Chương 64
“Nhị Vương huynh, nhìn bước chân huynh vội vã, là đi đâu về? Chiếc xe ngựa kia có phải là Vương tẩu không?” Trong lúc hai người đang nói chuyện, Vũ Văn Lâm đã kéo dây cương ngựa đến gần Vũ Văn Xán, liếc nhìn chiếc xe ngựa khác hỏi.
Mắt đen của Vũ Văn Xán lóe lên một tia sáng, gật đầu: “Vừa rồi đi Cung Thân Vương phủ đón Hy Yến Thế tử về. Trên xe là Vương phi và Hy Yến Thế tử.”
“Ồ, thì ra là vậy, Nhị Vương huynh lại tự mình đến Cung Thân Vương phủ đón người.” Vũ Văn Lâm tỏ vẻ đã hiểu ra, sau đó bất chấp lễ nghi, thúc ngựa đến gần xe ngựa của Vinh Hoa Tranh: “Vì Hy Yến Thế tử ở đây, đệ đệ dù sao cũng phải chào hỏi một tiếng, nếu không lần sau Phụ hoàng lại nói ta không biết yêu thương trẻ nhỏ.”
Yêu thương trẻ nhỏ? Rắm chó! Vinh Hoa Tranh nghiến răng muốn vỡ nát. Tên này mặt dày thật, Vũ Văn Xán đã nói nàng cũng đang ở trên xe rồi, câu nói nước đôi này khiến hắn không biết tránh đi một chút, lại còn hấp tấp chạy đến đòi gặp người, cũng chẳng hỏi người trong xe có tiện hay không. Nếu như…
Vinh Hoa Tranh đang thầm mắng, người khác không hề hay biết. Vũ Văn Lâm lớn tiếng vén rèm xe, toe toét nói: “Nhị Vương tẩu, ta…”
“Tứ Điện hạ, là thiếp thất lễ rồi.” Vinh Hoa Tranh nhanh chóng cướp lời, vừa nói vừa cúi người kéo tiểu Hy Yến xuống xe ngựa qua chiếc rèm xe Vũ Văn Lâm vừa kéo. Đứng vững trên mặt đất, nàng mỉm cười với Vũ Văn Lâm: “Cảm ơn Tứ Điện hạ.”
Vũ Văn Lâm dường như sinh ra đã là người phóng đãng. Hắn không để ý lời Vinh Hoa Tranh nói, ngược lại cười híp mắt: “Nhị Vương tẩu khách sáo rồi. Được phục vụ mỹ nhân là vinh hạnh của ta.”
Vinh Hoa Tranh cau mày, ánh mắt dừng lại trên người Vũ Văn Lâm. Thành thật mà nói, nhìn tướng mạo thì hắn tuyệt đối không phải là người khinh bạc vô đức. Ngược lại, Ấn đường của hắn đầy đặn, chính trực, mày mắt sâu thẳm, sáng sủa, nhìn qua đã biết là người đầy chính khí, làm nên đại sự.
Sư phụ nàng, Dược Thánh, giỏi xem tướng. Một người có phẩm tính và khí chất ra sao, ông có thể nhìn ra ngay. Mặc dù Vinh Hoa Tranh chưa đạt đến cảnh giới của sư phụ, nhưng dù sao nàng cũng ở bên cạnh ông mười mấy năm, tai nghe mắt thấy nên cũng hiểu được hai phần lý luận về tướng số. Nhìn người luôn chính xác hơn người thường một chút.
“Vị này chính là Cung Kính Vương phi sao?” Trong lúc Vinh Hoa Tranh suy tư, Thanh Loan, người có ánh mắt luôn dõi theo nàng từ khi nàng bước xuống xe, khẽ khàng nhảy khỏi lưng ngựa, mỉm cười hỏi.
Vinh Hoa Tranh hơi nghiêng đầu, lúc này mới chuyển ánh mắt sang nàng ta. Ánh mắt vừa chuyển, tinh thần cũng chấn động. Mỹ nữ Vinh Hoa Tranh đã gặp không ít, nhưng người đẹp đến mức khiến nàng không thể rời mắt thì cho đến nay chưa từng có. Nữ tử trước mắt này dường như khoác cả trăng sao mà đến. Mày mắt như tranh vẽ, lông mày xa vời như núi, da thịt như tuyết ngọc. Một chiếc váy lụa tím thêu thủ công tinh xảo càng tôn lên dáng người yêu kiều, thon thả, cao quý, tao nhã của nàng ta.
Danh xưng Cung Thân Vương phi khiến Vinh Hoa Tranh nheo mắt lại, khóe môi khẽ cong, nhìn sang Vũ Văn Xán. Thấy thần sắc hắn bình tĩnh, mắt nàng lóe lên một tia châm chọc, nhưng nhanh chóng thu lại trước khi người khác kịp nắm bắt. Nàng mỉm cười gật đầu: “Vâng, xin hỏi tiểu thư là…”
“Nàng là Đại tiểu thư Vân Vương phủ, Vân Thanh Loan.” Chiếc quạt xếp trong tay Vũ Văn Lâm “tách” một tiếng mở ra. Hắn vừa phe phẩy quạt vừa tự nhận mình phong nhã thay lời đáp.
Sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt nàng không thoát khỏi đôi mắt đẹp của Vân Thanh Loan. Đồng tử trong veo lóe lên một tia sáng u tối, sau đó nàng ta làm một động tác hành lễ chuẩn mực nhất, với tư thái đoan trang, tao nhã: “Chào Cung Kính Vương phi.”
“Vân tiểu thư quá lời rồi.”
Vinh Hoa Tranh không phải kẻ ngốc. Vân Vương phủ nói lên điều gì? Trong thiên hạ, ngoài Hoàng thất ra, những người được phong Vương không phải là Vương hầu Tướng tướng thì cũng là Công thần quý tộc. Mà dù là Vương hầu Tướng tướng hay Công thần quý tộc đều là những người mà con gái quan Tứ phẩm như nàng không thể với tới. Mặc dù hiện tại nàng mang cái danh hão Cung Kính Vương phi, nhưng vừa nãy Vân Thanh Loan còn đang ngồi trên lưng ngựa chào hỏi Vũ Văn Xán, giờ lại chính thức hành lễ với nàng như vậy là có ý gì?
Có phải là cố ý tách nàng và Vũ Văn Xán ra để nói chuyện riêng không?