Chương 42
Việc này đã được định đoạt từ một tháng trước. Lúc đó Nhị Hoàng tử không có vợ con, đối với hắn mà nói thì chuyện này còn xem như thân thiết được. Nhưng nửa tháng trước, Hoàng hậu đột nhiên chỉ hôn cho Nhị Hoàng tử. Giờ đây Vương phủ có thêm một nữ chủ nhân, tương lai cũng sẽ có con cái. Nếu có thêm một người ngoài đến phủ, chỉ cần lơ là một chút là sẽ bị người ngoài bàn tán. Nói sao đi nữa, Vũ Văn Xán cũng không thích hợp gánh vác chuyện này.
Hạ Hầu Quá đã nghe không ít lời xì xào, nói Vương gia không có số làm giàu sang, địa vị không cao mà cưới Vương phi lại là con gái quan nhỏ, tương lai không thể có cơ hội thay đổi tình thế. Còn Vương phi thì thật là xui xẻo, đường đường là con gái quan gia, tùy tiện gả cho ai cũng có số hưởng phúc, lại phải gả vào Vương phủ làm mẹ của một đứa con mồ côi không phải con ruột!
Chuyện này dù ai gánh vác cũng không dễ dàng. Giờ đây Phu nhân ít nhiều cũng là người trong cuộc, Hạ Hầu Quá cảm thấy vẫn nên nói với Vinh Hoa Tranh một tiếng.
“Chuyện này đã định rồi.” Vũ Văn Xán đương nhiên biết Hạ Hầu Quá có ý gì, nhưng sự đã rồi, nói nhiều cũng vô ích.
Vinh Hoa Tranh vốn định bỏ đi, nhưng nghe tới nghe lui lại nghe ra manh mối, nàng hơi tò mò lùi lại, hai mắt sáng rỡ: “Đón người? Đón ai?”
“Bẩm Phu nhân, là đón Hy Yến Thế tử của Cung Thân Vương phủ.” Hạ Hầu Quá thấy Vũ Văn Xán không bày tỏ gì, suy nghĩ một lát vẫn thành thật kể lại.
“Ngươi nói lần này đi là để đón một đứa trẻ bốn tuổi về Vương phủ sao?” Vinh Hoa Tranh chớp chớp mắt, hai ngón trỏ không ngừng chọc vào nhau.
Nếu là người quen thuộc với nàng sẽ biết, đây là biểu hiện cho thấy ý đồ quỷ quái của nàng đang hoạt động.
Vinh Hoa Tranh là người thế nào? Qua lời nói của Hạ Hầu Quá, nàng tự nhiên nghe ra được ẩn ý đằng sau. Nàng thầm nghĩ, thảo nào hôm nay Hoàng đế và Hoàng hậu lại tự hạ mình đến Vương phủ uống trà, hóa ra là vì cảm thấy áy náy và ‘tiện thể’ nhắc nhở hôm nay nên đi đón người.
Hổ dữ không ăn thịt con, nhưng vị Hoàng đế này thật sự nhẫn tâm. Con trai mình không có địa vị trong triều, chân lại tàn tật, Người không thương xót mà còn bắt hắn nuốt một con chuột chết sao?!
Quả nhiên là người Hoàng gia, không biết trái tim đó làm bằng gì!
“Dạ phải.” Hạ Hầu Quá vốn lo lắng Vinh Hoa Tranh không chấp nhận được, thấy nàng không có vẻ gì là không vui, trong lòng không khỏi kinh ngạc trước khí phách của nàng, đồng thời cũng nhìn nàng bằng con mắt khác. Nhưng nghĩ lại, có lẽ nàng chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa bên trong, bèn giải thích thêm lần nữa.
Nhưng lời hắn chưa nói được bao nhiêu thì bị Vinh Hoa Tranh đưa tay ngắt lời: “Ngươi không cần giải thích nữa, ta hiểu.” Không những thế, nói xong nàng còn mím môi cười: “Ta giờ không buồn ngủ nữa. Lát nữa chuẩn bị một chút, ta cũng đi cùng.”
“À?” Hạ Hầu Quá có chút không dám tin, hắn cố gắng giải thích: “Nhưng Phu nhân, chuyện này…”
“Ngươi làm vẻ mặt gì vậy?” Vinh Hoa Tranh thấy hắn làm quá, nàng bực bội vẫy tay: “Dù sao Vương gia và ta cũng sẽ không có con của mình, có thêm một cục bột nhỏ để chơi cũng không tồi.”
Lời vừa dứt, nhiệt độ trong Chính đường lập tức giảm xuống điểm đóng băng.
Vũ Văn Xán đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nàng, cười như không cười nói: “Ngươi đang trách Bổn vương tối qua không chạm vào ngươi?”
Vinh Hoa Tranh nghẹn họng, giận quá hóa cười: “Ngươi đúng là quá vô liêm sỉ! Muốn nói đùa thì đi chỗ khác mà nói. Ai thèm ngươi chứ! Ta thà chạm vào một con heo còn hơn để ngươi chạm vào!”
Lời này vừa ra, khuôn mặt tuấn mỹ đến cực điểm của Vũ Văn Xán chợt sa sầm. Hắn cố gắng kiềm chế cơn giận sắp bùng phát trong lồng ngực: “Rất tốt, rất tốt! Thì ra ngươi cũng có chút tự biết mình. Biết Bổn vương không có hứng thú với ngươi, căn bản sẽ không chạm vào ngươi, nên giờ đang nóng lòng tìm đường lui rồi sao?”