Chương 7
Vinh Hoa Tranh đâu thể không nhìn thấu được chút tâm tư vụn vặt đó của bà ta. Khẽ nhếch mép, nàng nói: “Phiền Phu nhân lo lắng rồi, nhưng ngoại trừ căn phòng đó, ta không đi đâu hết.”
Dù sao, tiền tài là vật ngoài thân, hết thì bảo Lão gia đưa thêm là được. Nhưng mạng sống chỉ có một. Bà ta không ngu ngốc đến mức tự chuốc họa vào thân. Cân nhắc xong, Vinh phu nhân cắn răng, đành dẫn Vinh Hoa Tranh đi về căn phòng đó.
Vừa đến được căn phòng mình vừa ý, việc đầu tiên nàng làm là yêu cầu Vinh phu nhân sai người đi mời vị đại phu giỏi nhất kinh đô đến. Vinh phu nhân không biết mắt Vinh Hoa Tranh thực sự không nhìn thấy, càng không biết việc nàng có thể bắn chết chuột để làm thức ăn là nhờ được huấn luyện kỹ năng nghe đặc biệt khi còn là đặc công. Nàng xác định phương hướng vật thể bằng thính giác, kết hợp với khả năng tiếp xúc thuốc men lâu năm, khứu giác của nàng càng thêm nhạy bén. Rất ít thứ trên đời mà mũi nàng không thể ngửi ra.
Tuy nhiên, việc mắt không nhìn được, chỉ dựa vào khứu giác để xác định vị trí vật thể quả thật có chút khó khăn. Ví dụ như vừa nãy, nàng rõ ràng muốn dạy cho cô con gái của Vinh phu nhân một bài học, nhưng vì khoảng cách hơi xa, nàng đã không thể bắn mảnh gỗ vụn sắc nhọn vào tai cô ta như ý muốn.
Vinh phu nhân luôn nghĩ mắt Vinh Hoa Tranh có thể nhìn thấy, vì suốt thời gian tiếp xúc, Vinh Hoa Tranh luôn tỏ ra bình tĩnh, biết rõ ai đang ở đâu, và vật phóng ra từ tay nàng cũng rất chính xác. Vì thế, bà ta có chút không hiểu vì sao Vinh Hoa Tranh lại mời đại phu, chẳng lẽ là vì mái tóc trắng này?
Nghĩ đến đó, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Vinh phu nhân, nhưng bà ta còn chưa kịp vui mừng thì Vinh Hoa Tranh đã thản nhiên mở miệng lần nữa: “Một vị đại phu tốt hay xấu, ta đều phân biệt được. Hơn nữa, đừng hòng giở trò ti tiện, hạ độc vào thang thuốc của ta. Nếu ta rụng dù chỉ một sợi tóc, bà sẽ không được yên đâu.”
Vinh phu nhân kinh hãi trong lòng, thầm nghĩ: Nha đầu này thật sự ghê gớm, mình vừa nghĩ gì là cô ta đã đoán ra ngay. Bất đắc dĩ, Vinh phu nhân đành ấm ức sai người đi mời đại phu.
Sau khi Vinh phu nhân rời đi một lúc, nước nóng nhanh chóng được mang đến. Vinh Hoa Tranh dưới sự giúp đỡ của người hầu đã tẩy sạch mọi vết bẩn trên người, sau khi tắm nước nóng thoải mái thì vừa bước ra khỏi bình phong đã có người báo đại phu đã đến. Vinh Hoa Tranh nghĩ đến vấn đề kiêng kị nam nữ thời cổ đại, nhưng cuối cùng nàng không tự làm khó mình ở những mặt này, ung dung bảo người mời đại phu vào phòng.
Sau khi đại phu đến, nàng yêu cầu ông ta bắt mạch cho mình. Nàng hỏi ông ta vài câu hỏi, thấy đối phương trả lời trôi chảy. Sau đó, nàng không để đại phu kê đơn thuốc, mà sai người chuẩn bị giấy bút, tự mình mò mẫm viết xuống giấy một chuỗi tên thảo dược, rồi đưa cho đại phu, nói: “Đại phu, làm ơn giúp ta tìm đủ các loại thảo dược ghi trên giấy, và liều lượng nhất định phải đủ. Phiền ngài nhờ tiệm thuốc của mình sắc thuốc trước rồi hãy cho người đưa đến phòng ta. Đa tạ.”
Là một đại phu đã hành nghề gia truyền ở kinh đô bao đời, ông ta đương nhiên có nghe nói đến Đại tiểu thư Vinh phủ, người được gọi là Quỷ Nữ, bị mù mắt và tóc bạc từ nhỏ. Nhưng tai nghe không bằng mắt thấy. Mặc dù chưa bắt mạch, nhưng với kinh nghiệm hành nghề y mấy chục năm, ông ta chỉ cần nhìn là biết nàng thực sự bị mù.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ nằm ở chỗ này: Tại sao một nữ tử mù lòa lại có thể viết ra một nét chữ đẹp đến thế?
Nhìn vào danh sách thảo dược trên giấy, ông ta không khỏi kinh ngạc: “Vinh tiểu thư, Thập Niên Linh Chi, Bạch Minh Thảo, Tinh Châu Hoa đều là những vị thuốc rất khó tìm đấy ạ. Mong tiểu thư cho lão phu thêm một ngày để thu thập thì mới được.”
Vinh Hoa Tranh cười nhạt: “Ta không làm khó đại phu. Đại phu cứ hết lòng là được.”
Đại phu gật đầu tuân lệnh rồi rời đi.