhất rồi, còn cần phải hỏi sao, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn xin lỗi Phu nhân và Mai nhi, nếu không ta dù không màng tình cha con cũng phải giao ngươi cho quan phủ xử lý!”
Vinh Hoa Tranh nghe xong, trong lòng cảm thấy bi ai, nàng nghĩ kiếp trước mình không có cha mẹ, nhưng ít ra có một sư phụ Dược Thánh yêu thương mình, đối xử với mình như con gái ruột. Sư phụ Dược Thánh không những truyền thụ kinh nghiệm và học thức cho mình không hề giấu giếm, còn cung cấp cho mình môi trường tốt nhất, vì vậy nàng chưa từng phải lo lắng điều gì, không chỉ sống tốt còn cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Còn chủ nhân của cơ thể này thì sao, nàng ta tuy có cha, nhưng người cha này lại là nguồn cơn của mọi đau khổ và tai họa của nàng, không những khiến nàng không có lấy một khoảnh khắc hạnh phúc, còn gia tăng nỗi đau lên nàng. Một người cha như vậy có đáng để nàng kính trọng, có đáng để nàng gọi một tiếng cha sao?
Hoàn toàn không xứng!
Vinh Hoa Tranh trong lòng bi thương, nhưng bề ngoài vẫn đứng thẳng lưng, mím môi giơ tay vẫy vẫy với mười người kia: “Mười vị Dũng sĩ, các ngươi qua đây nói với Vinh lão gia một chút, hôm nay là ai bảo các ngươi đến?”
Mặc dù mười gã đại hán kia cũng không phải người tốt gì, nhưng dường như cũng không phải tệ bạc đến tận cùng. Nàng gọi họ như vậy không vì lý do gì, nàng từ động tác và thái độ khi họ cho Vinh Hoa Mai ăn phân heo có thể thấy họ cũng bất mãn với Vinh Hoa Mai.
Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè, kẻ ác đôi khi cũng có thể là đồng minh, nên nàng gọi họ một tiếng Dũng sĩ.
Mười vị đại hán nghe từ Dũng sĩ, lại nhìn Vinh Hoa Tranh dung mạo tinh tế tuyệt mĩ thì lưng thẳng hơn rất nhiều, nghĩ rằng dù thế nào mình cũng phải đứng về phía cô gái này!
Vinh Hoa Mai không ngờ Vinh Hoa Tranh lại ra chiêu này, trong lòng lập tức rối bời. Cô ta liếc thấy ánh mắt Vũ Văn Xán đang dừng lại trên người Vinh Hoa Tranh, ánh mắt yên tĩnh và xa xăm, như thể đang nhìn vào thiên trường địa cửu của mình.
Lòng cô ta giật thót một cái, sự ghen tỵ tức khắc xâm chiếm tâm trí, cô ta muốn làm gì đó nhưng hành động của Vinh phu nhân lại nhanh hơn cô ta. Bà ta lặng lẽ thò tay vặn mạnh vào thịt non ở eo Vinh Hoa Mai! Bà ta không hề giữ lại chút sức lực nào, là dùng toàn bộ sức lực, miếng thịt non ở eo Vinh Hoa Mai gần như bị bà ta vặn đứt ra.
Vinh Hoa Mai theo bản năng muốn kêu gào lên, nhưng cô ta liếc thấy Vũ Văn Xán lại phát hiện hắn toàn thân toát ra một vẻ tĩnh nhã cao quý, sự tĩnh nhã cao quý đó dường như là tự nhiên mà có. Cô ta không muốn để lại trong lòng hắn một hình ảnh ồn ào chua ngoa, khiến hắn nghĩ mình không có tư cách đứng bên cạnh hắn, cho nên cố sống cố chết nuốt cơn đau này xuống, cuối cùng ánh mắt u oán nhìn Vinh phu nhân, dùng mắt hỏi bà ta rốt cuộc là chuyện gì.
Vinh phu nhân âm thầm nháy mắt với Vinh Hoa Mai, Vinh Hoa Mai hiểu ý, lợi dụng cơn đau ở eo lại bắt đầu thút thít khóc nấc lên, rồi run rẩy đứng dậy, uất ức nhìn Vinh Hoa Tranh một cái, che mặt vừa khóc vừa nói: “Cha, người bảo tỷ tỷ đừng cho bọn họ nói nữa, vừa nhìn thấy họ là Mai nhi lại nhớ lại những chuyện họ đã làm với Mai nhi, Mai nhi tuyệt đối không thể chịu đựng nỗi đau đó một lần nữa…”
Vinh lão gia vốn dĩ còn thấy lời Vinh Hoa Tranh nói có chút kỳ lạ, thầm nghĩ tại sao nàng lại có thể bình tĩnh tự mình mở miệng bảo những người đó nói ra chủ mưu, lẽ nào trong đó còn ẩn chứa bí ẩn gì khác? Nhưng lời Vinh Hoa Mai nói lại lập tức xua tan sự kỳ lạ trong lòng hắn, hơn nữa cơn giận càng bùng lên, hóa ra Vinh Hoa Tranh còn có mục đích này, lại muốn mượn cơ hội sỉ nhục Mai nhi thêm một lần nữa, để cô ta lại cảm nhận nỗi đau vừa trải qua!
Nghĩ như vậy, Vinh lão gia nhìn ánh mắt Vinh Hoa Tranh y hệt như đang nhìn một con rắn độc, hắn hung hăng trừng nàng một cái, sau đó vội vàng tiến lại gần Vinh Hoa Mai, vỗ vỗ đôi vai nhỏ bé đang run rẩy vì khóc của cô ta, làm ra vẻ giọng an ủi: “Được, được, cha không để họ nói nữa, Mai nhi đừng khóc, đừng khóc.”
“Cha…” Vinh Hoa Mai vùi đầu vào ngực Vinh lão gia, để lồng ngực béo múp của ông che đi đôi mắt đã không còn nước mắt của mình, ai oán nói: “Mai nhi tuy đầu óc không nhanh nhẹn, nhưng Mai nhi hiểu những người đó đều là tỷ tỷ tìm về, họ nhận lợi ích của tỷ tỷ thì sẽ không tố cáo tỷ tỷ, cha e rằng dù có hỏi cũng không hỏi ra được gì đâu.” Hừ, Vinh Hoa Tranh, ngươi đừng hòng thành công!
Vinh lão gia nghe xong, bừng tỉnh, hắn vừa nói Vinh Hoa Tranh sao lại tự đào hố chôn mình, hóa ra là có ý đồ này! Vinh lão gia trong lòng tức giận Vinh Hoa Tranh âm mưu sâu sắc đồng thời sự an ủi dành cho Vinh Hoa Mai càng thêm ôn hòa: “Mai nhi sao có thể đầu óc không nhanh nhẹn, cha vừa rồi còn không nghĩ tới được tầng này đâu, Mai nhi là băng tuyết thông minh mới đúng.”
Hai cha con ở một bên thản nhiên thể hiện tình cảm ấm áp, Vinh Hoa Tranh lạnh lùng quan sát, thầm nghĩ chiêu này của Vinh Hoa Mai quả thực cao minh, nhưng, nếu chỉ dựa vào chút này mà muốn Vinh Hoa Tranh ta nuốt con chuột chết này vào bụng thì cũng quá coi thường ta rồi, hổ không gầm thì ngươi thật sự coi ta là mèo bệnh sao. Tần Lược.
Nghĩ như vậy, Vinh Hoa Tranh mới định mở lời thì Vũ Văn Xán vẫn luôn yên lặng ngồi một bên lại lên tiếng giữa sự bất ngờ của mọi người: “Vinh đại nhân.”
Vinh lão gia vẫn đang an ủi Vinh Hoa Mai đang thút thít run rẩy trên vai, nghe thấy giọng Vũ Văn Xán liền vội vàng buông Vinh Hoa Mai ra, nhanh chóng tiến lên vài bước, cung kính nói: “Thần có mặt!”
Vũ Văn Xán ánh mắt trầm tĩnh nhìn Vinh lão gia, môi mỏng khẽ mở: “Chuyện này tuy là việc nhà của Vinh phủ, nhưng Tranh nhi là thê tử của Bổn vương. Chuyện này cũng liên quan đến thanh danh của nàng, Bổn vương không ra tay xử lý thì không nói xuôi được.” Nói xong, ánh mắt hắn định lại trên người Vinh Hoa Mai đã lặng lẽ đi đến bên cạnh Vinh lão gia thút thít, nói: “Nhị tiểu thư Vinh phủ, ngươi thấy Bổn vương nói có đúng không?”
Vinh Hoa Tranh nheo mắt, một tiếng “Tranh nhi” khiến nàng nghe thấy mơ hồ, nổi hết da gà. Nhưng dù sao tên Vũ Văn Xán này cũng đang nói đỡ cho mình, tạm thời nghe xem sao, nếu hắn nói gì không lọt tai mình thì phản kích cũng chưa muộn.
Vinh Hoa Mai lần đầu tiên nghe Vũ Văn Xán mở lời với mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hưng phấn khó tả. Thực ra cô ta hoàn toàn không nghe rõ Vũ Văn Xán nói gì, chỉ cảm thấy giọng hắn ôn nhu như ngọc, khi gọi tên cô ta thì cô ta như được tắm mình trong gió xuân, lòng cô ta thoáng chốc tan chảy, vội vàng gật đầu: “Vâng, Cung Kính Vương nói cực kỳ đúng!”
“Nếu Nhị tiểu thư Vinh phủ cũng đồng tình với cách nói của Bổn vương, vậy chuyện này cứ giao cho Bổn vương xử lý đi.” Vũ Văn Xán nói xong, nhẹ nhàng liếc nhìn hàng người của Vương phủ phía sau hắn, nói: “Vì Nhị tiểu thư Vinh phủ không muốn nhìn, không muốn nghe giọng của những người kia, vậy các ngươi lên đó che chắn tầm nhìn của cô ta đi, hai nha hoàn thì lên bịt tai cô ta.” Nói xong, hắn nheo mắt đầy ý vị sâu xa, chậm rãi, giọng nói nhẹ bổng: “Nhớ kỹ, che chắn thật kỹ, bịt thật chặt.”
“Vâng!” Vũ Văn Xán vừa dứt lời, người phía sau hắn lập tức phi vọt ra, trước tiên có một người kéo cô ta lùi lại một chút, rồi vây kín cô ta mật không một kẽ hở, và hai nha hoàn thì giơ tay dùng sức bịt tai cô ta.
“Á, các ngươi…” Thực ra ngay khi Vũ Văn Xán vừa mở lời Vinh Hoa Mai đã bắt đầu hối hận, nếu mình bị vây lại, bị bịt tai, thì làm sao mình nghe được bọn họ nói gì, vậy mình phản kích thế nào? Nhưng cô ta dù có hối hận cũng không kịp nữa, vì miệng và tai đã bị người ta nhanh chóng bịt lại.
Hai nha hoàn bịt miệng và bịt tai cô ta rất mạnh, còn những người khác vây quanh cô ta thì trên mặt lại đầy vẻ hưng phấn. Hừ, nữ nhân này thật sự không biết điều, sao lại không thấy Vương gia hiện tại rất không vui sao, lại hết lần này đến lần khác nói xấu Vương phi, quả thực là đang tự tìm đường chết!
“Lão, Lão gia…” Sự biến cố đột ngột khiến Vinh phu nhân không kịp trở tay, bà ta cũng không khóc nữa, mắt nhìn về phía đám người đang vây quanh đó, nhưng dù nhìn thế nào cũng không thấy bóng dáng của cô ta. Bà ta nhìn sang Vinh lão gia, đối phương lại trừng mắt với bà ta, ra hiệu bà ta đừng nói gì.
Vinh phu nhân muốn khóc nhưng không ra nước mắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Vũ Văn Xán giơ tay gọi mười gã đại hán tiến lên nói chuyện, trong lòng căng thẳng đến mức muốn ngất đi.
Vinh Hoa Tranh nhìn thấy cảnh này, nhướng mày, thầm nghĩ tên Vũ Văn Xán này năng lực làm việc quả thực không tồi, biết sớm thì mình đã không lãng phí nhiều nước bọt như vậy, trực tiếp để hắn ra tay là được.
Đợi đến lúc nói chuyện xong. Cảm nhận được ánh mắt của Vinh Hoa Tranh, Vũ Văn Xán quay đầu lại nhẹ nhàng liếc nàng một cái, trong mắt có sự trêu chọc, có sự kiêu ngạo, lại còn có một chút ôn nhu mà Vinh Hoa Tranh không thể nói rõ là gì. Vinh Hoa Tranh nhíu mày, Vũ Văn Xán nhếch môi, quăng cho nàng một ánh mắt bảo nàng học hỏi, rồi chậm rãi mở lời với mười gã đại hán: “Bổn vương muốn các ngươi tiến lên nói chuyện không phải để nghe lời vô nghĩa, đương nhiên cũng không nghe lời nói dối. Bổn vương hỏi gì, các ngươi chỉ cần trả lời nghiêm túc là được.”
Mười gã đại hán quỳ trên tuyết, gật đầu.
“Rất tốt!” Vũ Văn Xán hài lòng nhếch một nụ cười vì thái độ của họ: “Là ai gọi các ngươi đến? Là cô ta?” Nói rồi, hắn giơ ngón tay chỉ vào Vinh Hoa Tranh.
“Không phải!” Mười gã đại hán đồng thanh phủ nhận.
Vinh lão gia mở to mắt, nhìn Vinh Hoa Tranh nhìn Vũ Văn Xán, không hiểu sao đột nhiên trong lòng chột dạ.
Vinh phu nhân nghe xong, đầu gần như muốn cúi vào ngực mình.
“Ồ?” Vũ Văn Xán nhướng mày, vẻ mặt kinh ngạc: “Nếu không phải, vậy là ai gọi các ngươi đến?”
Mười gã đại hán đồng loạt quay đầu về phía người hầu của Vinh phủ, giơ ngón tay chỉ vào một nha hoàn mà cơ thể không biết từ lúc nào đã run rẩy bần bật: “Là cô ta –!”
Vinh lão gia vừa nhìn, vừa rồi chẳng phải nha hoàn này vội vã chạy đến báo cho bọn họ biết Mai nhi bị bắt nạt sao, sao lại là cô ta tìm người đến?
Nha hoàn Xuân Hoa khi bị các đại hán chỉ điểm lập tức mềm nhũn cả chân, quỳ lết lên phía trước, khóc lóc gào thét: “Cung Kính Vương xin tha mạng ạ, nô tỳ không cố ý, nô tỳ không phải muốn hãm hại Vương phi Cung Kính, là…”
“Tốt lắm, hóa ra là con tiện tì nhà ngươi ở sau lưng giở trò!” Vinh phu nhân thâm hiểu tính nết Vinh Hoa Mai, thực ra bà ta đã sớm đoán ra những người kia là do Vinh Hoa Mai tìm đến, bà ta sợ hãi Xuân Hoa sẽ nói ra tên Vinh Hoa Mai, nhanh mắt nhanh tay giật lấy thời cơ trước khi Vũ Văn Xán mở lời, chạy tới vung tay tát Xuân Hoa một cái.
“A, phu nhân, nô tỳ không có, không phải nô tỳ…”
Xuân Hoa đau xót trên mặt, một vết bàn tay hiện ngay trên khuôn mặt trắng nõn.
“Còn nói không có!” Vinh phu nhân ánh mắt cay nghiệt, vươn tay lại muốn cho nàng một bạt tai.
“Vinh phu nhân.” Vũ Văn Xán lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt này, hôm nay cứ là hai mẹ con này quấn quýt trước mặt hắn, khiến tính nhẫn nại của hắn gần như tiêu tan hết.
Vinh lão gia lăn lộn quan trường nhiều năm, luyện được một thân công phu nịnh hót, người nào giận hay không giận ông vẫn có thể nhìn ra được, Vũ Văn Xán tuy không động thanh sắc nhưng ánh mắt đã rõ ràng có sự khó chịu rồi, liền vội vàng tiến lên kéo Vinh phu nhân xuống, trầm giọng quát: “Bà ở đây làm cái trò điên khùng gì vậy, Cung Kính Vương đã nói chuyện này để hắn xử lý rồi, chẳng lẽ Cung Kính Vương còn không thể lấy lại công bằng cho Mai Nhi sao?”
Vinh Hoa Tranh ở bên cạnh nhìn mà tặc lưỡi lắc đầu, Vinh phu nhân làm như vậy không phải là đang không nể mặt Vũ Văn Xán sao. Vinh phu nhân vừa nghe, liền biết mình đã phạm vào điều kiêng kị của Vũ Văn Xán, trong lòng bà ta kỳ thật càng muốn tiến lên một phen đánh chết Xuân Hoa, khiến nàng ta không thể nói ra lời nữa, nhưng nhìn tình hình này chỉ sợ là không được rồi. Cho nên, trong nháy mắt bà ta vừa gấp gáp lại vừa tức giận.
Vũ Văn Xán lạnh lùng liếc nhìn bà ta lần nữa, sau đó nói với Xuân Hoa: “Những người này là ngươi mời đến, ngươi mời bọn họ đến để làm gì?”
Xuân Hoa che mặt, ánh mắt sợ hãi nhìn Vinh phu nhân rồi lại nhìn Vinh Hoa Tranh, rũ mặt xuống nói: “Không phải nô tỳ muốn mời bọn họ đến, nô tỳ lấy đâu ra tiền mời được những người này, là, là nhị tiểu thư cho tiền nô tỳ bảo nô tỳ đi mời người đến.”
Lời nàng vừa ra, Vinh lão gia hít vào một ngụm khí lạnh, mắt hạt đậu trợn tròn, không dám tin trừng mắt nhìn về phía Vinh Hoa Mai. “Cung Kính Vương gia xin đừng tin lời của tiện nô này, nàng ta đang nói dối!” Vinh phu nhân kêu lớn.
“Phu nhân, nô tỳ không có nói dối, là vừa rồi mọi người đều tiến vào chính đường thì tiểu thư dặn dò nô tỳ làm, bạc cũng là tiểu thư cho.” Vinh phu nhân cãi không lại biết đại thế đã mất, hai chân lập tức mềm nhũn, ngã ngồi trên nền tuyết trắng xóa.
Vũ Văn Xán nhàn nhạt liếc nhìn một cái, tiếp tục tra hỏi: “Vinh nhị tiểu thư bảo ngươi mời bọn họ đến làm gì?”
Xuân Hoa nghe vậy, đầu gần như muốn chôn vào đống tuyết, “Tiểu thư nói, muốn, muốn trừ, trừ bỏ Cung Kính Vương phi!”
Khóe môi Vũ Văn Xán thoát ra một tiếng cười lạnh, phất phất ống tay áo bảo nàng lui xuống, rồi quay sang mười tên đại hán nói: “Lời nàng ta nói có phải sự thật không, lúc nàng ta mua chuộc các ngươi thật sự là nói như vậy sao?”
“Đúng!” Các đại hán không chút do dự gật đầu, nhưng nghĩ một chút quyết định nói rõ hơn một chút, “Cô nương kia lúc ra giá nói là muốn chúng tôi giết người, nhưng sau khi đến nơi này Vinh nhị tiểu thư lại bảo chúng tôi làm nhục Cung Kính Vương phi, sau đó bán đến thanh lâu.”
“Tốt, rất tốt!” Vũ Văn Xán nheo mắt, liên tục gật đầu, tia sáng sắc bén trong mắt khiến người ta không rét mà run. Hắn trước tiên bất động thanh sắc phất phất tay bảo bọn họ lui xuống, ngẩng đầu nói với Vinh lão gia: “Vinh đại nhân, vừa rồi những lời Bản Vương tra hỏi ông có nghe rõ chưa?” Sự việc đến nước này Vinh lão gia còn có thể nói gì nữa, chỉ có thể run rẩy thân mình không ngừng gật đầu, “Thần nghe rõ rồi…” “Nếu đã như vậy, vậy Vinh lão gia có biết nên xử trí chuyện của Vinh nhị tiểu thư như thế nào không?”
Thân mình Vinh lão gia run rẩy càng dữ dội hơn, còn chưa kịp nghĩ ra nên trả lời như thế nào thì Vinh phu nhân đã bò đến bên cạnh ông, khóc lóc nói: “Lão gia, Mai Nhi cũng không muốn làm như vậy, nàng ta chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, Tranh Nhi đoạt hôn sự của nàng ta, nàng ta, nàng ta chỉ là nhất thời tức giận công tâm mà thôi, nàng ta là vô tâm mà!”
Vinh Hoa Tranh nghe xong liền không vui, châm chọc lại: “Cái gì gọi là ta đoạt hôn sự của nàng ta, lúc trước là ai ngàn vạn lần cầu xin, ngàn vạn lần cầu ta muốn ta thay gả?”
Vinh phu nhân đổ hết mọi chuyện lên đầu Vinh Hoa Tranh, nghe lời nàng nói hung hăng quát: “Ngươi cái tiện nha đầu này, ngươi câm miệng cho ta!”
Vinh lão gia đau đầu không dứt, Vinh phu nhân lại còn ở bên cạnh ông ta la hét om sòm, ông ta nhất thời cũng nổi giận, “Đủ rồi!” Vinh phu nhân sững sờ, không dám tin nhìn Vinh lão gia, nhìn người phu quân đã thề sẽ đối xử tốt với bà ta cả đời, thề bà ta muốn thế nào thì thế đó. Nghĩ đến bà ta đường đường là một hoa khôi không chê ông ta xuất thân thư sinh nghèo khó, không chê ông ta thân hình mập mạp phì nộn, đối với ông ta ôn nhu săn sóc, bây giờ ông ta lại đối xử với bà ta như vậy?! Bà ta giận dữ, vươn hai tay điên cuồng đấm vào người Vinh lão gia, “Lão gia, sao người có thể nói chuyện với thiếp thân như vậy, người…”
Vinh lão gia không muốn làm trò cười trước mặt Vũ Văn Xán, một tay đẩy bà ta ra, thấy bà ta nằm trên nền tuyết lạnh lẽo cũng không đỡ một chút nào, trầm giọng quát: “Bà đủ chưa!”
Vinh phu nhân bò dậy còn muốn náo loạn, nhưng lúc này một bóng người lại nhanh chóng vụt ra từ bức tường cao phía sau Vũ Văn Xán, bóng người từ mái ngói tường cao bay vọt đến, đến bên cạnh Vinh Hoa Tranh, gấp gáp nói: “Vương phi, lệnh đệ người…”
Vinh Hoa Tranh nhìn thấy Hạ Hầu Quá trong nháy mắt tim đập mạnh, nhưng khi nhìn thấy người hắn đang ôm trong lòng thì đại kinh thất sắc. “Hoa Đình——”
Nàng lao lên, lập tức nhặt lấy một cánh tay rũ xuống bên cạnh hắn, nhưng tay vừa mới đặt xuống liền lập tức buông ra, mắt nhất thời đỏ lên, vội vàng nói với Hạ Hầu Quá: “Mau, lập tức ôm hắn đến nơi sạch sẽ ấm áp, cởi bỏ quần áo ướt trên người hắn thay bằng quần áo sạch!”
Trong lúc Vinh Hoa Tranh kêu to, Vinh lão gia cũng nhìn về phía bên này của nàng, lại phát hiện đứa con trai mà mình đã hai ba ngày không gặp đang toàn thân ướt đẫm, mắt nhắm chặt, mặt xanh môi trắng, không có chút sinh khí nào bị quản sự của Cung Kính Vương ôm trong lòng.
Ông ta nhất thời sững sờ, không hiểu vì sao Vinh Hoa Đình mà Vinh phu nhân nói là đi ra ngoài tiêu dao khoái hoạt lại rơi vào tình cảnh này, há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại phát hiện hình như mình đã lâu rồi không mở miệng gọi tên đứa con trai duy nhất của mình, lúc này muốn mở miệng lại làm sao cũng không phát ra âm thanh được. Nhìn quầng mắt đỏ hoe của Vinh Hoa Tranh, trong mắt Hạ Hầu Quá lóe lên một tia không chắc chắn, “Vương phi, lệnh đệ có phải rất không ổn không?”
Kỳ thật hắn lời này không nên hỏi ra miệng, bởi vì lúc hắn nhìn thấy hắn lần đầu tiên thì gần như là kinh hãi, có chút khó mà tin được đó chính là đứa con trai duy nhất của Vinh phủ! Vinh Hoa Đình bị nhốt trong một gian nhà củi đã hoang phế, nhà củi do quanh năm không được sửa chữa gần như là lộ thiên, chỉ có một mảnh nhỏ phía trên còn có ván gỗ. Mà bởi vì nhà củi là lộ thiên, cho nên bông tuyết trên trời có thể không hề bị ngăn trở rơi vào bên trong, bên trong là băng tuyết khắp nơi, mà Vinh Hoa Đình thì quần áo đơn bạc, sắc mặt tím xanh nằm trên nền băng tuyết đó.
Nhà củi tuy là lộ thiên, nhưng ván gỗ bốn phía nhà củi lại rất cao rất chắc chắn, đây cũng là nguyên nhân Vinh Hoa Đình gầy yếu không thể trốn thoát ra ngoài, Hạ Hầu Quá bản thân cũng là nhờ khinh công mới có thể tiến vào bên trong, mà khi hắn tiến vào nhà củi, thật sự nhìn thấy Vinh Hoa Đình trong nháy mắt mặt liền trầm xuống.
Hắn biết Vinh Hoa Tranh rất lo lắng cho Vinh Hoa Đình, cho nên hắn không kịp quan sát Vinh Hoa Đình liền một phen ôm hắn lên, nhưng khi tiếp xúc đến tứ chi của hắn thì hắn đường đường là một nam tử cao bảy thước suýt nữa bị xúc cảm lạnh lẽo kia dọa nhảy dựng, không kịp nghĩ nhiều liền vội vàng ôm hắn chạy về phía Vinh Hoa Tranh.
Vinh Hoa Tranh cay đắng gật đầu, không phải là không ổn bình thường mà là rất không ổn. Nàng đầu óc căng lên, tâm trạng nặng trĩu dặn dò: “Ngươi lập tức bảo người đi đun nước, động tác phải nhanh lên, ngươi bây giờ cứ ôm hắn đi thay quần áo đi, nhớ kỹ, động tác nhất định phải nhanh.”
Hạ Hầu Quá gật đầu, vừa định đi lại nhớ ra một chuyện, “Có cần gọi đại phu qua đây một chuyến không?”
“Đây là nhất định phải có, ta bây giờ không có thuốc men.” Vinh Hoa Tranh giải thích, sau đó giậm chân thúc giục: “Hạ quản sự, đừng lề mề nữa, ngươi nhanh chóng đưa Hoa Đình xuống đi.”
Hạ Hầu Quá gật đầu, nhanh chóng chạy vọt lên, thân hình cường tráng như một con báo gấm trong chớp mắt đã biến mất trong bức tường cao. Vinh Hoa Tranh lo lắng nhìn bóng dáng hắn rời đi thật lâu mới dời tầm mắt.
Vũ Văn Xán ở bên cạnh nhìn, con ngươi lóe lên một tia u sâu, hắn bất động thanh sắc bảo người trong vương phủ thả Vinh Hoa Mai ra, bảo bọn họ đến Vinh phủ đun nước nóng, sau đó lại cho người vội vã chạy ra ngoài tìm đại phu đến, xem ra hôm nay còn phải ở lại Vinh phủ thêm một đoạn thời gian dài. Những chuyện này tiến hành có trật tự, Vinh lão gia thì trong toàn bộ quá trình đều không mở miệng nói một câu nào, trên thực tế ông ta đã không biết nên nói cái gì rồi, trong đầu vẫn luôn lóe lên một nghi vấn—Vì sao Hoa Đình lại trong bộ dáng này bị quản sự vương phủ ôm tới?
Tuy nhiên vấn đề của ông ta còn chưa kịp có người giải đáp, liền bị bóng dáng Vinh Hoa Tranh bay vọt đến dọa giật mình, ông ta chưa bao giờ thấy qua một nữ tử có tốc độ như vậy, miệng há hốc, vừa định nói gì thì bóng người trước mắt nhoáng lên một cái Vinh Hoa Tranh đã vượt qua bên cạnh ông ta đi đến trước mặt Vinh phu nhân, giơ bàn tay ‘chát’ một tiếng liền quạt vào mặt Vinh phu nhân.
“A! Ngươi điên rồi sao!” Vinh phu nhân lập tức kêu lên tiếng kêu như heo bị chọc tiết, không cam lòng muốn vươn tay đánh trả Vinh Hoa Tranh, nhưng Vinh Hoa Tranh làm sao sẽ mặc cho bà ta đánh mình, đột nhiên bắt lấy tay bà ta, dùng sức bóp một cái, trong không trung lập tức vang lên tiếng xương cốt vỡ vụn khiến người ta da đầu tê dại.
“A, đau quá…” Vinh phu nhân đau đến suýt chút nữa ngất đi.
Vinh Hoa Tranh khóe môi câu lên cười lạnh, “Sao, ngươi cũng biết cái gì gọi là đau?”
Nàng vừa nói vừa một phen túm lấy cổ áo Vinh phu nhân, buông tay xương cốt đã vỡ vụn của bà ta ra, một tay bóp lấy cổ bà ta, gân xanh trên đầu nổi lên hết.
“Lúc ngươi có lá gan đối xử với Hoa Đình như vậy ngươi liền nên có sự giác ngộ này để chịu đựng sự phẫn nộ của ta!” Lời vừa dứt, trên tay đột nhiên dùng sức.
“A, ừ…” Vinh phu nhân không ngờ Vinh Hoa Tranh thật sự dám dùng sức, hơn nữa lực đạo một chút kia cũng không nhỏ, trong lòng kinh hãi đồng thời mắt liền nhìn về phía Vinh lão gia đang ngây ra hướng ông ta cầu cứu vừa vung vẩy tứ chi ý đồ giãy thoát khỏi sự khống chế của Vinh Hoa Tranh. Lúc này lực đạo trên cổ dần dần gia tăng khiến bà ta lĩnh ngộ sâu sắc, cứ tiếp tục như vậy bà ta thật sự sẽ bị nàng ta bóp chết!
“Ngươi cái tiện nữ nhân này rốt cuộc muốn làm cái gì, ngươi buông nương ta ra!” Vinh Hoa Mai thấy Vinh Hoa Tranh bẻ gãy cổ tay Vinh phu nhân liền bắt đầu sốt ruột, nhưng nàng ta vốn được nuông chiều từ bé, vừa rồi bị ép ăn phân heo còn chưa kịp hoàn hồn lại vừa khóc vừa quỳ, sức lực sớm đã không còn, cho nên một đoạn đường ngắn nàng ta lại mất một lúc lâu mới đến.
Nàng ta đi đến bên cạnh hai người vươn tay giống như muốn gạt tay Vinh Hoa Tranh ra, Vinh Hoa Tranh từ trước đến nay chưa bao giờ tức giận như vậy, nàng lúc này trong lòng toàn bộ là phẫn nộ, nếu nàng không hảo hảo giáo huấn một chút hai người độc ác này nàng vĩnh viễn cũng không nuốt trôi được ngụm khí này!
Các nàng làm sao có thể quá đáng như vậy, lại đối xử với Hoa Đình như thế, nếu vừa rồi không phải nàng tự tay bắt mạch cho Vinh Hoa Đình nàng đều không thể tin được người hơi thở yếu ớt giống như một con mèo hoang thoi thóp kia lại là đệ đệ ngoan ngoãn của mình!
Vinh Hoa Mai ý đồ kéo tay nàng ra, nhưng tay kia của Vinh Hoa Tranh lại nhanh hơn nàng ta bắt lấy tay nàng ta, sau đó lại là dùng sức bóp một cái, bầu trời tuyết rơi lần nữa vang lên tiếng xương cốt vỡ vụn. “Tranh Nhi, đủ rồi!” Vinh lão gia cho dù có vô dụng đến đâu cũng không thể trơ mắt nhìn thê nữ mình sủng ái bị người bóp chết, chặt tay chặt chân, đột nhiên tiến lên muốn đẩy Vinh Hoa Tranh ra.
“Vinh đại nhân!” Vũ Văn Xán lại kịp thời mở miệng quát ngăn ông ta lại, giọng nói lạnh băng băng nói: “Nếu ông chạm vào một sợi lông tơ của Tranh Nhi, tin hay không Bản Vương có thể khiến Vinh phủ lập tức biến mất? … Bao gồm người chướng mắt ở bên trong.”
Bước chân Vinh lão gia dừng lại, đột nhiên quỳ xuống, “Vương gia, thần…” Vinh Hoa Mai bị bẻ gãy một cánh tay, vốn dĩ đã đủ đau rồi, nghe thấy Vũ Văn Xán lại nhìn thấy Vinh Hoa Tranh ra tay còn giúp nàng như vậy nhất thời giống như nghe thấy chuyện hoang đường vậy, thẳng tắp nhìn về phía hắn, oán hận nói: “Vương gia, người cũng thấy những hành vi của Vinh Hoa Tranh, nàng ta căn bản không nên là người gả cho người, ta mới đúng, nàng ta đối xử với ta và nương ta như vậy, Vương gia vì sao còn muốn giúp nàng ta?”
“Chú ý ngữ khí nói chuyện của ngươi! Bản Vương từ trước đến nay chỉ biết Vương phi của ta gọi là Vinh Hoa Tranh, ngươi Vinh Hoa Mai là cái thứ gì, cũng xứng ở đây la hét ầm ĩ!” Vũ Văn Xán lạnh lùng ngưng mắt, không chút lưu tình lạnh giọng nói, sau đó ở trong nháy mắt Vinh Hoa Mai tan nát cõi lòng liền bảo người bắt nàng ta lại.
Đợi người bịt miệng Vinh Hoa Mai xong, ánh mắt hắn mang theo sự thương tiếc định trên người Vinh Hoa Tranh, thấy Vinh phu nhân sắc mặt tái xanh, nhãn cầu trắng bệch, nhìn là sắp tắt thở hắn mới chậm rãi mở miệng, “Tranh Nhi, thôi đi, sẽ làm bẩn tay nàng.” Lời hắn nói vẫn là nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, hoàn toàn không để một mạng người vào mắt.
Vinh Hoa Tranh vốn dĩ cũng không muốn tự tay giết Vinh phu nhân, trong lòng nàng cũng cảm thấy như vậy là đủ rồi, nghe thấy lời của Vũ Văn Xán liền nể mặt hắn một chút, ghét bỏ một tay đẩy Vinh phu nhân ra, ở trong nháy mắt bà ta ngã xuống đất thở dốc một chân đá lên ngực bà ta, lạnh lùng nói: “Ta nói cho ngươi biết, cũng không phải ta không muốn giết ngươi, mà là ngươi thật sự quá dơ bẩn, giết ngươi ta sợ làm bẩn tay mình!”
Nhưng nàng không quên Vinh Hoa Mai, nàng chậm rãi bước đến gần bên cô ta, ngẩng đầu nhìn thấy vẻ kinh hoàng trên khuôn mặt đó, nhướng mày, cong môi, giọng nói lạnh lùng khe khẽ: “Sao, bây giờ ngươi sợ rồi à?”
Vinh Hoa Mai chân đã mềm nhũn, cô ta muốn lùi lại nhưng bị người ta giữ chặt, căn bản không thể nhúc nhích, cuối cùng chỉ có thể khóc lóc giàn giụa kêu lên: “Tranh tỷ tỷ, người tha cho ta đi, ta, ta sẽ không bao giờ dám nữa…”
“Câm miệng! Dựa vào ngươi cũng xứng gọi ta là Tranh tỷ tỷ?!” Vinh Hoa Tranh tát một bạt tai vào mặt cô ta, “Nói! Hoa Đình rốt cuộc đã đắc tội gì với các ngươi mà các ngươi phải đối xử với hắn như vậy!”
Nước mắt cũ chồng lên nước mắt mới, nước mắt mới nước mắt cũ chồng chất, Vinh Hoa Mai nghẹn ngào căn bản không thể mở miệng, cuối cùng cô ta ngay cả mặt cũng không dám ngẩng lên, đáng thương gọi lớn Vinh lão gia: “Phụ thân, cứu Mai Nhi…”
Vinh lão gia đã sớm muốn xông lên cứu vợ con, nhưng vì Vũ Văn Xán ở bên cạnh, ông ta căn bản không dám động đậy. Một lời cầu cứu của Vinh Hoa Mai khiến ông ta không nhịn được lấy hết dũng khí, khổ sở cầu xin: “Tranh Nhi, nên tha người thì tha đi, Mai Nhi dù sao cũng là muội muội của con mà.”
“Nên tha người thì tha người?” Vinh Hoa Tranh cười lạnh, làm theo ý Vinh lão gia rời khỏi bên cạnh Vinh Hoa Mai, đi đến bên cạnh Vinh lão gia, lạnh lùng nói: “Ông nói ta quá đáng, nói ta độc ác, ông có biết là các nàng đã hại chết mẫu thân ta, là các nàng đuổi ta và Hoa Đình đến hậu viện sống một cuộc sống không ra người không ra ma, là các nàng dùng trăm phương ngàn kế làm mù mắt ta, hại ta tóc bạc sớm, là các nàng nhốt ta dưới hầm tối suốt cả năm trời; là các nàng nhốt Hoa Đình trong nhà củi, mặc cho hắn chịu đói chịu rét, suýt chút nữa thì chết đi!”
“Ông nói ta quá đáng, kỳ thật người quá đáng nhất chính là ông! Mẫu thân ta giúp ông thăng tiến nhanh chóng, ông lại có mỹ nhân liền lập tức đá bà ấy ra, không chỉ mặc kệ sống chết của bà ấy mà còn không quan tâm đến con cái của bà ấy, ngay cả việc ta và Hoa Đình bị đuổi đến hậu viện biến mất mấy năm ông cũng không hỏi một câu, ông căn bản không xứng làm cha!”
Vinh lão gia bị mắng đến ngây người, ngơ ngác nói: “Không phải là các con không muốn ăn cơm với ta, không muốn gặp ta sao…”
“Ông là đầu óc heo à, người khác nói gì ông cũng tin, ông có biết nếu không phải ta mệnh lớn, nếu không phải Hoa Đình kiên cường, chúng ta đã sớm bị hai mẹ con này hại chết rồi, mà ông từ nay về sau cũng tuyệt hậu!”
Kỳ thật những lời này Vinh Hoa Tranh cố ý nói ra, nàng biết Vinh lão gia chỉ biết Vinh Hoa Mai đối xử với nàng như hôm nay, chứ không biết bộ mặt thật của Vinh phu nhân và Vinh Hoa Mai. Ông ta trước đây ngàn vạn lần sủng ái các nàng, lại coi nàng và Vinh Hoa Đình như cỏ rác, không hỏi han gì đến các nàng mà còn khắp nơi che chở mẹ con các nàng khiến nàng và Vinh Hoa Đình luôn ở trong nguy hiểm. Hôm nay, nàng phải làm cho ông ta rõ ràng tất cả những chuyện này, để ông ta cũng đau khổ một phen, hiểu rằng ông ta kiếp này tuyệt hậu cũng là do ông ta tự làm tự chịu!
Nghĩ như vậy, nàng lạnh lùng nói: “Bộ dạng của Hoa Đình vừa rồi ông cũng thấy rồi, để hắn không còn phải chịu tổn thương nữa, ta liền lấy danh nghĩa mẫu thân đang trên trời nhìn xuống mà thề, ta và Hoa Đình từ hôm nay trở đi sẽ đoạn tuyệt ân nghĩa với ông!” Nói xong, nàng đột nhiên đưa tay xé mạnh bộ y phục hoa lệ trên người!
Vinh lão gia kinh hãi, ông vội vàng tiến lên một bước ý đồ ngăn cản, “Tranh Nhi! Con…”
Vinh Hoa Mai thì đau lòng cho bộ y phục, trân trân nhìn mảnh vải dưới đất.
“Vinh lão gia, từ nay về sau ta và Hoa Đình không còn bất cứ quan hệ nào với ông nữa, sau này gặp mặt xin hãy tránh đi!” Nói xong, nàng không thèm nhìn Vinh lão gia một cái, hất mái tóc dài trắng xóa trên đầu, lạnh lùng xoay người đi đến bên cạnh Vũ Văn Xán.
Vũ Văn Xán ánh mắt chăm chú nhìn nàng, ôn hòa nói: “Đi thôi, về phủ xem đệ đệ của nàng.”
Không hiểu vì sao Vinh Hoa Tranh lúc này rất muốn rơi lệ, hốc mắt nàng bỗng chốc đỏ lên, nàng không muốn bộ dạng mình bị người khác nhìn thấy, nên ngẩng đầu lên không cho nước mắt rơi xuống. Một lúc lâu sau nàng mới cúi đầu xuống, gật đầu, đi đến phía sau Vũ Văn Xán, nói: “Đi thôi.” Nói xong, nàng đẩy xe lăn của hắn đi vào trong.
“Tranh Nhi!” Vinh lão gia nhất thời căn bản không thể chấp nhận biến cố đột ngột này, ông ta vừa nghe thấy lời “kiếp này tuyệt hậu” liền hoảng loạn, cả đời này ông ta chỉ có một người con là Vinh Hoa Đình thôi, nếu Vinh Hoa Đình đoạn tuyệt quan hệ với ông ta thì sau này ai sẽ phụng dưỡng?
“Ô ô, lão gia…” Vinh phu nhân cuối cùng cũng thở dốc được sau cơn nghẹt thở, cổ bà ta bây giờ rất đau, xương cốt trên tay bị vỡ còn đau hơn, bà ta bây giờ căn bản không thể bò dậy, lật người nhìn thấy Vinh lão gia ngây người nhìn Vinh Hoa Tranh trong lòng rất không cam tâm, đáng thương kêu lên.
“Bà câm miệng cho ta!” Vinh lão gia lúc này sắp tức chết rồi, nghĩ thầm nếu không phải Vinh phu nhân thì ông ta căn bản sẽ không tuyệt hậu, cho nên ông ta hầm hầm đi đến bên cạnh Vinh phu nhân một tay túm bà ta dậy, nói: “Bà lừa gạt ta thật khổ sở!”
Vinh phu nhân lúc này mới thấy sợ, bà ta đưa một cánh tay lành lặn đặt lên mu bàn tay Vinh lão gia, khóc nức nở nói: “Lão gia, ông đừng tin lời của tiện nha đầu kia, nàng ta đều là gạt ông thôi, vợ chồng chúng ta nhiều năm như vậy, thiếp thân là người như thế nào chẳng lẽ ông còn không rõ sao?”
“Bà đến bây giờ còn muốn chối cãi?” Vinh lão gia đột nhiên phát hiện tiềm chất xảo quyệt của Vinh phu nhân còn hơn cả mình, chăm chú nhìn bà ta, gầm lên: “Bà có biết ta từ nay về sau sẽ tuyệt hậu, ta sẽ bị người trong thiên hạ cười nhạo Vinh Hoa Thiên ta vô hậu!”
Vinh phu nhân rụt đầu lại, sợ tới mức nước mắt chảy ròng ròng, “Ô ô, lão gia…”
Vinh Hoa Mai lúc này đi tới, chịu đựng cơn đau ở cổ tay, dùng một cánh tay lành lặn nhẹ nhàng vỗ về lưng Vinh lão gia, an ủi nói: “Phụ thân, người tức giận với nương như vậy làm gì, không có hai tỷ đệ chướng mắt kia chẳng phải gia đình ba người chúng ta càng tốt hơn sao, con là nữ nhi của người, sao có thể nói là vô hậu chứ?”
“Cút ngay! Ngươi tính là con cái kiểu gì!” Vinh lão gia không hề nể tình, một tay hất mạnh tay Vinh Hoa Mai đặt trên lưng mình ra, gào lên.
“Phụ thân…” Cú sốc liên tiếp ập đến hôm nay Vinh Hoa Mai đã đủ ủy khuất rồi, bây giờ phụ thân yêu thương nàng nhất lại đối xử với nàng như vậy, nàng đơn giản là không thể chấp nhận được, nước mắt lưng tròng chỉ trích: “Sao người có thể đối xử với Mai Nhi như vậy?”
“Ngươi đừng gọi ta là cha, ta không có đứa con gái như ngươi!” Vinh lão gia vừa nói, một tay hất mạnh Vinh phu nhân ra, mặc cho bà ta rơi xuống nền tuyết lạnh lẽo, phất tay áo bước đi. Ông ta không thể cứ như vậy để Hoa Đình đoạn tuyệt quan hệ với ông ta, ông ta nhất định phải nghĩ cách cứu vãn lại mối quan hệ này!
“Lão gia!” “Phụ thân!” Giọng nói của Vinh Hoa Mai thê lương không ngớt, cô ta muốn đuổi theo nhưng lúc này Vinh phu nhân vẫn còn đang đau đớn rên rỉ trên mặt đất, cô ta không thể cứ như vậy bỏ mặc bà ấy.
Vinh Hoa Mai tay mình rất đau, trong tay lại không có sức lực, căn bản không thể kéo Vinh phu nhân dậy được, cô ta chỉ có thể giúp bà ấy ngồi dậy từ dưới đất. Vinh phu nhân nhìn bóng lưng Vinh lão gia rời đi, trong lòng lạnh lẽo vô cùng, Vinh Hoa Mai lại ôm lấy bà ta, bật khóc lớn: “Nương, làm sao bây giờ, phụ thân không cần chúng ta nữa rồi…”
“Không, sẽ không đâu, lão gia sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu…” Nói là an ủi Vinh Hoa Mai chi bằng nói là bà ta đang lẩm bẩm tự an ủi mình, bà ta thậm chí không ôm lại Vinh Hoa Mai, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bóng lưng Vinh lão gia rời đi, rất lâu sau, cho đến khi trên người dính đầy tuyết hoa bà ta mới giật mình tỉnh lại: “Mai Nhi, đi, về phủ thôi!” Bà ta khó khăn lắm mới leo lên được một nhà giàu có, tuyệt đối không cam tâm cứ như vậy mất đi.
“Nhưng phụ thân không cần chúng ta nữa rồi…” “Câm miệng! Ngươi còn muốn làm đại tiểu thư nữa không!” Vinh phu nhân trừng mắt nhìn Vinh Hoa Mai, nghĩ đến hôm nay tất cả đều là do cô ta hại!
Vinh Hoa Mai bĩu môi, không dám lên tiếng nữa, đi theo Vinh phu nhân hướng về phía Vinh phủ.