Chương 82
Vinh Hoa Tranh chớp chớp mắt, đột nhiên có chút nghi hoặc. Bảo nàng đừng nghĩ nhiều, nàng nghĩ gì cơ? Sao tai hắn lại đỏ như mông khỉ vậy? Vinh Hoa Tranh không nghĩ ra, lắc đầu, sau đó thản nhiên mở nút gỗ trên lọ, dùng đầu ngón tay chấm một chút rồi định bôi lên trán.
“Khoan đã!” Vũ Văn Xán bị hành động này của nàng làm cho mặt tối sầm, giật lấy chiếc lọ, lạnh lùng ra lệnh: “Loại thuốc cao này màu đậm, nàng trước tiên vén tóc ra, dây vào tóc lại càng gây chú ý hơn.” Hắn chưa từng thấy người phụ nữ nào như vậy, một tay cầm thuốc một tay thô lỗ bôi lên mặt, không sợ bôi nhầm chỗ sao?!
“Đồ lề mề!” Vinh Hoa Tranh lườm hắn một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa một tay vén mái tóc lên, tay kia bôi thuốc. Trong lúc bôi, vì chú ý đến vị trí cụ thể của vết thương khi vén tóc, nên động tác của nàng rất nhanh nhẹn, rất nhanh đã bôi thuốc xong.
Vũ Văn Xán nheo mắt lại, giọng điệu đã tốt hơn nhiều: “Mái tóc đừng thả xuống vội, đợi thuốc cao khô rồi hẳn thả.”
Động tác thả mái tóc của Vinh Hoa Tranh chợt khựng lại, nàng gật đầu.
Vũ Văn Xán thấy nàng còn tương đối ngoan ngoãn, đôi mắt sâu lóe lên vẻ hài lòng. Sau đó, hắn đóng nút gỗ lại, đặt chiếc lọ về chỗ cũ. Khi làm xong mọi thứ, đẩy xe trở lại chỗ cũ, hắn vừa lúc thấy Vinh Hoa Tranh đưa tay định nâng ấm trà rót nước uống. Hành động này khiến khuôn mặt vừa dịu xuống của hắn lại sa sầm lại: “Tay nàng bẩn chết đi được, đừng tùy tiện động vào bộ trà của ta!”
Vinh Hoa Tranh khựng tay, bĩu môi: “Ê, ngươi không thể đáng yêu hơn sao?”
Vũ Văn Xán tuy mặt lạnh nhưng điều đó không hề làm giảm đi dung nhan tuyệt thế khiến người ta kinh ngạc của hắn. Lời nói thốt ra lại trái ngược với vẻ ngoài tuyệt mỹ đó: “Không vui thì cút ra ngoài!” Cũng không nghĩ xem vừa nãy thuốc cao đó có thành phần gì, lỡ không cẩn thận dính vào trà uống vào thì sao?
Vinh Hoa Tranh nghẹn họng. Nếu là trước đây, tính tình nàng chắc chắn sẽ bùng lên ngay lập tức, rồi bất chấp đập bàn đứng dậy hét vào mặt hắn: “Cút cái quái gì, chị gầy lắm, cút không nổi đâu!” Sau đó hất đổ bàn, ngang nhiên, phong lưu bước ra ngoài!
Nhưng xin hãy chú ý, đó là trước đây, là trước đây! Cái gọi là ‘nay khác xưa’. Trước đây không có thứ gì có thể khiến nàng khao khát, kè kè bên cạnh. Hôm nay trong lòng nàng còn đang ôm bảo bối mà nàng hận không thể chảy vài giọt nước dãi lên để chiếm làm của riêng. Vì vậy, nàng hít sâu một hơi, khóe môi kéo ra một nụ cười còn kinh khủng hơn cả khóc, dịu dàng nói: “Vương gia đáng kính, xin hỏi ở đâu có nước để thiếp rửa tay?”
Vũ Văn Xán hừ nhẹ một tiếng, cúi người, nhấc một chiếc túi nước ở góc lên, ném cho nàng.
Vinh Hoa Tranh không nỡ buông đồ vật đang ôm trong lòng, nên không đưa tay ra đỡ túi nước, mà để mặc nó vẽ một đường parabol trên không rồi rơi ‘hoành tráng’ xuống thảm.
Mặt Vũ Văn Xán tối sầm, gân xanh trên trán giật giật, có vẻ như sắp phá vỡ da thịt mà chui ra.
Vinh Hoa Tranh thì cười tít mắt quan sát đường parabol mà túi nước vẽ ra. Sau khi tự mình bỏ qua các yếu tố cản trở khác mà nghiêm túc tính toán nó, nàng tặc lưỡi hai tiếng sau khi có kết quả: “Ây, lực tay của Vương gia không tệ.” Rồi trước khi sắc mặt Vũ Văn Xán đen hơn cả đen, nàng rất biết ý cúi người đặt đồ vật trong lòng xuống đất trước. Sau khi chắc chắn Vũ Văn Xán không thể lấy được, nàng mới chậm rãi nhặt túi nước lên, vặn mở nắp, rồi vén rèm xe cẩn thận rửa tay.
Rửa tay xong, nàng tự cho là rất thông minh quăng túi nước lên mặt bàn, sau đó nhanh chóng khom lưng nhặt chiếc hộp trên thảm lên. Nhưng nàng vừa định đưa tay ra lấy, hai chiếc hộp đặt trên đất kia lại tự mình bay lên không!
Vinh Hoa Tranh bị cảnh tượng này kích thích đến ngây người!
Vinh Hoa Tranh nuốt nước bọt, sau đó nhanh chóng xoay người nhìn về phía Vũ Văn Xán, lại thấy hắn không biết từ lúc nào đã cầm một cuốn sách đọc, ngay cả mặt chính cũng không để lại cho nàng nhìn. Vinh Hoa Tranh hơi kinh ngạc, nhìn hai chiếc hộp vẫn đang lơ lửng trước ngực nàng cách một cánh tay, nàng bước lên một bước thử đưa tay ra lấy, nhưng chiếc hộp như có ý thức xoay nhanh một cái, rồi lại dừng lại ở khoảng cách một cánh tay với nàng.
Vinh Hoa Tranh nheo mắt, liếc nhìn Vũ Văn Xán lại thấy hắn vẫn bất động đọc sách. Nàng đi đến trước rèm xe, vén rèm xe lên, lại thấy Hạ Hầu Quá đang chuyên tâm đánh xe!
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?! Vinh Hoa Tranh trơ mắt nhìn vật thể đang lơ lửng trong không trung, suy nghĩ một hồi rồi nhanh chóng đi vòng qua chiếc bàn nhỏ đến đối diện Vũ Văn Xán, vừa lúc thấy hắn thực ra đang một tay cầm sách một tay khẽ mở ra, năm ngón tay thon dài duyên dáng cử động, như đang điều khiển thứ gì đó.
Cái gọi là chưa thấy heo chạy lẽ nào chưa ăn thịt heo, dù Vinh Hoa Tranh chưa từng thấy thực sự vật thể lơ lửng trong không trung, nhưng nàng đã đọc không ít sách võ hiệp, lập tức nhận ra hai chiếc hộp đó chắc chắn là kiệt tác của Vũ Văn Xán.
“Ngươi!” Nàng vẫn có chút khó tin.
Vũ Văn Xán hờ hững liếc nàng một cái, khóe môi cong lên, cánh tay thon dài khẽ nâng, hai hộp vật thể đang lơ lửng liền ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay rộng mở của hắn.
Vinh Hoa Tranh đau lòng. Hai hộp đó một hộp là nhân sâm trăm năm một hộp là linh chi ngàn năm. Hai bảo bối này vừa nãy còn ngoan ngoãn nằm trong lòng nàng, bây giờ chỉ chớp mắt đã đổi chủ. Nàng thực sự không nỡ, kéo một chiếc ghế lại ngồi xuống bên cạnh hắn, nhướng mày thăm dò nói: “Thực ra ta cũng không hề có ý định muốn đồ của ngươi…” Rõ ràng là nàng đã quên chuyện vừa nãy nàng muốn nhỏ vài giọt nước dãi lên đó để chiếm làm của riêng.
“Thật sao?” Vũ Văn Xán không mặn không nhạt liếc nàng một cái, không tỏ ý kiến, nhưng bàn tay lại khẽ di chuyển, đặt hai chiếc hộp xuống bàn nhỏ.
Vinh Hoa Tranh vì hành động này của hắn mà tim đập mạnh, mắt mở to nhìn chằm chằm hai hộp đồ, sợ chúng biến mất ngay dưới mắt mình. Mãi đến khi đồ vật thực sự nằm trên bàn, nàng nhanh chóng chộp lấy, mỗi tay một hộp, đôi mắt to nhìn Vũ Văn Xán, giọng nói đáng thương: “Ê, Điện hạ Vương gia đáng kính, hai thứ này ngươi tùy tiện bố thí cho ta một cái được không?”
“Cái đó miễn bàn!” Vũ Văn Xán từ chối thẳng thừng. Bất chấp miệng há hốc của Vinh Hoa Tranh, hắn tự mình rót một chén nước uống, uống xong một chén mới chậm rãi mở lời: “Bây giờ, Bổn vương cho nàng hai lựa chọn, hoặc là đi ngủ, hoặc là cút xuống xe ngựa, chọn một trong hai.”
Vinh Hoa Tranh chọc ngón tay vào hai chiếc hộp, tinh thần phấn chấn nói: “Nhưng ta không buồn ngủ, còn chưa muốn ngủ.” Giấc ngủ đêm qua rất chất lượng.
“Đó là chuyện của nàng, Bổn vương bây giờ muốn đọc sách.”
Vinh Hoa Tranh cắn răng. Dù sao nàng cũng đã liều rồi, sĩ diện hay không chỉ là hư vô. Có một lớp da mặt là da mặt, dày thêm một lớp lẽ nào thành da heo? Nàng không hề quan tâm, thật sự là không quan tâm, miễn là— “Ngươi đừng nhỏ mọn như vậy chứ, ngươi có nhiều thứ tốt mà, cây nhân sâm trăm năm này cho ta đi, ta cũng không thèm linh chi ngàn năm nữa.”
Vũ Văn Xán nhíu mày, ở nơi Vinh Hoa Tranh không thấy được, khóe môi lại nhếch lên không dấu vết. Hắn lại nhả ra vài từ khiến Vinh Hoa Tranh phát điên: “Nàng muốn lăn xuống xe bây giờ sao?”
Tất cả tế bào trên người Vinh Hoa Tranh đều đang náo loạn, la hét muốn đánh hắn một trận. Nhưng bây giờ không được, nàng phải chân thành hỏi: “Ta biết ta hơi ồn ào một chút, hay là chúng ta thỏa thuận một điều kiện, ta ngoan ngoãn đi ngủ, ngươi tùy tiện cho ta một hộp trong hai thứ này thì sao?”
Vũ Văn Xán cong môi: “Nàng dựa vào cái gì mà ra điều kiện với ta?”
Vinh Hoa Tranh nghẹn thở. Nàng biết hắn nói hoàn toàn không sai, nàng quả thực không có món hời nào để đàm phán với hắn, chỉ là…
Vũ Văn Xán đặt cuốn sách xuống, bàn tay vươn tới mặt bàn…
Tim Vinh Hoa Tranh đột nhiên nhói lên, mắt lóe sáng, thân thể nhanh chóng xoay lại, làm động tác phòng bị, lực tay nắm chặt hộp cũng tăng lên…
Vũ Văn Xán không dấu vết để lộ một nụ cười nhẹ ở khóe môi, nhưng lại không thèm liếc nhìn nàng một cái, vươn một tay nâng ấm trà rót đầy một chén trà, uống xong một chén vừa định rót chén thứ hai thì Vinh Hoa Tranh tinh quái đã đặt chiếc hộp lên đùi, nịnh nọt nâng ấm trà lên, cười tít mắt nói: “Vương gia, người đừng tự mình động tay, thiếp thân làm là được rồi.” Đây là lần đầu tiên nàng tự xưng ‘thiếp thân’ khi không có người thứ ba ở đó, lòng nịnh bợ hiển nhiên đến mức có thể thấy được.
Vũ Văn Xán nhướng mày, cũng không từ chối. Hắn nâng chén trà nàng rót lên nhấp một ngụm, hờ hững nói: “Muốn những thứ này đến vậy sao?” Ừm, chén trà này hình như càng lúc càng ngon hơn, lẽ nào hương vị trà lúc nãy vẫn chưa tỏa ra hết.
“Muốn, rất muốn!” Vinh Hoa Tranh gật đầu như giã tỏi.
Vũ Văn Xán liếc nhìn vẻ thèm thuồng của nàng, rất thuần lương nhắc nhở một câu: “Nước dãi nàng chảy đến khóe miệng rồi.”
Vinh Hoa Tranh không hề bận tâm, mở to mắt gật đầu, còn thật sự đưa tay áo quệt miệng một cái, cười híp mắt nói: “Vương gia, chúng ta…”
Vũ Văn Xán giơ tay ngắt lời nàng, nhẹ nhàng ném ra một câu: “Nàng cũng biết giá trị của những thứ này trên bàn, Bổn vương không phải là mở lòng từ thiện, đồ vật không phải ai muốn cũng cho, trừ phi trao đổi bằng vật phẩm. Nhưng…” Hắn kéo môi cười một cái, ánh mắt chớp nháy: “Nàng có thứ gì có thể trao đổi với Bổn vương không?”
Mẹ kiếp, lẽ nào Quỷ Vương này hóa thân thành Hổ mặt cười rồi? Nàng có thể trao đổi thứ gì với hắn chứ? Kho vàng của hắn có đến hai cái, những bảo bối này muốn một giỏ có một giỏ, muốn hai giỏ thì chỉ cần vẫy tay áo là có. Chút hồi môn lởm khởm của nàng chỉ xứng vứt vào góc sân nhỏ, chút đồ rách nát đó trao đổi được cái gì chứ!
“…” Vinh Hoa Tranh hy vọng lập tức tan vỡ khi nghe câu nói phía sau của Vũ Văn Xán, thân thể héo rũ đi, như một đóa hoa nhỏ mất đi dưỡng chất.
Vũ Văn Xán liếc nhìn nàng một cái, chậm rãi đặt chén trà xuống, sau đó đầu ngón tay thon dài khẽ gõ lên mặt bàn.
Vinh Hoa Tranh hừ một tiếng, đập người xuống bàn, ngay cả liếc nhìn chén trà kia cũng không thèm. Đừng tưởng chị dễ bắt nạt, không có lợi thì đừng hòng chị phục vụ cho ngươi! Hừ, chị đây có cốt khí!
Hiển nhiên, Vũ Văn Xán muốn thử thách cốt khí của nàng. Hắn khẽ gõ lên mặt bàn theo nhịp điệu, đôi môi mỏng tuyệt đẹp khẽ mở: “Đương nhiên, chúng ta dù sao cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, có một số chuyện vẫn có thể thương lượng được.”
Vinh Hoa Tranh nghe thấy, mắt to sáng lên, thẳng người dậy vươn tay vội vàng nâng ấm trà rót đầy một chén cho hắn, cuối cùng còn thêm một câu: “Vương gia, cẩn thận nóng nha!”
Động tác cầm chén của Vũ Văn Xán khựng lại, cười như không cười liếc nàng một cái: “Lúc này nàng lại siêng năng!”
Vinh Hoa Tranh chớp chớp mắt, không hề khiêm tốn: “Dễ nói, dễ nói.”
Vũ Văn Xán hừ nhẹ một tiếng, động tác duyên dáng, trôi chảy nhấc chén lên. Trước khi uống khẽ thổi một hơi, nhấp một ngụm nhỏ rồi nheo mắt nói: “Cầm kỳ thi họa, thơ ca phú, kim chỉ nữ công, nàng tinh thông cái nào?”
Vinh Hoa Tranh nghe xong, lập tức thấy đau đầu. Gãi gãi đầu, nàng thành thật thở dài: “Vương gia, thiếp thành tâm nói một câu, những thứ đó biết chọn người, chúng không vừa mắt thiếp, nên thiếp không tinh thông cái nào.”
Trong mắt Vũ Văn Xán không hề lộ ra sự kinh ngạc, ngược lại còn có vẻ hiểu rõ. Hắn gật đầu, nói: “Có lẽ vậy. Ta nên đổi cách hỏi.” Nói xong, hắn dừng lại, rồi nói tiếp: “Cầm kỳ thi họa, thơ ca phú, kim chỉ nữ công, nàng biết cái nào?”
Lần này Vinh Hoa Tranh cười, vui vẻ nói: “Nói nhiều thì không dám, nhưng ngoài kim chỉ nữ công ra, những thứ khác dễ nói dễ nói…” Lần này nàng thật sự không nói dối. Cầm (đàn), nàng biết piano; Kỳ (cờ), thì khỏi phải nói, cờ cá ngựa, cờ gánh, cờ đen trắng thông sát! Còn về Thư (viết)… Thanh niên hiện đại nào mà không biết chứ, tìm ra cho nàng xem! Về Họa (vẽ) thì… tiết học vẽ không thiếu buổi nào, Thơ ca phú thì càng khỏi phải nói, lúc đi học đâu có ít lần phải học thuộc lòng.
Có lẽ nụ cười của nàng quá phô trương, Hạ Hầu Quá đang chuyên tâm đánh xe bị giật mình, thân thể mất thăng bằng, suýt chút nữa lăn xuống xe. Vâng vâng, cứ vậy đi.
Đối với nụ cười tự tin của nàng, Vũ Văn Xán làm như không thấy, định lực tuyệt vời nhấp trà. Sau đó, hắn lại nhẹ nhàng nói một câu: “Vậy thì tốt. Hoàng Tổ mẫu sắp đến ngày thọ rồi, nàng cố gắng một chút, thêu một bức Quan Âm đồ làm lễ mừng thọ cho bà đi.”
“Cái gì?!!” Vinh Hoa Tranh khí tức nghẹn lại, đột ngột đứng dậy đập một cái xuống bàn nhỏ. Lực tay nàng rất mạnh, chiếc bàn nhỏ làm bằng gỗ tử đàn rất vững chắc đến nỗi không hề rung lắc, nhưng ấm trà và mấy chiếc chén nhỏ tinh xảo trên bàn lại lảo đảo trên không trung vài cái mới vững vàng quay trở lại mặt bàn, đồng loạt nhả ra hơi nước bên trong mới yên ổn trở lại.
“Không muốn thêu Quan Âm đồ?” Vũ Văn Xán bị dính vài giọt nước trà trên người, hắn liếc một cái rồi bỏ qua, nheo mắt lại, rồi hiểu rõ gật đầu: “Cũng phải, với tư chất của nàng, có thể thêu ra được thứ tốt nào chứ? Quan Âm đồ chú trọng thần thái và linh hồn, chỉ người có tấm lòng thành kính và nhân hậu mới có thể thêu đẹp được, còn nàng…” Hắn liếc mắt một cái, bĩu môi: “Ta thực sự sợ nàng thêu ra tứ bất tượng (không ra hình dáng gì), để đầu Phật Tổ mọc trên cổ Quan Âm, thứ nhất là xúc phạm danh xưng Quan Âm đồ tuyệt mỹ, thứ hai là sợ Hoàng Tổ mẫu sẽ nghĩ nàng cố ý làm giảm tuổi thọ của bà trong lễ mừng thọ, rồi Bổn vương bị định tội là bất hiếu bất tử.”
Cuối cùng, Vũ Văn Xán khẽ thở dài ba tiếng: “Thôi vậy, bỏ đi.”
Vinh Hoa Tranh hàm răng bị nàng cắn đến ken két, hai tay nắm chặt, cưỡng chế kìm nén cơn giận dữ đang tăng vọt. Nhưng, Thật quá đáng, quá quá đáng, tổ tông cái gì tên khốn gì chứ, cái gì mà đầu Phật Tổ mọc trên cổ Quan Âm? Nàng thấy hắn mới là mồm chó mọc trên mặt người, nếu không sao miệng lại nhả ra toàn lời không phải của con người?!
Vũ Văn Xán như thể hoàn toàn không hay biết về sự tức giận của nàng, nhẹ nhàng tiếp tục chỉ cho nàng một lối thoát khác: “Đương nhiên, chuyện tốn công không được lợi nàng muốn làm thì cứ làm, Bổn vương chỉ sợ cháy cổng thành làm liên lụy đến cá trong ao, đến lúc đó Bổn vương cũng khó ăn khó nói. Cho nên…”
“…” Vinh Hoa Tranh mím chặt môi, trên trán sáng bóng nổi lên mấy gân xanh. Gân xanh giật giật khiến vết thương vừa va chạm trên trán nhói đau từng cơn, nàng nghiến chặt răng, cố chịu không cảm thấy đau, chỉ biết tất cả lỗ chân lông trên người đang giãn nở, chuẩn bị cho màn đại khai sát giới sắp tới.
*Đúng vậy, nàng đã quyết định rồi. Chỉ cần hắn nói thêm một câu chướng tai nữa, nàng lập tức *xông lên ** vặn cổ hắn. Cái miệng mở ra đóng vào này thực sự quá phiền phức! Mẹ kiếp!
Vũ Văn Xán nhìn nàng, khóe môi thoát ra một nụ cười nhẹ, nụ cười ôn hòa hoàn hảo, duyên dáng và hấp dẫn như hoa lê nở trên cây. Hắn nắm rõ tình hình mở lời: “Thực ra Quan Âm đồ có hơi làm khó nàng rồi, hay là nàng thêu cho Bổn vương một bộ quần áo đi.”
Vương gia cuối cùng cũng nói ra mục đích rồi! Hạ Hầu Quá thâm hiểu sự thật, cảm thán. Khả năng vòng vo của Vương gia thật sự khiến người ta phục sát đất. Chẳng phải chỉ là nhìn thấy mấy cuộn vải của Hy Yến Thế tử hôm qua mà nảy sinh ý định sao, cần gì phải dùng linh chi và nhân sâm làm mồi nhử hôm nay chứ? Nhưng nói đi thì phải nói lại, theo hầu Vương gia hơn mười năm, hắn chưa bao giờ nghe Vương gia nói nhiều lời như vậy. Hắn dám bảo đảm, lời Vương gia nói hôm nay còn gấp mấy lần so với cả năm nay!
Vinh Hoa Tranh hàm răng thả lỏng một chút, đôi mắt to vẫn hằn học nhìn chằm chằm hắn, im lặng chờ đợi lời tiếp theo của hắn.
Vũ Văn Xán sắc mặt rất thản nhiên, hoàn toàn không có ý ép buộc, chỉ nhẹ nhàng nói: “Chỉ là một bộ quần áo thôi. Ngoài phố đầy rẫy ra đó, có đáng để tốn công suy nghĩ sao?”
Vinh Hoa Tranh tim đập mạnh, thầm nghĩ mình không biết làm lẽ nào lại đi mua một bộ về sao? Nghĩ vậy, lòng nàng vui sướng, môi nàng cuối cùng cũng động đậy, nhưng lời nói ra lại giả vờ miễn cưỡng: “Chẳng lẽ chỉ cần thiếp thêu cho ngươi một bộ quần áo, ngươi sẽ đồng ý cho ta bất kỳ một món đồ nào ở đây?”
Vũ Văn Xán mắt nhanh chóng lóe lên một tia sáng tinh anh, gật đầu, hào phóng nói: “Nàng cứ tùy ý chọn.”
“Được, ta đồng ý với ngươi!” Vinh Hoa Tranh nhắm mắt, nhất quyết, vẫn giả vờ miễn cưỡng. Vì vậy nàng hoàn toàn không bắt được tia sáng tinh anh trong mắt hắn, bằng không với tính cách tinh ranh của nàng, chắc chắn sẽ không sảng khoái đồng ý như vậy. Điều này cũng khiến nàng khổ sở suốt một tháng sau này, nhìn thấy quần áo là chỉ muốn xé toạc cho đã. Bây giờ nàng chỉ hào khí nghĩ: Mẹ kiếp, ai sợ ai chứ, chỉ là một bộ quần áo thôi, dù là hai bộ nàng cũng sẵn lòng bỏ thêm tiền!
He he, tùy ý chọn đó nha, nàng đây nhận biết hàng tốt nhất rồi, linh chi này còn lâu mới thoát khỏi tay nàng! Hừ!
Hạ Hầu Quá lắc đầu. Ây, Phu nhân khó tránh khỏi đánh giá thấp chủ tử rồi. Cái gọi là núi cao còn có núi cao hơn, Phu nhân à, dù người có lợi hại đến mấy, gặp phải chủ tử người cũng chỉ có ngoan ngoãn chui vào cạm bẫy thôi.
Vinh Hoa Tranh tự nhận mình đã kiếm lời, lòng vui vẻ không thôi, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ. Vũ Văn Xán liếc nàng một cái, rất tự nhiên gõ lên mặt bàn. Vinh Hoa Tranh hiểu ý, lòng vui vẻ cũng không chấp nhặt gì, hớn hở phục vụ cho hắn.
Vũ Văn Xán gật đầu, khoảnh khắc xoay người quay lưng lại với nàng, nụ cười trên môi hắn rạng rỡ như hoa lê, tuyệt mỹ đến mức khiến người ta phải ngước nhìn ngưỡng mộ!
Uống xong một chén trà, hắn đặt chén xuống, ném cuốn sách trên tay cho nàng, nói: “Nàng vừa nãy không phải nói mình rất tỉnh táo, không buồn ngủ sao?”
Vinh Hoa Tranh theo bản năng đỡ lấy cuốn sách đang bay tới, hoài nghi với lời hắn nói, không trả lời, mắt lại nhìn chằm chằm hắn.
Vũ Văn Xán nhướng cằm, thong thả dựa lưng vào xe lăn, đôi mắt hẹp dài nhắm lại, khóe môi khẽ cong nói: “Bổn vương mắt mệt rồi không muốn đọc sách, nàng đọc cho Bổn vương nghe đi.”
Vinh Hoa Tranh khóe môi giật giật, không chịu thua bĩu môi nói: “Ta mù chữ.”
“Tờ đơn thuốc đưa cho Hạ Hầu Quá hôm qua là ai viết?”
Vinh Hoa Tranh khóe miệng giật ba cái, cuối cùng nói: “Ta có thù lao gì?”
Vũ Văn Xán rất hào phóng, chiếc ống tay áo tinh xảo vung lên, nhẹ nhàng bố thí: “Hộp nhung hươu trong tủ nàng cầm lấy đi.”
Vinh Hoa Tranh rất biết điều, hộp nhung hươu đó ở các cửa hàng lớn ở Kinh đô cũng khó tìm thấy. Nàng mà không đồng ý thì chẳng khác nào kẻ ngốc!
Hừ nhẹ một tiếng, nàng sảng khoái đứng dậy, rồi nhảy người vào chiếc giường nhỏ mềm mại thoải mái bên cạnh, đá giày ra, trải chiếc áo da cáo mà tiểu cục bột nhỏ đã đắp hôm qua ra, động tác nhất khí thành công, hoàn toàn không có ý thức đây là địa bàn của người khác. Trong không gian ấm áp, mềm mại, nàng hài lòng nheo mắt lại, giọng truyền cảm đọc cuốn “Chiến Quốc Sách” trong tay.
Rốt cuộc con người ai cũng thích hưởng thụ, Vinh Hoa Tranh cũng không ngoại lệ, huống hồ chiếc giường nhỏ nàng đang nằm quá đỗi thoải mái. Lúc đầu nàng còn rất nghiêm túc đọc, cũng cảm thấy những chiến lược, mưu kế bên trong tốt đến kinh ngạc. Nhưng đọc được một lúc, thân thể càng lúc càng ấm lên, cảm giác dưới người càng lúc càng tuyệt vời, sau đó nàng thất đức quăng cuốn sách trong tay về phía cuối giường nhỏ, không thèm nhìn Vũ Văn Xán một cái mà ngáp một cái, ngang nhiên ngủ thiếp đi.
Vũ Văn Xán cũng không lên tiếng, mắt nhắm chặt. Khi nghe thấy tiếng ngáp, khóe môi hắn rỉ ra một nụ cười dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy lòng người.
Sau đó, hai người suốt dọc đường bình yên vô sự ai ngủ phần nấy, xe ngựa chậm rãi tiến lên, như đi trên đất bằng, cuối cùng đến Vinh phủ đúng thời gian đã định.
Hôm nay là ngày Vinh Hoa Tranh về nhà mẹ đẻ, chuyện này trên dưới Vinh phủ đều biết. Nhưng vì tân lang không đích thân đến rước dâu trong ngày thành hôn, nên không cần đoán cũng biết Quỷ Vương có thái độ thế nào đối với cuộc hôn nhân này. Vì vậy, trong mắt tất cả mọi người ở Vinh phủ, Quỷ Vương thực ra không coi trọng cuộc hôn nhân này. Trên dưới Vinh phủ đều nghĩ người về nhà mẹ đẻ hôm nay chỉ có một mình Vinh Hoa Tranh, nên căn bản không cần chuẩn bị gì cả.
Đối với kết quả và tình huống này, Vinh lão gia tuy không ôm hy vọng, nhưng vẫn có chút thất vọng. Con gái lấy chồng không nói là không thu được chút lễ vật nào, con gái còn chưa được chồng nhìn mặt đã uổng công gả đi, không giúp ích gì cho sự nghiệp quan trường của mình. Thật là thà đẻ ra một quả trứng còn hơn đẻ ra Vinh Hoa Tranh! Nghĩ vậy, Vinh lão gia không sai người xin nghỉ, mà kiên quyết đi chầu sớm, trong lòng tính toán hôm nay xem có thể bợ đỡ được vị đại nhân nào, có thể giúp đỡ mình một chút không.
Cái gọi là khôn ngoan không ăn thiệt trước mắt, lo xa, làm người phải biết bổn phận là như vậy. Rất nhiều người luôn phán đoán một sự việc bằng ý thức chủ quan, và luôn cho rằng điều đó là đương nhiên. Vì vậy, khi đội quân lớn của Quỷ Vương phủ rầm rộ xuất hiện trước cổng Vinh phủ không thuộc hạng cao cấp vào giờ lành thích hợp nhất, người gác cổng gần như không dám tin vào mắt mình!
Đương nhiên, thế gian này vẫn có những người biết điều. Nhìn xe ngựa này, nhìn đội quân đông đảo này, rồi nhìn những hòm quà lớn nhỏ phía sau, cái khí thế, cái uy lực này, lập tức khiến người gác cổng mềm cả chân, gần như nóng lòng mở cửa gọi người vào.
Quản gia Vinh phủ hôm đó vừa mới thức dậy, vừa chải rửa xong đã bị tiếng bước chân hỗn loạn của người gác cổng làm cho bực bội. Tật ngủ nổi lên, thuận tay tát vào mặt người đó một cái, giận dữ nói: “Làm gì mà hấp tấp thế!”
Người gác cổng rất tủi thân. Trong lòng nghĩ đến những hộp quà tuyệt đẹp bên ngoài, nghĩ rằng nếu mình có được một hai phần trong số đó, e rằng cả đời không cần lo lắng nữa. Hắn nghĩ lơ lửng như vậy, bị quản gia tát một cái càng thêm choáng váng, không bực bội mà hưng phấn nói: “Người Quỷ Vương phủ đến rồi!”
Quản gia rất khó chịu, vung tay mập mạp một cái, bực tức nói: “Đến thì đến, chẳng phải sớm biết có người đến sao!”
“Không, lần này khác!” Trong mắt người gác cổng lấp lánh ánh vàng, như thể thấy vàng đang phát sáng trước mặt mình.
Thực ra cũng không trách được hắn có vẻ mặt như vậy. Kinh thành từ trước đến nay có quy củ, con gái nhà giàu có về nhà mẹ đẻ thì mỗi người trong phủ đều sẽ được nhận một khoản tiền lễ nhỏ. Người gác cổng nhìn thấy cái thế trận vừa rồi, nghĩ rằng lần này khoản tiền lễ nhỏ của mình chắc chắn sẽ rất hậu hĩnh, nhất định sẽ nhiều hơn số tiền hắn kiếm được khi làm người gác cổng ở Vinh phủ keo kiệt này ba năm!
“Có gì khác?!” Quản gia cười khẩy một tiếng, rồi ngang nhiên tự rót cho mình một chén nước, chậm rãi uống và nói: “Thằng nhóc ngươi chưa cưới vợ, chưa thấy thế sự bao giờ, đương nhiên sẽ làm ầm ĩ rồi.”
Người gác cổng trong lòng nóng ruột, có nỗi khổ không nói nên lời. Lần này hắn còn chưa kịp nghĩ ra nên nói gì thì lại có thêm một người chạy vào, hớt hải nói: “Quản, quản gia, chuyện lớn rồi…”
Quản gia lại tức giận, bực tức nói: “Ngươi lại làm sao?”
Người đó thở dốc một hơi, môi xanh mặt trắng vội vàng nói: “Cung Kính Vương đến rồi!”
Quản gia khựng lại, rồi lại kinh ngạc, sững sờ nói: “Ngươi nói gì?” Cung Kính Vương đến rồi?! Hôm qua Hoàng thượng đương kim vừa ban chiếu chỉ tuyên cáo thiên hạ phong Nhị Điện hạ làm Cung Kính Vương. Chiếu chỉ vừa ra thiên hạ đều kinh ngạc, sao lại phong Vương sớm như vậy?
Có người nói vị Vương này không phải là Hoàng đế, phong một Vương rồi e rằng ngai vàng sẽ không có phần của hắn. Vinh lão gia và mọi người trong Vinh phủ đều nghĩ như vậy, nhưng quản gia vẫn có chút tâm tư khác. Cái gì mà ngai vàng hay không, những thứ này vẫn chưa chắc đâu. Bây giờ người ta dù sao cũng là một Vương, địa vị còn quý giá hơn hai vị Điện hạ khác trừ Thái tử.
Vì vậy… không thể thất lễ!
Quản gia nghĩ vậy, lập tức đi ra ngoài đón người. Vừa đi vừa nói với hai người: “Đi, các ngươi đi báo tin cho Phu nhân và Tiểu thư!” Lão gia tuy đi chầu sớm chưa về, nhưng trong phủ dù sao cũng còn hai chủ tử, ra đón là chuyện đương nhiên.
Hai nô tài nhận lệnh vội vàng chạy đến trước cửa phòng Vinh phu nhân và Vinh Hoa Mai gõ cửa. Lúc này hai người vừa mới bò dậy khỏi giường ấm áp, còn chưa kịp chải rửa thì đã nghe tiếng gõ cửa, còn nói gì mà Tiểu thư và đội quân lớn đã đến cổng rồi, bảo họ ra đón.
Tuy nói Vinh Hoa Tranh bây giờ đã gả cho Nhị Điện hạ Vũ Văn Xán đường đường chính chính, là Vương phi, nhưng Vũ Văn Xán trong mắt Vinh phu nhân chẳng qua chỉ là một Hoàng tử sa cơ mà thôi. Bà không cần thiết phải tự hạ mình đi lấy lòng một kẻ vô dụng tương lai không có tác dụng gì. Hơn nữa, lần này chẳng phải chỉ có Vinh Hoa Tranh đồ tiện nhân không được phu quân yêu quý đó về thôi sao, một đồ tiện nhân cũng cần bà tự mình ra cửa đón sao? Nực cười!
Vinh phu nhân cười khẩy một tiếng, thong thả kiêu ngạo phất tay: “Xuống đi, để Tổng quản dẫn họ vào là được rồi.”
Tên nô tài có chút do dự, không nhịn được nhắc nhở: “Phu nhân, Cung Kính Vương lần này cũng đến.”
Tay Vinh phu nhân khựng lại, nheo mắt: “Ngươi nói cái gì?!”
“Tiểu thư và Chàng rể cùng đi chung một chiếc xe ngựa đến, bây giờ đã ở trước cổng rồi.” Hắn là người thứ hai chạy ra ngoài xem, sau người gác cổng. Hắn cũng là người đầu tiên thấy Vinh Hoa Tranh và Vũ Văn Xán bước ra từ xe ngựa.
Tuy là lần đầu tiên gặp Quỷ Vương trong truyền thuyết, hắn cũng không dám nhìn thẳng vào dung nhan của hắn, chỉ dám lén lút nhìn ở một góc khuất. Nhưng chỉ một cái liếc mắt nhẹ nhàng cũng đủ khiến hắn kinh ngạc. Lẽ nào Quỷ Vương không phải Quỷ Vương mà là Đế Quân trên trời? Nếu không phải Tiên nhân hạ phàm, sao lại tuấn lãng đến nhường này?
Hoang đường, thật hoang đường, lời đồn đại trên thế gian quả nhiên mơ hồ, không thể tin được, không thể tin được!
Vinh phu nhân trong lòng bực bội không thôi. Bà sớm đã nghe nói Quỷ Vương dung mạo xấu xí, tính tình bạo ngược, động một tí là đánh đấm giết chóc, mấy người vợ trước của hắn chính vì không chịu nổi dung mạo xấu xí và **tính cách ** khát máu của hắn nên mới tự tử mà chết. Vì thế, bà thầm mong Vinh Hoa Tranh đồ nha đầu cũng học theo mấy người vợ trước của Quỷ Vương, bị vẻ ngoài xấu xí như Quỷ Lệ Địa ngục và tính cách khát máu của Quỷ Vương hù sợ vỡ mật, rồi không quá vài tháng sẽ quy tiên mà đi.
Ai ngờ, ý trời không như ý người, lần này Vinh Hoa Tranh đồ nha đầu đó không những không chết sớm, lại còn cùng Quỷ Vương về nhà mẹ đẻ. Nàng ta không sợ bị thiên hạ chê cười vì có một phu quân như quỷ sao?!
Vinh phu nhân tuy coi thường Quỷ Vương, cho rằng hắn chỉ có hư danh Hoàng tử mà thực chất không có gì tốt, nhưng thuyền rách còn ba cọc, Vinh phủ chỉ là phủ đệ Tứ phẩm nhỏ bé, để không va vào đinh, bà vẫn âm thầm nuốt cơn giận dữ, quăng khăn tay, hừ nhẹ một tiếng nói: “Đi thôi, dẫn đường!”
“Hừ!” Thật tức chết! Đồ tiện nhân đó về nhà mẹ đẻ thôi, lại cần bà tự mình ra đón. Phòng bà cách cổng lớn một đoạn xa đó!
Vì vậy, bước chân bà không thể không vội vàng. Tuy nhiên, khi bà bước chân vội vã tức tối đến hành lang ở sân trước cổng lớn, còn chưa nhìn thấy tình hình bên ngoài cổng thì đã thấy trước bậc thềm ở sân trước chất đầy rương lễ lớn nhỏ. Số lượng rương lễ nhiều đến mức gần như lấp kín hành lang dài ở cổng.
Lại nhiều lễ vật đến vậy sao?! Bà vui mừng trong lòng, rồi lại kinh ngạc. Nhiều lễ vật như vậy, người đi lại đứng ở đâu?
Bước chân vốn đã vội vàng của Vinh phu nhân khi nhìn thấy rương lễ gần như đã chạy lên bằng cách nhấc váy lên. Bà đến bậc thềm ở sân trước, còn chưa kịp thò đầu ra xem tình hình ngoài cổng lớn thì đã thấy Vinh Hoa Mai ánh mắt dán chặt vào một phía, như mất hồn.
Vinh phu nhân kinh hãi. Bà nghĩ bây giờ đang là mùa đông lạnh giá, yêu ma quỷ quái sợ lạnh nhất, thứ chúng muốn nhất là một cơ thể ấm áp để ngủ đông. Con gái bà ôn nhu như ngọc, xinh đẹp như tang thụ trên đồng, liệu có bị những yêu ma quỷ quái đó để mắt tới không? Nghe nói ở hai bên đường Chính phố Tây Thành và Đông Thành, không biết vì lý do gì, có mấy tiểu thư khuê các hôm qua đi trên phố bỗng nhiên như mất hồn, về phủ thì chán ăn mất ngủ, mặt mày tiều tụy.
Nghĩ đến đó, Vinh phu nhân sợ hãi không thôi, quên cả lễ vật chất đống trước cửa. Bà vội vàng tiến lên kéo tay con gái, lo lắng nói: “Con gái Mai nhi của mẹ, con làm sao vậy?”
Vinh Hoa Mai vẫn không phản ứng, mắt vẫn trân trân nhìn về phía trước, ánh mắt vừa mừng vừa lo, vừa buồn vừa giận, vô cùng phức tạp.
Vinh phu nhân thấy con gái không phản ứng, lòng lạnh đi, vội đến mức nước mắt suýt rơi: “Mai nhi, con làm sao vậy, con nói chuyện với mẹ đi!”
Vinh phu nhân thấy Vinh Hoa Mai vẫn không phản ứng thì khóe mắt rưng rưng. Bà quay đầu nhìn xung quanh, bất ngờ thấy mấy nha hoàn bên cạnh cũng không khá hơn Vinh Hoa Mai, từng người mặt mày xuân sắc, má hồng, ngượng ngùng e thẹn.
Bà giật mình, thầm nghĩ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Sau đó bà nhìn mấy tiểu tư bên cạnh, lại thấy họ không có gì bất thường.
Vinh phu nhân lo lắng điều gì, mấy tiểu tư bên cạnh đương nhiên nhìn ra. Ánh mắt họ sáng rực lên, Nhị tiểu thư e rằng nhìn thấy Cung Kính Vương như tiên nhân bên ngoài mà mất hồn rồi! Tiểu tư cười khẩy trong lòng một trận, rồi sợ người bên ngoài chờ lâu mà xúc phạm, mình sẽ bị vạ lây, bèn rón rén tiến lên một bước, ghé tai Vinh phu nhân nói: “Phu nhân, Tiểu thư không sao đâu ạ, chỉ là nhìn đồ vật có chút thất thần thôi. Người… nhéo nàng một cái là tỉnh lại ngay.”
Một câu nói giúp người ta tỉnh ngộ, Vinh phu nhân nhất quyết, vươn tay dùng lực nhéo vào eo Vinh Hoa Mai. Tay bà còn chưa buông ra thì Vinh Hoa Mai đang ngây người đột nhiên kêu thét lên, giọng chói tai và khó nghe. Nếu không sợ chọc giận chủ tử, mấy nha hoàn và tiểu tư bên cạnh đều muốn đưa tay bịt tai.
Thật là, tiếng heo bị giết ở lò mổ nghe không ít, nhưng thật sự chưa nghe thấy âm thanh nào khó nghe hơn tiếng heo bị giết.
Vinh Hoa Mai hoàn hồn, chỉ cảm thấy thịt ở eo như bị người ta véo tụt ra một miếng. Vừa định lớn tiếng quát mắng thì thấy mẫu thân mình đang đứng bên cạnh lo lắng nhìn mình. Nàng tủi thân vô cùng, giọng gay gắt quát bà: “Mẹ, mẹ làm gì vậy!” Đau chết nàng rồi!
Vinh phu nhân hoàn toàn không để tâm đến lời quát của con gái, ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Mắt bà vừa khóc vừa cười: “Mai nhi, con không sao là tốt rồi, vừa nãy làm mẹ sợ chết đi được.”
Vinh Hoa Mai trợn mắt, cảm thấy bà quá làm quá, bĩu môi nói: “Mẹ nói gì vậy, con có chuyện gì được chứ?”
Vinh phu nhân vội vàng hùa theo an ủi: “Không sao, con gái mẹ đương nhiên không sao.” Nhưng nghĩ lại, bà nói: “Nhưng Mai nhi à, con vừa nãy đang nghĩ gì vậy, mẹ gọi con mấy tiếng con không đáp lời mẹ?”
Lời Vinh phu nhân nhất thời làm cho Vinh Hoa Mai tỉnh ra. Nàng ngây người, rồi ánh mắt lại nhìn về phía cổng.
Vinh phu nhân thấy rất kỳ lạ, nhìn theo ánh mắt con gái, cái nhìn này cũng khiến bà kinh ngạc đứng hình. “Cái này, cái này là…” Rốt cuộc là ai? Vinh phu nhân có chút không dám tin, hai người ở phía trước trong đội quân bên ngoài, một người là đồ tiện nhân mà bà ghét nhất, nhưng người kia ngồi trên xe lăn, toát ra khí chất quý phái, là nam tử duyên dáng, tôn quý này là ai?
Lẽ nào… hắn chính là Quỷ Vương?!
Không, không thể nào, Quỷ Vương không phải cực kỳ xấu xí, không dám để lộ khuôn mặt thật sao, sao lại sinh ra dáng vẻ tiên nhân đến nhường này?
Sự kinh ngạc của bà còn chưa kịp thu lại, quản gia Vinh phủ đã vội vàng bước lên mấy bước, nhẹ giọng nhắc nhở: “Phu nhân, Cung Kính Vương và Cung Kính Vương phi đã đợi lâu rồi, Phu nhân nên nhanh chóng ra đón tiếp đi, nếu thất lễ…” Tuy nói chuyến này là về nhà mẹ đẻ, mọi người đều là người nhà không cần câu nệ lễ nghi, nhưng thân phận người ta đã rõ ràng ở đó rồi. Không đích thân quỳ lạy đón tiếp, e rằng Hoàng thượng biết được sẽ trực tiếp giáng tội lên Lão gia.
Bị hắn nhắc nhở như vậy, Vinh phu nhân hoàn hồn, vội vàng nhấc váy, vội vã bước lên bậc thềm, đi đến ngưỡng cửa lớn. Bà bước qua ngưỡng cửa và dừng lại ở khoảng cách ba trượng với một nam một nữ. Vinh Hoa Mai sau khi Vinh phu nhân có hành động cũng hăm hở, vội vàng đuổi theo.
Chỉ là hai mẹ con tuy đã đi ra ngoài, nhưng không hề hành lễ đón tiếp. Vinh phu nhân ánh mắt phức tạp hằn học trừng Vinh Hoa Tranh, còn Vinh Hoa Mai thì ánh mắt si mê nhìn chằm chằm Vũ Văn Xán, không nỡ rời đi một chút nào.
Quản gia trong lòng có chút nóng ruột, thầm nghĩ đúng là xuất thân thanh lâu, thật sự không lên được mặt bàn, lại thất lễ như vậy trong một dịp như thế này. Nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ bị chê cười rộng rãi. Không nhịn được, hắn lại lên tiếng nhắc nhở: “Phu nhân, đừng đứng nữa, hành lễ quỳ lạy.” *Ây, trước đây hắn cũng nhìn lầm rồi, tưởng Đại tiểu thư bị người ta gọi là Quỷ Nữ chắc chắn sẽ không có tương lai, ai ngờ nàng gả đi ngày thứ hai Quỷ Vương đã được phong Vương. *
Quỷ Vương là Hoàng tử đầu tiên trong bốn vị Hoàng tử được phong Vương đó, điều này nói lên cái gì? Nói lên Đại tiểu thư vượng phu!
Ây, quả nhiên là mẹ nào con nấy. Năm xưa Lão gia sự nghiệp gập ghềnh, trắc trở, sau khi cưới Đại phu nhân lại thay đổi sự nghiệp suy bại ngược lại liên tục được quý nhân giúp đỡ, không chỉ thoắt cái từ thư sinh nhỏ bé trở thành quan lại triều đình, mà còn chỉ trong vài năm đã thăng lên đến Chính ngũ phẩm. Chỉ tiếc Lão gia không có mắt và Đại phu nhân cũng mất sớm. Nếu Đại phu nhân còn sống đến bây giờ, Lão gia chắc chắn sẽ không chỉ thăng lên Thứ tứ phẩm nhỏ bé sau hơn mười năm, e rằng đã là Quan phẩm cao cấp nhị tam phẩm rồi.
Ài, thật đáng tiếc!
Quản gia thầm than, Vinh phu nhân trong lòng cũng không thoải mái. Bà và Vinh Hoa Mai đứng trơ ra một bên, mắt không chớp nhìn chằm chằm Vinh Hoa Tranh y phục lộng lẫy, lại còn trang sức châu báu lấp lánh, trong lòng một thứ gọi là ghen tỵ âm thầm nảy nở.
Đó là bộ y phục sang trọng đến nhường nào, loại tơ lụa đó bà chỉ nghe khách quý thanh lâu và bạn bè phu nhân cao cấp kể qua, bà ngay cả mặt chính cũng chưa từng thấy, không ngờ lần đầu tiên thấy lại là mặc trên người đồ tiện nhân đó! Hừ, thật đáng ghét!
Dù là chất liệu mềm mại, trơn bóng của y phục, những sợi chỉ vàng tinh xảo điểm xuyết trên đó, hay những đóa trà hoa khéo léo, hoàn hảo đang nở rộ trên áo bào, đều tuyệt đẹp đến mức khiến người ta phải thán phục. Hơn nữa, chiếc áo da cáo trên cổ nàng, lông màu trắng tuyết tinh khiết, mượt mà, đầy đặn, vừa nhìn đã biết là chất liệu thượng hạng. Y phục như vậy, áo da cáo như vậy, Vinh phu nhân nhìn đến mắt đỏ ngầu, nhìn đến lửa ghen bốc cháy, hận không thể cầm kéo xông lên cắt nát nó! Đồ tiện nhân không xứng có được y phục như vậy!