Chương 5
Kiếp trước nàng là đặc công hệ ám sát, giỏi nhất là chế tạo vũ khí tinh vi và nghiên cứu độc dược. Mặc dù trên lý thuyết tổ chức không khuyến khích dùng độc để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng hễ gặp chuyện khó khăn thì độc dược luôn là phương án được tận dụng tối đa, bởi vì lợi ích của tổ chức là trên hết. Ai cũng biết, người giỏi nghiên cứu độc dược hầu hết đều sở hữu y thuật siêu quần, Vinh Hoa Tranh cũng không ngoại lệ. So với khả năng chế độc, y thuật của nàng còn tiến thêm một bậc, vì nàng tuyệt đối không muốn chết bởi chính độc dược mình tạo ra.
Với y thuật đỉnh cao, chỉ cần bắt mạch là nàng đã biết thân thể yếu ớt này không phải của mình. Điều đó có nghĩa là nàng không còn là nàng của trước kia nữa, nàng đã trở thành một người khác.
Cuộc đời đặc công khổ sở đến mức nào chỉ có người trong nghề mới hiểu. Vì vậy, việc xuyên không đến dị thế không phải là điều gì quá khó chấp nhận với một đặc công hệ ám sát như nàng. Đã đến thì an phận mà sống!
Niềm tin “đã đến thì an phận mà sống” này vẫn vững vàng, ngay cả khi nàng biết mình bị nhốt trong một nhà tù không có thức ăn, không có gì giữ ấm. Không có thức ăn sao? Trong nhà tù chẳng phải có chuột sao? Không có gì giữ ấm sao? Tự mình mở khóa, khoan gỗ lấy lửa chẳng phải cũng được sao?
Nói thật, muốn nhốt nàng trong cái hầm đất này là một việc khá khó khăn. Sở dĩ nàng không ra ngoài ngay là vì đôi mắt bị mù này có chút phiền phức. Thế nên, nàng án binh bất động, chờ đợi kẻ đã gây ra chuyện này đến.
Quả nhiên, không quá ba ngày, nàng đã đợi được.
Ban đầu nàng không biết chủ nhân thân thể này là ai, thân phận gì, và kẻ hại nàng là ai. Nhưng sau hai ngày nằm đây, khi phát hiện có người bước vào, nàng đã nghĩ ra một diệu kế… Giả chết!
Trong lúc giả chết, những lời họ nói nàng đã nghe không sót một chữ nào. Trong lòng nàng cười lạnh liên hồi. Tốt lắm! Dám nói nàng là con chó ăn thức ăn thừa, dám nói nàng là tiện chủng… Thật là tốt quá đi! Đã vô tình vô nghĩa đến mức này, thì đừng trách nàng đem “món quà quý” nàng đã dày công nghiên cứu trong hai ngày qua dùng lên người họ!
Kiếp trước, ngoài y thuật, độc thuật và kỹ năng đặc biệt, thứ nàng giỏi nhất chính là chơi đòn tâm lý. Khi bọn họ hoảng sợ phát ra tiếng hét kinh hãi, nàng biết ngay ván bài chiến thuật này, nàng đã thắng chắc!
Cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng Vinh phu nhân đành phải đưa Vinh Hoa Tranh ra khỏi hầm đất. Trên đường về, khi gặp bậc thang, Vinh Hoa Tranh dừng bước: “Lại đây đỡ ta!”
Vinh phu nhân bao giờ phải chịu sự ấm ức này, bà ta hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý. Trái lại, cô nha hoàn vội vàng bước lên đỡ lấy khuỷu tay hơi nhếch lên của Vinh Hoa Tranh.
Vinh Hoa Tranh cười: “Thật ra, chết trong hầm đất và chết ở đây chẳng có gì khác nhau.”
Vinh phu nhân không muốn chịu đựng cơn đau xé ruột xé gan lần nữa, bà ta thầm cân nhắc một giây, cắn răng nhẫn nhịn. Tạm thời hạ mình, bước lên đỡ lấy Vinh Hoa Tranh cho đến khi họ trở về Vinh phủ.
Về đến Vinh phủ, các người hầu đều ngây người ra khi thấy Đại tiểu thư đã biến mất từ lâu lại được chính Phu nhân – người vốn hống hách kiêu ngạo, giờ đây lại mang vẻ mặt khó coi – đỡ vào nhà.
Từ đại sảnh bước ra một cô gái dung mạo kiều diễm, thần sắc kiêu căng. Cô ta nhìn cảnh tượng trước mắt lộ rõ vẻ không thể tin được. Sau khi hoàn hồn, cô ta vừa đi đến gần ba người vừa lên giọng quát lớn: “Cái đồ tiện chủng xấu xí kia! Ai cho phép ngươi trở về phủ?!”
Vinh Hoa Tranh còn chưa kịp lên tiếng, thì Vinh phu nhân đã hạ giọng quát lớn: “Mai nhi, đừng lại gần!”
Vinh Hoa Mai, nhị tiểu thư Vinh gia, bị quát đến ngơ người, ấm ức bất bình: “Mẹ, vừa nhìn con đã biết bộ dạng này của người là do cô ta hại, tại sao mẹ lại phải gần gũi cái đồ Quỷ Nữ ô uế xui xẻo này? Chẳng lẽ mẹ quên cô ta đã… A!” Cô ta còn chưa nói hết câu, một vật không rõ hình dạng đã sượt qua tai, suýt chút nữa cắt đứt tai cô ta.